Trọng Sinh Thập Niên 70: Thôn Phụ Nhỏ - Chương 10: Bị Thương
Cập nhật lúc: 20/02/2026 20:05
Gió càng lúc càng lớn, trong gió còn kẹp vài giọt nước mưa lạnh băng tạt vào mặt.
“Cháu gái, cháu tự xuống núi gọi đàn ông lên đây đi, thân thể cháu nhỏ bé thế này sợ là chịu không nổi, gió càng lúc càng lớn...” Diệp lão thái thái cảm thấy một cô gái nhỏ đỡ mình đi ra ngoài có nguy hiểm, lại nói nha đầu này chính là con gái rượu nhà Triệu lão nhị, nếu liên lụy người ta bị thương thì không hay.
Lại nói, mưa to gió lớn thế này thật sự rất đáng sợ.
Nào biết Triệu Tiểu Lan căn bản không nghe bà nói, thở hổn hển đáp: “Không được đâu bà nội Diệp, quanh núi Đông này chẳng có nhà ai, lại nói cháu tự mình xuống núi cũng không yên tâm để bà một mình ở đây, vạn nhất gặp nguy hiểm gì cháu khóc c.h.ế.t mất. Chúng ta cứ từ từ đi, mắt thấy sắp xuống đến nơi rồi.”
Diệp lão thái thái không còn cách nào, nhưng trong lòng vẫn đau lòng cho cô bé này. Phải biết nhà bà chỉ có một thằng con trai, cả ngày cứng nhắc lạnh lùng, quanh năm suốt tháng cũng chẳng nói với bà được mấy câu. Lúc trước nếu sinh được cô con gái thơm tho mềm mại thì tốt rồi, ít nhất có thể làm bạn với mình.
Triệu Tiểu Lan nào biết tâm tư của Diệp lão thái thái, căng thẳng thần kinh đỡ người đi xuống dưới. Đột nhiên cô vừa quay đầu lại phát hiện một cái cây nhỏ đang đổ ập về phía hai người, mục tiêu đúng là Diệp lão thái thái. Trong núi có rất nhiều cây bị sâu đục rỗng ruột, gió lớn một chút có khi sẽ bị quật ngã.
“Cẩn thận.” Triệu Tiểu Lan theo bản năng đẩy Diệp lão thái thái ra, sau đó duỗi tay đi đỡ.
Rầm một tiếng, cô bị nhánh cây quật ngã lăn xuống dưới, quá trình chỉ cảm thấy trán đau nhói, người liền lăn xuống núi, eo còn không biết xui xẻo đập vào cái cây nào. Cũng may không nặng lắm, cô giãy giụa đứng lên, c.ắ.n răng chịu đựng đau đớn.
Diệp lão thái thái cũng vừa lăn vừa bò đi tới, khẩn trương nói: “Cháu gái, cháu gái cháu không sao chứ?”
“Không sao ạ.” Đầu có chút choáng váng, duỗi tay sờ lên trán phát hiện trên tay tất cả đều là m.á.u tươi. Xem ra vừa rồi cái cây nhỏ kia quẹt vào đầu, hơn nữa vết thương cũng không nhẹ. Nhưng Triệu Tiểu Lan nhìn thấy còn vài bước là có thể xuống núi, cho nên liền c.ắ.n răng kiên trì đỡ lấy Diệp lão thái thái nói: “Chúng ta xuống núi thôi, nhanh lên.”
“Cháu gái, cháu chảy m.á.u đúng không, bà thấy trên đầu cháu sao đỏ lòm thế kia?” Diệp lão thái thái bởi vì quýnh lên, hơn nữa không trung đã lất phất mưa nên nhìn không rõ lắm.
“Trầy da chút thôi ạ, chúng ta đi thôi!”
Mới không phải trầy da đâu, thật sự đau quá. Nhưng coi như đây là mình trả nợ cho Diệp lão thái thái, lúc trước bà ngã xuống núi c.h.ế.t, lúc ấy cũng không biết chịu bao nhiêu tội.
Từng bước một dịch về phía trước, mỗi bước đi cô đều cảm thấy sau lưng dường như bị ngàn vạn mũi kim châm vào, đau đớn vô cùng.
Vất vả lắm mới đỡ được Diệp lão thái thái xuống núi, cô bịch một tiếng quỳ rạp xuống đất, trước mắt bắt đầu mơ hồ.
“Tam nha đầu, tam nha đầu cháu không sao chứ, đừng dọa bà mà... Người đâu, cứu mạng, nhanh lên có ai không.” Diệp lão thái thái thấy người đột nhiên quỳ xuống bất động mới biết sự tình nghiêm trọng, kêu to muốn tìm người tới giúp.
Cuối cùng vẫn là Triệu Chí Hoa cùng Triệu Chí Minh xuống núi nghe được tiếng kêu chạy tới, sau đó nhìn thấy em gái mình đầy mặt m.á.u tươi quỳ ở đó, suýt chút nữa thì dọa c.h.ế.t khiếp.
Triệu Chí Minh chạy đến bên cạnh cô nói: “Tiểu Lan, Tiểu Lan, em không sao chứ, sao lại bị thương thế này?”
Triệu Tiểu Lan nghe được là giọng anh hai, tựa hồ yên tâm, thân mình mềm nhũn liền ngã vào người anh.
