Trọng Sinh Thập Niên 70: Khai Cục Trảm Dưỡng Muội - Chương 410: Bại Lộ Và Kế Hoạch Tại Khách Sạn Hữu Nghị

Cập nhật lúc: 14/04/2026 06:09

Giọng nói của người đàn ông vô cùng dễ nghe, giống như dòng suối róc rách chảy trong rừng núi buổi sớm mai, khiến người nghe cảm thấy tươi mới.

Mặt cô y tá càng đỏ hơn.

"Tôi đi xem ngay đây, cảm ơn anh đã nhắc nhở."

Người đàn ông gật đầu, nhìn y tá đi đến trước cửa phòng bệnh 505, đẩy cửa phòng ra, một tiếng hét kinh hãi vang vọng toàn bộ tầng 5.

"Các người đang làm cái gì vậy!"

Từng Húc và Tôn Văn Văn bị bệnh viện đuổi ra ngay trong đêm.

Cố vấn học tập của hai người phải đến lãnh người, đi cùng còn có lớp trưởng của họ.

Lúc nhận được tin tức, cố vấn còn tưởng rằng hai người xảy ra chuyện gì, vội vội vàng vàng chạy đến bệnh viện.

Không ngờ là hai người quần áo xộc xệch làm chuyện đồi bại trong phòng bệnh bị người ta bắt gặp.

Thật sự là quá mất mặt.

Hai vị cố vấn đi đến phòng bảo vệ bệnh viện lãnh người, toàn bộ quá trình không dám ngẩng đầu, chỉ sợ bị người ta nhớ kỹ mặt mũi.

Lãnh đạo phòng bảo vệ bệnh viện hung hăng phê bình bọn họ một trận, nói công tác giáo d.ụ.c của trường làm không đến nơi đến chốn, mới có thể để sinh viên vứt bỏ liêm sỉ làm ra loại chuyện này ở nơi công cộng.

Cố vấn trong lòng thầm kêu oan, chuyện này liên quan gì đến họ chứ, thật là tai bay vạ gió.

Họ chỉ dám kêu oan trong lòng, sinh viên của mình làm ra loại chuyện này, không bị bắt trực tiếp mà chỉ thông báo cho trường đến lãnh người đã là rất nể tình rồi.

Ra khỏi bệnh viện, hai vị cố vấn mặt đen sì nhìn thoáng qua hai kẻ không hề cảm thấy sự việc nghiêm trọng kia.

"Chuyện hôm nay các em có biết sẽ mang lại ảnh hưởng tiêu cực lớn thế nào cho trường không? Các em cần phải cho nhà trường một lời giải thích."

Tôn Văn Văn không phục cãi lại: "Em và anh Húc đang yêu nhau, người yêu với nhau hôn cái miệng không phải là chuyện rất bình thường sao? Có đến mức phải chuyện bé xé ra to thế không!"

"Em còn cưỡng từ đoạt lý! Các em như thế mà gọi là chỉ hôn môi sao?"

Cố vấn cũng là người cần thể diện, những chuyện lộn xộn đó ông ấy không nói ra miệng được.

Nghe cô y tá bắt gặp hai người làm chuyện xấu hổ kể lại, lúc ấy áo trên của Tôn Văn Văn đều đã cởi ra treo trên cánh tay, dây áo lót cũng tuột sang một bên, nếu không phải y tá đi vào, hai người không chừng sẽ làm ra chuyện gì nữa.

Vốn dĩ loại chuyện này là việc riêng tư, chỉ cần không làm ầm ĩ lên mặt bàn thì ai rảnh rỗi mà đi quản, cố tình hai người này không biết liêm sỉ làm loạn trong phòng bệnh.

Bệnh viện là nơi công cộng, không phải phòng ngủ của bọn họ.

Cố vấn và lớp trưởng của Từng Húc cảm xúc vô cùng ổn định, chỉ dùng ánh mắt quái dị nhìn thoáng qua Tôn Văn Văn.

