Trọng Sinh Thập Niên 70: Kiều Thê Đanh Đá, Sủng Phu Phát Tài - Chương 85
Cập nhật lúc: 05/05/2026 16:29
Bên Kia, Hạ Liệt Mặc Bộ Đồ Ngủ, Trong Mắt Đầy Vẻ Không Vui Nhìn Tô Trầm Quê Mùa.
Trong Lòng Nhìn Thế Nào Cũng Thấy Tô Trầm Và Hạ Chi Không Hợp Nhau.
“Cậu tốt nhất nên biết điều một chút, sớm ly hôn với em gái tôi. Cậu và con bé không hợp, cậu cưới con bé đều là ngoài ý muốn.” Giọng nói của Hạ Liệt mang theo một tia không vui.
Ánh mắt Tô Trầm hơi lạnh đi, sắc mặt vẫn như thường nhìn Hạ Liệt đang tỏ vẻ không thích mình: “Tôi và A Chi thật lòng yêu nhau. Trừ khi cô ấy tự mình nói với tôi rằng cô ấy không cần tôi nữa, nếu không tôi sẽ không rời xa cô ấy.”
Hạ Đông vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g nồng nặc. Sợ Hạ Liệt bắt nạt Tô Trầm, trong mắt đầy vẻ bất đắc dĩ nhìn Hạ Liệt.
“Anh cả, từ nhỏ anh đã cưng chiều A Chi. Cho dù Tô Trầm có không vừa mắt anh thế nào đi nữa, nhưng dù sao cậu ấy cũng là chồng của A Chi. Anh đừng nhắm vào cậu ấy như vậy nữa, lỡ làm A Chi đau lòng, con bé sẽ trách anh đấy.”
Hạ Đông nói đỡ cho Tô Trầm, khiến anh có chút bất ngờ.
Hạ Liệt trừng mắt nhìn Hạ Đông một cái: “Anh bảo em đi thăm A Chi, chứ không hề công nhận chuyện con bé tự ý kết hôn. Giữa bọn họ có một khoảng cách không thể vượt qua, làm sao có thể sống hạnh phúc được. Để A Chi không bị tổn thương, anh sẽ làm kẻ ác này.”
“Anh cả, tình yêu của A Chi dành cho Tô Trầm không đơn giản như anh nghĩ đâu.” Hạ Đông lo lắng Hạ Liệt sẽ làm ra chuyện gì quá đáng, lập tức lo lắng nói.
“Hạ Đông, nhà này ngoài ba mẹ ra, anh là anh cả. Em không giúp thì cũng đừng nhiều lời, nếu không đừng trách anh không khách sáo với em.” Đáy mắt Hạ Liệt đầy vẻ không vui trừng mắt nhìn Hạ Đông.
Nhìn Hạ Liệt đầy tức giận, Hạ Đông ngậm miệng lại. Anh hiểu tính khí của Hạ Liệt, nói nữa hai người chắc chắn sẽ đ.á.n.h nhau.
Tô Trầm nhìn Hạ Liệt đang bừng bừng lửa giận, chọn cách tránh mũi nhọn. Dù sao cũng là anh ruột của Hạ Chi, anh không muốn làm mối quan hệ trở nên quá căng thẳng.
Ban đêm, Tô Trầm trằn trọc không sao ngủ được. Nghĩ đến vợ nhỏ ở phòng bên cạnh, anh là người chồng hợp pháp mà không nhìn thấy, không chạm vào được, trong lòng khó chịu.
Thấy Hạ Liệt đã ngủ, Tô Trầm khoác áo, nhẹ nhàng mở cửa đi ra ngoài.
Lúc Tô Trầm mở cửa, mắt Hạ Liệt đã mở ra. Vì lo lắng Tô Trầm sẽ làm gì Hạ Chi, cả đêm anh đều ngủ rất nông.
Tô Trầm vừa ra khỏi cửa, bất ngờ thấy trong sân có một bóng dáng quen thuộc. Anh bước tới, ôm lấy người mình ngày đêm mong nhớ, giọng nói có chút đè nén: “Ngoan ngoãn.”
Trong mắt Hạ Chi đầy vẻ kinh ngạc, quay người ngẩng đầu. Bốn mắt nhìn nhau, đều thấy được sự thâm tình trong mắt đối phương.
“A Trầm, em nhớ anh lắm.” Hạ Chi ôm c.h.ặ.t Tô Trầm, dưới ánh trăng, cùng nhau thổ lộ tâm tình.
Lòng Tô Trầm thật ấm áp. Anh bị người nhà họ Hạ đối xử thế nào, coi thường ra sao cũng không sao, chỉ cần A Chi của anh không chê bai anh, bảo anh làm gì cũng nguyện ý.
