Trọng Sinh Thập Niên 70: Mỹ Nhân Tuyệt Sắc Kết Hôn Thần Tốc, Theo Chồng Quân Nhân Quậy Tung Trời - Chương 537
Cập nhật lúc: 10/04/2026 06:07
Chơi tuyết
“Ừm, em ở nhà nghỉ ngơi cho tốt, đừng làm gì nặng cả.”
“Được, ngày mai em sẽ đi dạo xưởng một vòng!” Rời đi một thời gian không ngắn, Diệp Tuế Vãn vẫn phải đi kiểm tra tình hình.
Triều Triều và Mộ Mộ nằm sấp trên cửa sổ xem tuyết rơi rất say sưa.
“Có muốn chơi tuyết không?” Diệp Tuế Vãn mời gọi. Hai đứa nhỏ phấn khích gật đầu lia lịa. Đây là trận tuyết đầu tiên kể từ khi chúng chào đời, sao có thể không mong đợi chứ.
“Đi! Nhưng trước đó chúng ta phải trang bị đầy đủ một chút.” Diệp Tuế Vãn nói xong liền tìm cho hai anh em mỗi đứa một bộ áo khoác lông vũ liền thân. Bên ngoài áo khoác lông vũ là một lớp vải nhung kẻ để không quá ch.ói mắt nhưng vẫn đảm bảo giữ ấm tuyệt đối. Sau đó là mũ, găng tay, khẩu trang, tóm lại cuối cùng xuất hiện trước mắt là hai cục bột nhỏ chỉ còn lộ ra đôi mắt to tròn.
“Bây giờ ba vẫn chưa về, mẹ không thể đưa hai đứa ra ngoài cổng, chúng ta cứ chơi trong sân thôi. Mẹ đặt hai đứa vào trong tuyết, hai đứa tha hồ mà bò nhé.” Quần áo bẩn cô sẽ xử lý, hơn nữa lớp vải bên ngoài chống nước rất tốt. Cô muốn làm một người mẹ không làm con mất hứng.
Những lời khác hai đứa nhỏ có thể không hiểu, nhưng chữ "chơi" thì nghe hiểu ngay.
“Mẹ! Mẹ!”
“Ba!”
Hai đứa nhỏ gọi người, tay chỉ ra ngoài sân. Bây giờ chúng đã biết gọi ba mẹ và biết bò rồi, cho nên cô mới quyết định đặt thẳng lên tuyết để huấn luyện bò luôn.
“Được được!”
Mười phút sau, ba mẹ con ra khỏi cửa. Quế bà bà đứng trong nhà nhìn ra, bà không ngăn cản vì biết Diệp Tuế Vãn luôn có chừng mực, hơn nữa chỉ cần hai đứa nhỏ bĩu môi một cái là bà đã mủi lòng rồi.
“Hay là tôi cũng đi cùng?” Quế bà bà thăm dò hỏi.
“Bà bà, bà ở trong nhà cho ấm đi!” Người già đều sợ lạnh, Diệp Tuế Vãn từ chối.
Tiêu Ngự Yến vừa đẩy cổng lớn ra đã nhìn thấy cảnh tượng ba mẹ con đều ở trong tuyết. Vợ ngồi, hai đứa nhỏ bò. Không biết cái gì đã chọc cười ba mẹ con mà lúc đồng loạt nhìn về phía anh, trên mặt ai cũng rạng rỡ nụ cười.
“A Yến, anh về rồi à? Có lạnh không!” Diệp Tuế Vãn lồm cồm bò dậy, vừa đi vừa phủi tuyết trên người.
“Không lạnh, em có lạnh không?” Tiêu Ngự Yến vội vàng tháo găng tay, áp lòng bàn tay ấm nóng lên má Diệp Tuế Vãn.
“Em không lạnh, em đang chơi tuyết với các con mà! Đây là lần đầu tiên chúng nhìn thấy tuyết đấy, xem ra thích lắm.” Diệp Tuế Vãn hai mắt lấp lánh ánh sáng chia sẻ.
“Ừm, chúng ta vào nhà thôi!”
Hai vợ chồng đi đến trước mặt hai đứa nhỏ, mỗi người bế một đứa vào phòng.
“Hôm nay ăn thịt lợn hầm dưa chua miến, ăn với cơm tẻ nhé.” Quế bà bà thấy người về liền thông báo.
“Vâng thưa bà bà! Cháu đang thèm món đó.” Diệp Tuế Vãn đáp. “Cháu đi thay quần áo cho hai đứa nhỏ trước đã.”
Cô bế con về phòng, cởi quần áo ra ném vào Không Gian: “Tiểu Bảo, làm khô đi!”
“Biết rồi thưa chủ nhân.” Tiểu Bảo vui vẻ đáp. Nó rất thích được giúp đỡ chủ nhân, chỉ mong tiểu chủ nhân sớm vào đây chơi với nó.
Bế hai đứa đã thay đồ sạch sẽ trở lại phòng khách, Diệp Tuế Vãn hỏi: “Bà bà, năm nay ăn Tết mình ở đây, hay là đi Hướng Dương đại đội, hay về Kinh Thị ạ?”
“Cháu muốn đi đâu?” Quế bà bà đi đâu cũng thấy ổn.
“Trời lạnh quá, cháu chẳng muốn đi đâu cả.”
“Vậy thì ở lại đây đi! Đầu xuân Triều Triều và Mộ Mộ tròn một tuổi, đến lúc đó mời ông bà thông gia qua đây là vừa đẹp.” Quế bà bà đề nghị.
“Vâng, bây giờ mang theo chúng đi xa quá cũng mệt, nhỡ đâu cảm mạo phát sốt thì phiền phức lắm.” Mặc dù Diệp Tuế Vãn có linh tuyền thủy nhưng vẫn xót con. “Vậy thì bảo ba và anh Cả đến đây đi, chúng ta cùng nhau đón một cái Tết thật ấm cúng.”
Chuyện này cứ như vậy được quyết định. Lại một tháng nữa trôi qua, năm mới sắp đến, Diệp Tuế Vãn bận rộn đến mức chân không chạm đất.
“Thẩm Tứ, xe này anh nhìn kỹ nhé, trên mỗi phần quà đều viết tên rồi, về đến Kinh Thị anh cứ đến từng nhà gửi cho họ. Đợi năm sau tôi về rồi đi thăm họ sau. Phúc lợi của xưởng tương nấm hương năm nay anh tăng thêm một chút, có thể trao đổi sản phẩm với các xưởng khác làm quà lễ, cái này anh bàn bạc với Lý Tình là được. Xưởng bên tôi có Tề Nham lo liệu rồi.”
“Được, tôi biết rồi, cô yên tâm đi! Đầu xuân cô đi chỗ Diệp Hành, có cần tôi qua đó không?” Thẩm Tứ hỏi.
“Anh đi sao được? Bụng của Lý Tình ngày càng lớn rồi, anh vẫn nên ở nhà ngoan ngoãn chăm vợ đi! Nhưng chợ đen bên đó anh có người quen không?”
“Bên đó có người của chúng ta!” Thẩm Tứ tự hào nói.
“Cái gì? Thật hay giả vậy?” Diệp Tuế Vãn kinh ngạc. Đoạn đường này không hề gần nha.
“Đương nhiên là thật rồi, anh Hai cô và Giang Tuy ở bên đó, chắc chắn là phải phát triển địa bàn rồi.” Thẩm Tứ quả thực đã tốn không ít công sức mới giải quyết xong.
“Biết điều đấy! Vậy thì anh không cần đi nữa, trực tiếp cho tôi phương thức liên lạc của người phụ trách bên đó là được.”
