Trọng Sinh Thập Niên 70: Thôn Phụ Nhỏ - Chương 12: Chú Của Con

Cập nhật lúc: 20/02/2026 20:05

Những chuyện này Triệu Tiểu Lan hoàn toàn không biết. Nhà họ Triệu hiện tại đang nhìn chằm chằm vị bác sĩ Tôn trẻ tuổi châm cứu trên đầu Triệu Tiểu Lan, không bao lâu đầu cô liền giống như một con nhím. Triệu Tiểu Lan hiện tại vì muốn người trong nhà bớt lo lắng nên lấy chính mình ra trêu chọc, cười nói: “Đừng chạm vào nha, mọi người hiện tại đều đừng chạm vào con, đây đều là gai ngược đấy.”

Triệu Chí Minh cố tình gạt nhẹ cây kim trên mặt cô, làm cây kim trước mắt cô lúc lắc, nói: “Dù sao bị châm cũng không phải là anh.”

“Mẹ, mẹ xem anh hai kìa, sao mẹ có thể để anh ấy chơi gai của con như vậy.” Nói xong còn dùng tay che chở, giống như bảo bối vậy.

Tôn Ái Quốc ở một bên phụt cười thành tiếng, cô nương này tâm cũng quá lớn, mắt đều nhìn không rõ người còn giống như kẻ dở hơi vậy.

“Bác sĩ Tôn, kỳ thật tôi còn rất muốn nhìn rõ anh trông như thế nào, về sau chờ tôi khỏi vạn nhất ngày nào đó trên đường đụng phải đ.á.n.h nhau thì làm sao?” Nghe được bác sĩ phụ trách đang cười, cho nên Triệu Tiểu Lan lại giở trò.

“Con bé này, sao ngay cả bác sĩ cũng dám trêu đùa.” Mẹ Triệu bị cô chọc cười, nói: “Mẹ đi sắc t.h.u.ố.c cho con, lần này thành thật uống hết cho mẹ.”

“Bác sĩ Tôn, cho chút mật ong vào t.h.u.ố.c được không? Thuốc anh kê còn đắng hơn hoàng liên, tôi không muốn mắt khỏi mà lưỡi lại tê rần đâu.” Triệu Tiểu Lan rũ mắt xuống, nếu không phải đầy đầu châm kim thì cô nhất định sẽ làm mặt quỷ.

“Được thôi, nhưng không thể cho nhiều.” Tôn Ái Quốc trêu chọc cô nhóc này.

“Tại sao ạ?” Xem ra cô là thật sự sợ đắng, mặt đều sắp nhăn thành bánh bao.

Tôn Ái Quốc cười nói: “Vạn nhất mắt cô khỏi, lưỡi không tê, nhưng lại bị bệnh tiểu đường, tôi biết tìm ai nói lý đây.”

“Ách...” Bị bác sĩ trêu chọc, Triệu Tiểu Lan có điểm ngơ ngác. Nhớ rõ mọi người đều bảo bác sĩ Tôn là người nghiêm túc mà, vậy người đang ngồi trước mặt mình là ai, chẳng lẽ tìm nhầm bác sĩ?

Đang suy nghĩ thì nghe bên ngoài có người đi vào. Mẹ Triệu vừa lúc ở cửa, không khỏi nói: “Thím Diệp sao lại tới đây, mắt thím không tốt thì đừng qua lại, chẳng lẽ Chí Minh không nói cho thím biết chuyện của Tiểu Lan sao?”

Diệp lão thái thái nói: “Nói rồi, nói rồi, nhưng tôi làm sao yên tâm được, con bé là vì cứu tôi mới bị thương.”

Triệu Tiểu Lan rất kích động, quả nhiên người nhà họ Diệp tam quan đều rất chính trực, một chút cũng không lệch lạc. Ngẫm lại Kiều Kiều nhà mình, cho dù cuộc sống vô cùng gian khổ con bé cũng sẽ không đi đường tà đạo.

“Bà nội Diệp tới rồi ạ, mau ngồi.” Kỳ thật Diệp lão thái thái hiện tại tuổi cũng không lớn, hơn 50 tuổi mà thôi. Nhưng nề hà vai vế người ta cao, cho nên cô phải một câu hai câu gọi là bà nội.

Diệp lão thái thái chống gậy đi vào. Kỳ thật bà nhìn không quá rõ, chỉ cảm thấy nha đầu chịu khổ, nhưng trên đầu cô sao lại có nhiều đồ vật phản quang thế kia?

“Trên đầu cháu là...”

“A, đây là ngân châm, cha mẹ tìm bác sĩ Tôn châm cứu cho cháu, như vậy mắt sẽ mau khỏi.” Triệu Tiểu Lan nói xong tựa hồ nghĩ tới cái gì, liền nói: “Bác sĩ Tôn, anh giúp bà nội Diệp xem một chút đi, mắt bà ấy cũng không tốt lắm.”

“Được.” Tôn Ái Quốc rất thích sự nhiệt tình của cô nhóc này, hơn nữa nghe được là vì cứu bà cụ mà bị thương hắn liền cảm thấy càng khó được.

“Không cần đâu, bà tới xem cháu bệnh tình thế nào thôi.” Diệp lão thái thái xua tay lia lịa. Mắt bà đã xem qua vô số bác sĩ tốn không ít tiền đều không chuyển biến tốt, cho nên bà cũng không muốn tốn tiền oan nữa.

