Trọng Sinh Thập Niên 70: Thôn Phụ Nhỏ - Chương 3: Còn Phải Làm Ả Ghi Hận
Cập nhật lúc: 20/02/2026 20:04
“Vậy em nghỉ ngơi đi, chị về còn phải cuốc lại vườn cỏ, mấy ngày nay tay đều làm thô hết cả rồi. Vẫn là em sướng, chú thím có mỗi mình em là con gái nên cái gì cũng không nỡ để em làm.” Nghĩ đến đây, trong lòng Triệu Tiểu Mẫn trào lên một trận ghen ghét. Cùng là con gái nhà họ Triệu, cha mẹ cô ta sinh ba đứa con gái mới được một đứa con trai là em út, cả ngày nâng như nâng trứng, còn cô ta lại như ngọn cỏ ven đường, ngày nào cũng phải đi kiếm công điểm.
Nhưng Triệu Tiểu Lan lại khác, trong nhà có hai anh trai, chỉ có mình cô là con gái, được chú thím hai cưng chiều lên tận trời. Đừng nói đi làm việc nặng, ở nhà chỉ cần hâm nóng cơm đã là giỏi lắm rồi.
Nhìn thấy tia hận ý lóe lên trong mắt Triệu Tiểu Mẫn, Triệu Tiểu Lan đột nhiên có cảm giác kiêu ngạo. Kiếp trước còn nhỏ không biết những điều này, chờ đến khi ra ngoài tự lập mới biết cha mẹ đối xử với mình tốt biết bao nhiêu. Vì thế cô cố ý chọc giận ả, cười nói: “Đúng vậy, cha mẹ chính là cưng chiều em.” Chị có ghen ghét cũng vô dụng, đây đều là số mệnh. Kiếp trước không biết quý trọng, kiếp này nhất định phải chăm sóc tốt cho cha mẹ.
Trên mặt Triệu Tiểu Mẫn lộ ra nụ cười gượng gạo, đứng dậy đi ra ngoài, bất quá nhìn hai nắm tay nắm c.h.ặ.t của ả thì xem ra là tức giận không nhẹ.
Nhìn bóng lưng ả, Triệu Tiểu Lan thầm nghĩ, lần này ả không nhìn ra cái gì thì hẳn là sẽ không nghĩ cách hại mình đâu nhỉ?
Nghĩ đến kiếp trước, Triệu Tiểu Mẫn vì nhận thấy cô có khả năng biết chuyện ở cối xay gió nên sinh tâm lý phòng bị và trả thù, mỗi ngày đều coi cô như cái gai trong mắt, cuối cùng còn vì hại cô mà khiến cô trở thành “giày rách” trong mắt người trong thôn.
Tâm tư ả độc ác, cùng gã tình nhân kia không biết đào đâu ra loại t.h.u.ố.c bỉ ổi bỏ vào nước uống của người trông ruộng dưa, chỉ là không ngờ lại làm cô và Diệp Quốc Hào có một lần giao thoa...
Không đúng!
Triệu Tiểu Lan nghĩ đến đây thì tim run lên. Kiếp trước chính là bởi vì có lần giao thoa này cô mới lỡ có t.h.a.i con gái Kiều Kiều. Nếu Triệu Tiểu Mẫn không hận cô thì sẽ không xảy ra chuyện về sau, vậy chẳng phải là sẽ không có con gái Kiều Kiều và đứa con trai vô duyên kia sao?
Không được, chuyện này tuyệt đối không được. Cho dù đời này cô không có cách nào đến với Diệp Quốc Hào, không có cách nào báo ân cũng được, nhưng nhất định phải sinh đôi con trai con gái đó ra, sau đó dùng hết khả năng của mình chăm sóc chúng, cho chúng học đại học, cho chúng tình thương của mẹ tốt nhất trên đời.
Cái gì cũng có thể từ bỏ, chỉ có con gái là không thể. Cho dù vì thế mà phải trải qua những chuyện đáng sợ và sỉ nhục của kiếp trước một lần nữa, cô cũng muốn sinh con bé ra.
Làm mẹ thì sẽ trở nên mạnh mẽ. Triệu Tiểu Lan kiếp trước vừa yêu con gái lại vừa hận con bé. Lúc ấy cô nghĩ nếu không có con bé, có lẽ tên khốn nạn kia sẽ đối xử tốt với mình hơn một chút, cho nên đối xử với con bé cũng không tốt. Kiếp này, cô muốn bù đắp cho con.
Nghĩ đến Kiều Kiều vì mình mà chịu khổ, Triệu Tiểu Lan lập tức xuống giường đuổi theo, thậm chí giày cũng chưa kịp xỏ.
Mặt đất ở nông thôn toàn là đất, còn thường xuyên có phân gà và đồ bẩn, nhưng cô không rảnh lo những thứ đó, chỉ nghĩ muốn vãn hồi biểu hiện sai lầm vừa rồi của mình, sợ ảnh hưởng đến đại cục. Cũng may Triệu Tiểu Mẫn còn chưa đi xa, nghe thấy tiếng cô gọi vội vàng liền dừng lại.
Nhưng nhìn thấy Triệu Tiểu Lan chân trần chạy ra, ả không khỏi nhíu mày. Rốt cuộc có chuyện gì mà làm cô vội vã đuổi theo như vậy? Trong lòng không khỏi thót một cái, dường như đã liên tưởng đến điều gì.
Triệu Tiểu Lan nhìn thấy ánh mắt ả lóe lên, đôi mắt dài híp lại lạnh lùng liền biết ả đã bắt đầu nghi ngờ, nhưng vẫn sợ ả còn ôm tâm lý may mắn, liền làm bộ thập phần hoảng loạn nhéo góc áo mình, khẩn trương nói: “Chị hai, chị... chị vẫn là mau ch.óng kết hôn đi... Nếu không, nếu không...”
