Trọng Sinh Thập Niên 70: Thôn Phụ Nhỏ - Chương 20: Ầm Ĩ
Cập nhật lúc: 20/02/2026 20:07
Triệu Tiểu Lan trong lòng kinh ngạc, người phụ nữ này có ý gì, giới thiệu đối tượng cho cha của con cô?
Thế sao được?
Cô nhất định phải nắm bắt trái tim người đàn ông này, ít nhất không thể để hắn đi xem mắt cô gái khác a. Vì thế có chút ủy khuất thật cẩn thận ở phía sau kéo một chút tay áo Diệp Quốc Hào, sau đó liền buông tay, ý này đại khái là nói cho hắn biết, cô hiện tại rất sợ.
Ý thức trách nhiệm nam nhi của Diệp Quốc Hào liền dâng lên, che chở cô gắt gao, thoạt nhìn giống như một thanh niên đang bảo vệ người yêu của mình.
“Sao lại không có thật, trong thôn ngoài xóm đều truyền khắp rồi, nói là cháu bị cái con hồ ly tinh nào đó câu mất hồn, cô đảo muốn nhìn xem là cái dạng yêu tinh gì, cháu tránh ra cho cô.” Cô hai nhà họ Diệp vốn là muốn giới thiệu cô em chồng bên nhà chồng cho Diệp Quốc Hào, trước kia cô gái đó có người yêu còn chửa hoang, nhưng sau lại phá bỏ. Chính là bởi vậy trong thôn cũng không có người muốn cô ta, lúc này mới nảy sinh ý định gả cho Diệp Quốc Hào.
Trước kia tới hỏi qua chị dâu cũng không đồng ý, hôm nay liền tới hỏi tình hình. Nhưng nào biết ở đầu thôn liền nghe được có cái con hồ ly tinh không biết xấu hổ quấn lấy cháu trai mình, loại phụ nữ như vậy nên sớm tống cổ mới được.
Diệp Quốc Hào cứ đứng đó không tránh ra, nghe cô hai nói như vậy hắn thật sự vô cùng buồn bực, cơn giận này cộng thêm ánh mắt tàn nhẫn của quân nhân khiến cô hai không dám nhìn thẳng, bà ta cảm giác như bị một con rắn độc theo dõi, lập tức cảm thấy toàn thân cứng đờ.
“Ai nói con gái tôi là hồ ly tinh, cô hai nhà họ Diệp cô có ý gì, đây là tới nhà tôi gây sự đúng không?” Mẹ Tiểu Lan ở trong phòng nấu cơm, vốn dĩ đã dọn xong định gọi Diệp Quốc Hào vào nhà ăn, nào biết mới vừa đi ra liền nghe được lời này của cô hai Diệp, không khỏi tức đến đỏ bừng mặt.
“Nha nha nha, không phải hồ ly tinh là cái gì, bà nhìn xem mới tí tuổi đầu đã bắt đàn ông che chở, chậc chậc, không nghĩ tới Triệu lão nhị nhà bà thật có bản lĩnh a, nuôi được đứa con gái lợi hại như vậy.”
Triệu Tiểu Lan lập tức từ sau lưng Diệp Quốc Hào chạy ra, theo tính tình kiếp trước hiện tại cô chỉ sợ đã chạy tới cãi nhau với bà cô này rồi. Nhưng hiện tại cô ôm lấy cánh tay mẹ Tiểu Lan nói: “Mẹ, con cũng không biết bà ấy nói cái gì, cũng không biết là ai nói bậy với vị bác gái này, nhưng con cái gì cũng chưa làm a.” Cô xác thật cái gì cũng chưa làm, là ai ở bên ngoài châm ngòi thổi gió?
Cô vừa mới nghe được bà cô này nói vào thôn liền nghe người ta nói nhảm, vậy kẻ nói xấu rốt cuộc là ai? Là Triệu Tiểu Mẫn hay là Điền Ngọc Tú? Triệu Tiểu Lan không ngốc, cô mới sẽ không cãi nhau với bà ta làm hạ thấp giá trị bản thân, còn để lại ấn tượng xấu cho Diệp Quốc Hào. Tuy rằng không quá hiểu biết Diệp Quốc Hào, nhưng lại biết hắn là người theo chủ nghĩa đại nam t.ử, chính mình yếu thế giả làm đóa hoa trắng nhỏ thế này, không chừng sẽ khơi dậy ý muốn bảo hộ của hắn đi!
Kiếp trước chính mình quá hiếu thắng, không cảm nhận được tư vị được đàn ông sủng ái, kiếp này cô nhất định sẽ không luôn đứng mũi chịu sào, ít nhất hiện tại mẹ và Diệp Quốc Hào thay mình cãi nhau là tương đối có lợi cho cô.
“Đừng giả vờ, bằng không cháu trai ta vì cái gì ai cũng không giúp lại chạy sang nhà ngươi hỗ trợ...”
“Câm miệng.” Diệp Quốc Hào cũng mặc kệ bà ta là ai, đột nhiên vài bước liền đi tới trước mặt bà ta nói: “Ai?”
“Cái gì... Cái gì ai?” Cô hai Diệp trong nháy mắt giọng nói đều khàn đi, lần cuối cùng thấy hắn vẫn là khi còn thiếu niên, hiện giờ đứng ở trước mặt, bà ta cho dù là ngẩng đầu cũng chỉ nhìn đến cằm hắn mà thôi.
Hơn nữa hắn không mặc áo ngoài, cánh tay nổi lên cơ bắp cuồn cuộn có thể thấy được người lúc này tương đương tức giận, tùy thời đều có thể bóp c.h.ế.t người ta.