Nhưng Triệu Tiểu Lan lại cảm thấy, nếu Diệp lão thái thái vạn nhất chữa khỏi mắt thì về sau nếu mình có con cái cũng có người giúp đỡ chăm sóc, huống chi bà cũng nên nhìn xem Kiều Kiều trông như thế nào chứ?

“Sao lại không xem chứ, bà nội Diệp, bà xem cháu châm cứu vất vả như vậy đều không có người bồi, nếu mắt bà cũng có thể trị chi bằng cùng cháu châm cứu đi, ái da... Mẹ, sao mẹ lại đ.á.n.h con, đã bảo đừng chạm vào kim của con mà.” Triệu Tiểu Lan bảo vệ đầu mình nói.

“Bác sĩ Tôn cậu cứ giúp thím Diệp xem một chút đi, chúng ta đừng để ý tới con nha đầu kia, rửng mỡ.” Mẹ Triệu phi thường cạn lời, con gái mình sao càng ngày càng không lớn không nhỏ.

Triệu Tiểu Lan đạt được mục đích cũng liền làm mặt quỷ ở một bên chờ. Tôn đại phu kiểm tra rồi hỏi một chút tình huống của bà Diệp, nói: “Cháu thi châm nhưng thật ra có thể, nhưng mắt trái của bà chỉ sợ không thể khôi phục bình thường, nhưng mắt phải hẳn là không có việc gì, có thể trị.”

“Thật sự có thể trị?” Diệp lão thái thái kinh ngạc, nhìn bao nhiêu bác sĩ đều không có cách nào, không nghĩ tới cậu trai trẻ tuổi như vậy lại có thể.

“Vâng, vâng, cháu cũng chỉ có thể thử một lần trước.” Bị hỏi kinh ngạc như vậy Tôn Ái Quốc có điểm ngượng ngùng, tuy nói hắn có nắm chắc, nhưng cũng biết mình quá trẻ không ai tin tưởng.

“Chuyện này, tốn bao nhiêu tiền?” Diệp lão thái thái trong lòng không yên, trên tay bà chỉ có hơn 50 đồng, con trai tháng này còn chưa gửi tiền về. Vốn dĩ 50 đồng này định đưa cho Triệu Tiểu Lan trị mắt, rốt cuộc cô là vì bà chịu thương. Nghe nói đi trấn trên cấp cứu hai ngày tốn không ít tiền đâu, bà đưa trước bao nhiêu hay bấy nhiêu, chờ con trai về lại nghĩ cách.

“Cái mắt này muốn điều trị ít nhất cần ba tháng, tiền t.h.u.ố.c đại khái khoảng 5-60 đồng, một tuần thi châm một lần, tiền này cháu miễn cho bà.” Tôn Ái Quốc không nghĩ tới Triệu Tiểu Lan tin tưởng mình như vậy, cho nên tự nhiên cũng ngại thu nhiều tiền của bà cụ.

“Nhưng mà, trong nhà chỉ có hơn 50 đồng, tiền t.h.u.ố.c men cho Tiểu Lan đều không đủ, tôi cứ khoan hãy trị...” Diệp lão thái thái móc 50 đồng ra đặt trên giường lò, nói: “Tiểu Lan vì tôi chịu thương, tuổi còn trẻ không thể để lại di chứng, tôi đã lớn tuổi thế này rồi cũng không vội.”

Triệu Tiểu Lan vừa nghe lập tức liền nóng nảy, nói: “Bà lớn tuổi như vậy cho cháu tiền làm cái gì, mau thu về đi. Mẹ, chúng ta không thể lấy tiền của bà nội Diệp, bà một mình vốn dĩ đã không dễ dàng. Cháu vốn là hảo tâm cứu người, chuyện này nếu là ai gặp phải cũng đều sẽ làm như vậy.”

Cha Triệu Chính Tùng vừa nghe con gái nói vậy cảm thấy nở mày nở mặt, vì thế cầm 50 đồng nhét vào tay bác sĩ Tôn, nói: “Tiền này chính là tiền t.h.u.ố.c men, cậu cứ trị mắt cho thím Diệp đi! Con gái tôi hiểu chuyện, lời này nói cũng thấu tình đạt lý, ai thấy cũng sẽ đỡ người ta xuống, đòi tiền này thì mặt mũi nhà họ Triệu tôi để đâu.”

“Các người...” Diệp lão thái thái không nghĩ tới người nhà họ Triệu lại dễ nói chuyện như vậy, không khỏi gấp đến độ toát mồ hôi mà không có chủ ý.

“Được, hôm nay cháu nghe theo bệnh nhân nhỏ, lát nữa rút kim cho cô bé xong cháu sẽ qua nhà bà châm cứu cho bà, trễ chút lại mang t.h.u.ố.c qua.” Tôn Ái Quốc cảm thấy tiền này Diệp lão thái thái có đưa thì gia đình này cũng sẽ không nhận, vì thế liền tự mình làm chủ.

Diệp lão thái thái duỗi tay kéo Triệu Tiểu Lan, có điểm bất đắc dĩ nói: “Cháu đứa nhỏ này chính là tâm tốt, chờ chú cháu trở về, bà bảo nó tới thăm cháu.”

Diệp lão thái thái ở trong thôn vai vế cao, cho nên luận ra thì Triệu Tiểu Lan hẳn là phải gọi Diệp Quốc Hào một tiếng chú! Tuy rằng biết rõ nguyên nhân, nhưng tại sao lại cảm thấy có chút xấu hổ thế này?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.