Trọng Sinh Thập Niên 70: Khai Cục Trảm Dưỡng Muội - Chương 81: Oan Gia Ngõ Hẹp, Bạch Liên Hoa Lại Diễn Trò

Cập nhật lúc: 11/04/2026 19:22

Thẩm Hồng gắp một đũa đồ ăn hầm, nói: “Có gì mà kỳ quái, Tô Mai là người thường sao?”

Trương Quế Anh ngẫm lại cũng thấy đúng, người có thể giúp nhà mình vượt qua kiếp nạn, làm chút việc sống chẳng phải dễ như trở bàn tay sao.

Thẩm Kiến Quân hừ một tiếng, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Đồ l.ừ.a đ.ả.o giả thần giả quỷ.”

“Mày cái thằng ranh con này, nói cái gì đấy hả? Tin hay không lão t.ử cho một tát c.h.ế.t tươi bây giờ.”

Thẩm Hồng sắp bị đứa con trai này chọc cho tức c.h.ế.t rồi, lời ông nói nó một câu cũng không lọt tai, Hồ Kim Sinh nói cái gì thì nó tin cái đó.

Đúng là trước kia đ.á.n.h ít quá, về sau phải đ.á.n.h nhiều thêm vài trận mới nghe lời.

Thẩm Kiến Quân cúi đầu lùa cơm, không dám tranh luận với cha mình.

Gần đây cha hắn vô cùng nóng nảy, động một chút là động thủ, không trêu vào được thì hắn trốn.

Thẩm Hồng "bốp" một tiếng ném cái bát xuống bàn, ánh mắt sắc bén gắt gao nhìn chằm chằm Thẩm Kiến Quân.

“Ngày mai mày xuống ruộng làm việc cho lão t.ử, về sau đi đâu cũng phải báo cáo với tao, bằng không tao đ.á.n.h gãy chân mày.”

Thẩm Kiến Quân đầu sắp chôn luôn vào trong bát, rầu rĩ đáp: “Biết rồi.”

Hôm sau, Thẩm Kiến Quân liền ra đồng kiếm công điểm.

Hắn đội mũ rơm, vác cuốc đi theo đám đàn ông trong thôn đi đào mương.

“Kiến Quân, cậu nhìn kia kìa.”

Thẩm Chính chọc chọc hắn, ra hiệu cho hắn nhìn ra phía ngoài ruộng.

Thẩm Kiến Quân lơ đễnh nhìn sang, liền thấy một cô gái mặc áo bông hoa đang ngồi xổm trên bờ ruộng khóc.

“Thanh niên trí thức mới tới đấy, chắc chắn là làm việc mệt quá nên khóc nhè.”

Thẩm Chính chép miệng, con gái thành phố đúng là kiều khí, bẻ cái bắp ngô cũng kêu mệt, loại đàn bà này cưới về nhà thì có ích lợi gì.

Thẩm Kiến Quân vừa định dời mắt đi, cô gái ngồi xổm trên bờ ruộng bỗng ngẩng đầu lên, lộ ra một khuôn mặt nhỏ nhắn kiều nộn chưa bị sương gió tàn phá.

Cô ta với đôi mắt ngấn lệ như hoa lê đẫm mưa nhìn nhau với Thẩm Kiến Quân.

Tim Thẩm Kiến Quân mạc danh kỳ diệu đập nhanh mấy nhịp.

“Kiến Quân, cậu nhìn bên kia xem, thanh niên trí thức kia tên là gì ấy nhỉ?”

Thẩm Chính dùng sức vỗ vỗ cánh tay hắn, cắt ngang màn "thâm tình nhìn nhau" của hắn và cô gái kia.

Thẩm Kiến Quân sầm mặt xuống, không vui nói: “Cậu cách xa bọn họ một chút, chính là ba con mụ l.ừ.a đ.ả.o đấy.”

Tô Mai dừng lại uống nước, vừa vặn nắp ấm nước ra liền cảm giác có người đang nhìn mình, theo cảm giác nhìn sang, phát hiện là Thẩm Kiến Quân, không khỏi nhướng mày.

Tên ngốc này được thả ra rồi à?

Thẩm Kiến Quân hoảng loạn tránh đi ánh mắt của cô, bước nhanh rời đi.

Tô Mai ngửa đầu uống một ngụm nước.