Áp lực quá lớn, ngay cả Triệu Tiểu Lan và mẹ Tiểu Lan bên này đều theo bản năng lùi lại một bước.
Kết quả hắn lại trầm giọng gầm lên một câu: “Ai?”
Cô hai Diệp lùi lại một bước ngã ngồi trên mặt đất, run rẩy nói: “Mày, mày điên rồi.”
“Rốt cuộc là ai?” Trên trán Diệp Quốc Hào gân xanh nhảy lên, đôi tay nắm răng rắc vang lên, xem ra là tức giận không nhẹ.
Cô hai Diệp rốt cuộc sợ hãi, nói: “Là hàng xóm Điền Ngọc Tú của mày, nó, nó nói...”
“Rất tốt, về sau đừng để tôi nghe được bà nói hươu nói vượn nữa, nếu không cho dù là người thân cũng đừng trách tôi không khách khí.”
“Mày cái đồ súc sinh, mày ngay cả cô ruột cũng dám đ.á.n.h, mày là đồ súc sinh a...” Cô hai Diệp tuy rằng mắng nhưng lại không dám ở lâu, vội bò dậy vừa mắng vừa chạy về.
Diệp Quốc Hào nhíu mày nhìn bà ta chạy xa, không khỏi nghĩ phải đi về hỏi cho ra lẽ cái cô Điền Ngọc Tú kia, cô ta rốt cuộc là muốn thế nào? Quay đầu lại phát hiện mẹ Tiểu Lan mang theo Triệu Tiểu Lan lùi về phía sau một bước, xem ra rất sợ hãi. Hắn thả lỏng một chút, sau đó cầm lấy quần áo liền đi ra ngoài.
Mẹ Tiểu Lan đột nhiên gọi hắn lại nói: “Chú Diệp, ngày mai chú không cần tới giúp nữa đâu, việc trong đội cũng không nhiều lắm.”
“Vâng.” Diệp Quốc Hào biết trước mắt loại tình huống này chính mình xác thật không thích hợp tới, như vậy sẽ mang đến đồn đãi không tốt cho cô nương nhà người ta, đó chính là hại cô.
“Ai nha mẹ, việc này cùng Diệp Quốc Hào không quan hệ, chú ấy...” Triệu Tiểu Lan không nghĩ tới mẹ đây là đuổi người? Vậy về sau làm sao tạo quan hệ tốt được.
“Không lễ phép, phải gọi là chú.”
Mẹ Tiểu Lan vỗ cô một cái, nhưng Diệp Quốc Hào đi ở bên ngoài vẫn là nghe thấy được. Tim hắn không khỏi run lên, vừa rồi cô gọi tên hắn sao? Vẫn là lần đầu tiên nghe được cô gọi tên mình, không biết vì cái gì tâm tình vốn dĩ nặng nề thế nhưng hơi có chút chuyển biến tốt đẹp. Lần này hắn bước nhanh đi, hơn nữa đi dị thường nhẹ nhàng.
Chờ người đi rồi Triệu Chính Tùng mới ra tới nói: “Sao lại thế này, Quốc Hào đi thế nào, cơm cũng chưa ăn đâu!”
Mẹ Tiểu Lan đem chuyện vừa rồi nói một lần, bởi vì cha con nhà họ Triệu bị Diệp Quốc Hào thao luyện quá mệt mỏi, vào nhà nghỉ một chút liền không đứng dậy nổi. Thật vất vả hoãn lại sức đi ra, kết quả nhìn đến Diệp Quốc Hào thế nhưng đi rồi.
“Mẹ, mẹ giải thích tình hình với cha đi. Tuy nói việc này có thể là do chú ấy mang tới, nhưng hôm nay người ta còn giúp làm việc, cơm cũng chưa ăn. Cái này làm cho người khác nói ra thì không hay, con mang cơm sang nhà họ Diệp cho chú ấy.” Triệu Tiểu Lan không giận mẹ mình, kỳ thật bà đuổi khéo vẫn là rất chính xác, ít nhất muốn cho Diệp Quốc Hào biết về sau cái nhà họ Triệu này là hậu thuẫn của cô, cho dù có sợ cũng sẽ bảo vệ con gái mình.
Mẹ Tiểu Lan cũng cảm thấy đuổi người đi mà cơm cũng không cho ăn thì có chút không phải đạo, liền nói: “Mẹ xới cơm rồi bảo anh cả con đưa sang nhé!”
“Anh cả con biết nói gì đâu, vẫn là con đi thôi, ít nhất muốn nói lời xin lỗi với người ta.” Triệu Tiểu Lan nói xong tự mình vào nhà xới cơm và thức ăn vào hai cái liễn, sau đó đi ra ngoài.
“Con đi như vậy cẩn thận người ta lại nói ra nói vào.”
“Yên tâm đi, con còn muốn đi hỏi một chút cái cô Điền Ngọc Tú kia rốt cuộc là muốn làm gì mà?”
“Ai nha, con thế này không phải tìm việc để bị bắt nạt sao?”
“Sao có thể, bà Diệp cũng sẽ không để con bị người khác bắt nạt a, mẹ cứ yên tâm đi! Đừng để anh cả bọn họ đi theo, nếu không còn tưởng rằng là đi đ.á.n.h nhau đâu!”
Triệu Tiểu Lan bưng liễn cơm rảo bước đi tới nhà họ Diệp, kỳ thật cô không định đi tìm Điền Ngọc Tú, là sợ Diệp Quốc Hào đi tìm bọn họ. Bởi vì, cái tính khí kia của hắn cũng không phải dạng vừa.