“Ưm…” Tô Trầm hôn lên đôi môi mỏng của Hạ Chi, đôi mắt đỏ rực, vô số lời yêu thương đều hóa thành bùn xuân.
“Khụ khụ khụ!” Hạ mẫu thức dậy đi vệ sinh, nghe thấy trong sân có động tĩnh. Không ngờ lại là con gái mình và Tô Trầm lén lút hẹn hò lúc nửa đêm, trong lòng có chút không thoải mái.
Tô Trầm và Hạ Chi tách ra, trong lòng đều có chút không nỡ nhìn nhau.
“Mẹ, muộn thế này rồi sao mẹ không ngủ?” Hạ Chi nghi hoặc hỏi.
“Ngủ rồi, bị hai đứa làm ồn tỉnh giấc. Đêm khuya rồi, buổi tối hàn khí nặng, con về nghỉ ngơi đi.” Ánh mắt Hạ mẫu mang theo một tia không vui nhìn Tô Trầm.
Bà cảm thấy là do Tô Trầm nửa đêm không ngủ, dụ dỗ con gái mình, ở trong sân tình tứ. Bị hàng xóm nhìn thấy, thể diện nhà họ Hạ của bọn họ còn cần nữa không.
“Mẹ, mẹ về nghỉ trước đi, con chưa buồn ngủ, lát nữa sẽ đi.” Khóe miệng Hạ Chi cong lên, đôi mắt đẹp mang theo một tia không nỡ nhìn Tô Trầm.
Sắc mặt Hạ mẫu lập tức trở nên lạnh lùng vài phần: “Tô Trầm, cậu luôn miệng nói yêu con gái tôi, là yêu như vậy sao? Nửa đêm canh ba, lén lút trong sân, không sợ người khác nhìn thấy làm mất danh tiết của nó à?”
“Đối với tình yêu của cậu tôi không thể đồng tình, tôi sẽ không đồng ý cho các người ở bên nhau. Hạ Chi, bây giờ hoặc là con về ngủ, hoặc là để cậu ta đi.”
Sắc mặt Hạ mẫu hơi trầm xuống, vẻ mặt không vui nói.
Sắc mặt Hạ Chi khó coi vài phần, trong mắt đầy vẻ dở khóc dở cười: “Mẹ, con về là được chứ gì.”
Hạ Liệt cũng kéo Tô Trầm về nghỉ ngơi, trong mắt đầy vẻ không vui nhìn chằm chằm Tô Trầm: “Cậu tốt nhất đừng có ý đồ xấu xa, tôi sẽ không để em gái tôi gả cho một tên vô lại.”
“Tôi không làm gì cả, sao lại là vô lại? Cho dù có làm gì thì đó cũng là chuyện giữa vợ chồng chúng tôi, không cần phải báo cáo với anh.” Ánh mắt Tô Trầm hơi lạnh, sắc mặt nghiêm túc nói.
Hạ Liệt đột nhiên phát hiện, anh đã xem thường tên này, không ngờ hắn còn dám cãi lại mình.
Sáng sớm hôm sau, Hạ Liệt nhìn Hạ Chi và Tô Trầm đang dính lấy nhau, trong lòng luôn cảm thấy không thoải mái.
“Tô Trầm, cậu đi mua ít đồ dùng với tôi.” Sắc mặt Hạ Liệt nghiêm túc, trong mắt đầy vẻ xa cách nói.
“Anh cả, anh để em út và anh hai đi cùng đi. A Trầm không quen đường sá, ra ngoài em không yên tâm.” Hạ Chi có chút lo lắng nắm tay Tô Trầm.
“Muội muội ngoan của anh, anh của em còn có thể bán cậu ta đi chắc. Yên tâm, nhất định sẽ trả lại cho em một Tô Trầm nguyên vẹn.” Hạ Liệt kéo Tô Trầm chuẩn bị rời đi.
Trong lòng Tô Trầm có chút lo lắng. Anh nhìn Hạ Chi, luôn cảm thấy Hạ Liệt không tốt với anh như vậy, đột nhiên bảo anh đi mua đồ cùng, có chút kỳ lạ.
“Anh cả, tôi có lời muốn nói với A Chi, anh đợi tôi một chút.” Tô Trầm không yên tâm về Hạ Chi, chuẩn bị dặn dò vài câu thì bị Hạ mẫu ngăn lại.
“A Chi khó khăn lắm mới về một chuyến, tôi dẫn nó đi thăm họ hàng. Buổi trưa có thể không về ăn cơm, cậu và anh cả nó ăn ở ngoài rồi hẵng về.” Sắc mặt Hạ mẫu không vui nói.