"Từng Húc, chuyện của em thầy sẽ báo cáo trung thực lên nhà trường, em tự mình đi xử lý đi."

Từng Húc gật đầu, không chút để ý nói: "Vâng."

Việc này bệnh viện đã thông báo cho trường học, muốn giấu cũng không giấu được.

Cố vấn của Tôn Văn Văn tức đỏ cả mặt, thở hắt ra một hơi, dẫn Tôn Văn Văn đi.

Việc này căn bản không giấu được, sáng hôm sau liền truyền đi khắp trường.

Lúc Tôn Văn Văn rửa mặt ở phòng nước, bị người ta cố ý hắt một chậu nước vào người.

"Đồ không biết xấu hổ, đừng dùng chung nước với bọn tao, tao sợ trên người mày có bệnh đường s.i.n.h d.ụ.c."

"Đúng đấy, ở bệnh viện với đàn ông cũng có thể làm loại chuyện đó, sợ là có bệnh gì rồi cũng nên."

Tôn Văn Văn như phát điên xông lên đ.á.n.h nhau với bọn họ.

Lâm Hồng Mai vừa đ.á.n.h răng, vừa say sưa xem náo nhiệt.

Trong lòng nghĩ hay là qua hai ngày nữa đi Kinh Đại tìm Tô Mai, cùng cô ấy tám chuyện bát quái, nếu không cô ấy nhịn một mình rất khó chịu.

Cô ấy đang xem vui vẻ, thấy bạn cùng phòng Trương Anh đi tới, liền hô to một tiếng: "Trương Anh, cậu mau vào giúp Tôn Văn Văn đi, Tôn Văn Văn sắp bị đ.á.n.h c.h.ế.t rồi kìa."

Trương Anh vừa mới vào phòng nước còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, mơ hồ đã bị cuốn vào chiến trường.

Lâm Hồng Mai vội vàng nhổ bọt kem đ.á.n.h răng trong miệng ra, súc miệng cầm chậu rửa mặt chuồn lẹ.

Cô ấy còn nhớ rõ ràng, lần trước cô ấy đ.á.n.h nhau với Tôn Văn Văn, Trương Anh không ít lần xuống tay độc ác với cô ấy, thù này nhất định phải báo.

-

Tô Mai đi ra khỏi cổng trường Kinh Đại, vòng qua góc đường, đi đến một con ngõ nhỏ cách Kinh Đại một con phố.

Hà T.ử đang đợi cô ở đây.

"Chị Tô Mai, em đều hỏi thăm rõ ràng rồi, cái tên Từng Húc kia vì làm loạn với bạn nữ trong bệnh viện nên bị trường học ghi một cái xử phạt."

Tô Mai: Đây lại là dưa gì nữa? Bạn nữ kia là Tôn Văn Văn? Hai người này chơi lớn thật đấy.

"Nhưng mà chuyện xử phạt không được công khai. Chị Tô Mai, lúc em nằm vùng ở bên cạnh Đại học Nhân Dân có nghe được một tin tức."

Lúc Tô Mai đi tới có mua hai cây kem, chia một cây cho Hà Tử, hai người liền ngồi xổm ở góc ngõ nhỏ vừa l.i.ế.m kem vừa nói chuyện.

"Tin tức gì?"

"Từng Húc sẽ mời cơm ở Khách sạn Hữu Nghị vào tối thứ bảy, hình như là mời lãnh đạo nào đó của trường, hắn muốn xóa cái xử phạt kia khỏi hồ sơ."

Tô Mai chỉ biết nhà họ Từng có người là lãnh đạo tỉnh, những cái khác không rõ lắm.

Nói không chừng thật đúng là có thể để tên biến thái kia thao tác thành công.

Nhưng mà đây đều không phải trọng điểm.

Tối thứ bảy, Tô Mai trốn nhà đi ra ngoài, đạp xe đạp tới gần Khách sạn Hữu Nghị.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.