Ấm nước là do cô tự mình rót buổi sáng, bên trong có pha thêm nước suối linh tuyền trong không gian, có thể bổ sung năng lượng tiêu hao cho cơ thể rất tốt.

Ấm nước của Lâm Hồng Mai và Thẩm Nhu cũng là do cô rót.

Lý Điệp mới làm việc nhà nông được hai ngày, trên tay đã nổi lên năm cái bọng nước, đau đến mức nước mắt lưng tròng. Vừa rồi lúc làm việc lại lỡ tay làm vỡ bọng nước, đau quá nên ngồi xổm trên bờ ruộng òa khóc.

Trái lại nhóm Tô Mai, không chỉ chẳng hề hấn gì mà ngày nào cũng kiếm trọn công điểm, thật là người so với người chỉ tổ tức c.h.ế.t.

Buổi trưa nghỉ ngơi, Tô Mai đi trả nông cụ, đụng phải Lý Điệp hai mắt còn sưng húp.

“Ây da, cô làm sao thế này? Tay bị thương à? Thật không chịu khổ được mà. Sao mắt còn đỏ thế kia? Khóc nhè à? Chậc chậc, thật mất mặt, chúng ta cùng nhau xuống nông thôn, chỉ có mỗi mình cô rớt nước mắt, về sau ra đường đừng nói là có quen biết tôi nhé.”

Tô Mai vây quanh Lý Điệp chậc lưỡi không ngừng.

“Tô Mai, cô có thấy mình hèn hạ không hả? Tôi trêu chọc gì cô mà ngày nào cô cũng phải châm chọc tôi?”

Lý Điệp vốn dĩ vì đau đớn đã có chút không kìm nén được, bị Tô Mai cười nhạo một cách tiện hề hề như vậy, trực tiếp sụp đổ mà rống to.

Vừa vặn lúc này mọi người đều từ ngoài ruộng trở về, ai nấy đều bị động tĩnh bên này thu hút sự chú ý, chớp mắt đứng lại xem náo nhiệt.

Tô Mai khoanh tay trước n.g.ự.c, thở dài thườn thượt, bất đắc dĩ nhìn Lý Điệp, tựa như nhìn một đứa trẻ không hiểu chuyện.

“Muốn trách thì trách biểu ca Tiêu Ái Quốc của cô đi, nếu không phải anh ta làm chuyện giày rách……”

“Tô Mai, cô câm miệng!”

Lý Điệp sắp điên rồi, tại sao lại nhắc tới chuyện của biểu ca, chuyện đó thì liên quan gì đến cô ta chứ? Cho dù trước kia cô ta có từng thích biểu ca thật, thì người làm chuyện giày rách với biểu ca cũng đâu phải là cô ta, tại sao cứ phải nói mãi, nói mãi, để tất cả mọi người đều biết, rồi dùng ánh mắt dị nghị nhìn cô ta.

Lâm Như Hoa trộm liếc nhìn Lý Điệp đang sụp đổ.

Hóa ra mọi người nói đều là thật à, Lý Điệp có một ông anh họ thích làm chuyện giày rách, nghe nói Lý Điệp còn thích ông anh họ này, không lẽ cô ta……

Lâm Như Hoa rùng mình một cái, yên lặng đứng cách xa Lý Điệp một chút.

Tô Mai nhướng mày, lơ đễnh nói: “Lý Điệp, cô thay Tiêu Ái Quốc che giấu cái gì? Tiêu Ái Quốc làm chuyện giày rách thì liên quan gì đến cô? À ~ đúng rồi, cô thích Tiêu Ái Quốc, cô chịu không nổi việc Tiêu Ái Quốc thà đi làm chuyện giày rách với người khác cũng không thích cô có phải không?”

“Cô nói bậy!”

“Đúng đúng đúng, tôi nói bậy, cô vui là được rồi.”

Tô Mai nhún vai, bộ dáng kiểu "cô nói cái gì cũng đúng".

Lý Điệp sụp đổ ôm lấy mặt, xoay người chạy vụt ra ngoài.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trọng Sinh Thập Niên 70: Khai Cục Trảm Dưỡng Muội - Chương 81: Chương 81: Oan Gia Ngõ Hẹp, Bạch Liên Hoa Lại Diễn Trò | MonkeyD