“Tiểu Lan, mau bế em về. Em mang Tiểu Lan về trước, anh đỡ bà nội Diệp!” Triệu Chí Hoa bình tĩnh nói xong liền đỡ Diệp lão thái thái hướng về nhà mình đi, nhưng thực tế tay anh đều đang run rẩy.
Diệp lão thái thái cũng sợ tới mức quá sức, nói: “Tam nha đầu không sao chứ, bà nhìn con bé tựa hồ bị thương nặng lắm.”
“Bà nội Diệp đừng lo lắng, về đến nhà sẽ tìm bác sĩ cho em ấy.” Triệu Chí Hoa an ủi. Không bao lâu sau bốn người liền về tới nhà họ Triệu.
Triệu Chí Minh đặt Triệu Tiểu Lan đầy mặt m.á.u lên giường lò. Mẹ Triệu sợ tới mức suýt ngất xỉu, khóc lóc hỏi: “Sao lại thế này, vừa rồi còn đang yên lành mà.” Sao lại đầy mặt m.á.u trở về thế này?
Triệu Chí Minh nói: “Con cũng không biết, không nói nữa, con đi tìm bác sĩ đây.” Trong thôn chỉ có một ông lang, tổ tông làm trung y, nhưng đến đời ông ấy thì thất truyền nhiều. Nhưng một ít bệnh vặt vẫn có thể xem, cũng có thể xem ngoại thương.
Triệu Chí Minh đi rồi, Diệp lão thái thái liền nói: “Đều tại tôi, tôi ở trên núi tìm dê bị lạc đường còn trẹo chân, nha đầu này nhìn thấy có lòng tốt muốn đưa tôi xuống núi, kết quả trên đường gặp cái cây đổ ập tới, con bé liền đẩy cái thân già vô dụng này ra, chính mình bị đè trúng. Là tôi có lỗi với con bé...” Nói xong bà khóc nấc lên.
Nghe được con gái là vì cứu người khác chịu thương, cha Triệu Chính Tùng tuy rằng lo lắng nhưng vẫn cảm thấy con không làm sai, liền nói: “Thím đừng khóc nữa, nó nếu để thím ở trên núi mặc kệ mà về thì tôi còn đ.á.n.h nó ấy chứ.”
“Đánh cái gì mà đ.á.n.h, người còn chưa tỉnh lại kìa.” Mẹ Triệu vỗ chồng một cái, sau đó bảo đàn ông đi ra ngoài để thay quần áo khô cho con gái, lại tìm cái áo khoác cho Diệp lão thái thái thay. Diệp lão thái thái vốn có thể về nhà, nhưng lo lắng cho Triệu Tiểu Lan nên nhất quyết đòi ở lại xem cô thế nào mới đi.
Không còn cách nào, mọi người vừa quan sát tình hình Triệu Tiểu Lan vừa chờ bác sĩ. Ông lang họ Khúc tới xem xong nhíu mày nói: “Tình hình con bé không thể trì hoãn, lập tức đưa lên trấn trên tìm bác sĩ xem đi.”
Mọi người vừa nghe biết nghiêm trọng, cha Triệu vội tìm xe ngựa dầm mưa đưa con gái lên trấn trên.
Mẹ Triệu không đi theo, trên xe ngựa không ngồi được nhiều người như vậy, lại nói bà một người phụ nữ đi cũng vô dụng.
Vì thế bà ngồi trong phòng khóc. Diệp lão thái thái hối hận vô cùng, sớm biết vậy đã không để con bé đỡ mình xuống núi, kết quả hại nó. Mẹ Triệu cũng không phải người càn quấy, nhưng vẫn cảm thấy khó chịu, sau đó đưa Diệp lão thái thái về nhà trước, nói khi nào con gái về sẽ cho người báo tình hình.
Lần này đợi mất hai ngày. Triệu Tiểu Lan từ trấn trên trở về người thì tỉnh táo, nhưng mắt lại có chút mơ hồ. Bác sĩ nói trong đầu cô có m.á.u tụ, nhưng không quá nghiêm trọng, cần uống t.h.u.ố.c dưỡng từ từ, đến lúc đó khôi phục thế nào thì xem mệnh của cô.
Triệu Tiểu Lan một chút cũng không sốt ruột, trong lòng cô ngược lại rất nhẹ nhàng. Xem ra cứu Diệp lão thái thái cũng không phải không có cái giá phải trả, đó chính là thay bà chịu vết thương này. Lại nói cũng không phải không thể khỏi, chỉ là tạm thời mắt nhìn không rõ lắm, thường xuyên sẽ đ.â.m vào khung cửa mà thôi.
Kiếp trước nợ người ta nhiều như vậy, trả chút này cũng không có gì không đúng.
Hơn nữa cũng không phải không chữa được. Hai ngày nay người nhà thế mà tìm được cho cô một bác sĩ trẻ tuổi họ Tôn, nghe nói châm cứu gia truyền phi thường lợi hại. Nhưng vì mới hơn hai mươi tuổi, người nhà có chút không yên tâm.
Nhưng Triệu Tiểu Lan lại biết, vị bác sĩ Tôn này về sau sẽ vô cùng nổi tiếng, vì thế liền đồng ý để họ tìm tới trị liệu cho mình. Bất quá vì không muốn người nhà lo lắng, cô mỗi ngày trên mặt đều treo nụ cười, nói: “Mẹ, mẹ đừng cả ngày khóc lóc nữa, con gái mẹ hiện tại chính là anh hùng đấy, ngay cả bí thư chi bộ cũng tới thăm con kìa.”