“Lời này của em là có ý gì?” Trái tim Triệu Tiểu Mẫn như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. Ả biết rồi, con nhỏ này đã biết chuyện ngày đó của ả và Lưu Tề Sơn bị bắt gặp.
“Không không, không có gì, em về trước đây.” Triệu Tiểu Lan kiếp trước bề ngoài nhát gan yếu đuối nhưng kỳ thật tính cách vô cùng kiêu ngạo tùy hứng, một là do trong nhà nuông chiều, hai là do bản thân cô. Nhưng trải qua trắc trở, hiện giờ sống lại một đời, tâm tư cô đã rất đơn thuần: sống tốt cuộc sống của mình, hiếu thuận cha mẹ, sinh con gái, tránh xa gã tồi, đi con đường làm giàu của chính mình.
Cho nên, Triệu Tiểu Mẫn, chị đừng có lơ là, tôi chờ chị hãm hại đấy.
Triệu Tiểu Lan tự cổ vũ cho mình, sau đó cũng không để ý tới ánh mắt như d.a.o muốn g.i.ế.c người của Triệu Tiểu Mẫn sau lưng, quay về phòng. Vỗ vỗ n.g.ự.c, cô nói: “Kiều Kiều, mẹ nhất định sẽ làm con hạnh phúc.” Tuy rằng quá trình sinh con có chút bi t.h.ả.m.
Vừa nghĩ đến quá trình đó, mặt Triệu Tiểu Lan đã tái mét. Cho dù qua một đời nhưng cô vẫn sợ Diệp Quốc Hào, điều này đại khái không tách rời khỏi quá trình đó.
Che mặt, không nghĩ nữa, quá làm người ta xấu hổ.
Cho dù có sợ hãi và xấu hổ đến đâu, vì con cái chuyện này cũng phải làm. Trước đó cô vẫn nên rèn luyện thân thể một chút, đừng để giống kiếp trước xảy ra tình huống ba ngày không xuống được giường.
Triệu Tiểu Lan nghĩ xong, thấy sắc trời dần tối, lát nữa cha mẹ và hai anh trai sẽ về. Bọn họ làm việc ở đội sản xuất cả ngày kiếm công điểm cũng mệt mỏi, cô không thể giống kiếp trước kiều quý để họ nuôi mãi được. Hơn nữa, đã trải qua một cuộc hôn nhân thất bại và đau khổ, cô sớm đã học được cách sinh hoạt, một bữa cơm chiều căn bản không làm khó được cô.
Cô xuống bếp tìm năm sáu củ khoai tây to, gọt vỏ, sau đó ra vườn nhỏ nhổ mấy cây cải thìa, rửa sạch. Khoai tây cắt miếng hầm lên, xung quanh dán một vòng bánh bột ngô. Bếp lò nhóm lửa, lại dùng một cái bếp nhỏ khác nấu canh cải trắng.
Cơm làm xong, cô lại dùng cái bếp lò cũ bên ngoài nấu cám heo cho heo ăn, gà vịt gì đó cũng cho ăn xong nhốt lại thì trời đã tối hẳn.
Một ngày này trôi qua thật phong phú. Cô xoa xoa tay đứng ở cửa chờ, chỉ chốc lát sau liền thấy cha mẹ cùng hai anh trai đã về tới.
Cha Triệu năm nay mới 45 tuổi đi trước, trong miệng ngậm điếu t.h.u.ố.c lá sợi rít từng hơi. Nhưng Triệu Tiểu Lan biết, cha ruột mình ngay cả điếu t.h.u.ố.c này cũng là vì quá mệt mới hút, tiền tiết kiệm được ngày thường đều để mua vải may quần áo cho cô, thậm chí còn nuôi cô học đến cấp ba. Ở trong thôn, bằng cấp của cô được coi là khá cao, Triệu Tiểu Mẫn dù tinh ranh tính toán, đến cuối cùng cũng chỉ học đến cấp hai mà thôi.
Kiếp trước cô đối với hạnh phúc của mình căn bản không để ý, kết quả hại cả nhà, thật là lương tâm bị ch.ó ăn.
“Cha, mẹ, anh cả, anh hai mọi người đã về, có mệt không?” Triệu Tiểu Lan lập tức múc nước cho cả nhà gội đầu rửa mặt, sau đó còn đưa khăn lông.
Kết quả bắt gặp ánh mắt trêu chọc của anh hai Triệu Chí Minh, anh nói: “Ngày mai có phải mặt trời mọc đằng tây không đây, nhìn xem nha đầu này đổi tính rồi kìa.”
Triệu Tiểu Lan quất cái khăn lông lên đầu anh, dỗi nói: “Hầu hạ anh còn không tốt, về sau không thèm để ý tới anh nữa cho biết mặt.” Nghĩ đến kiếp trước, anh hai vì cô mà ly hôn với chị dâu hai. Nguyên nhân chính là anh trộm bán của hồi môn của chị dâu hai để đưa cho cô và gã tồi kia gây dựng sự nghiệp, kết quả dây dưa mấy năm không trả, con cái trong nhà bệnh nặng không có tiền xem bác sĩ. Anh hai Triệu Chí Minh đến đòi tiền gã tồi kia, hắn lại bắt cô ra chắn.
Triệu Chí Minh đau lòng em gái, cuối cùng tiền không đòi được, lại bởi vì chuyện này hoàn toàn làm chị dâu hai lạnh lòng mà ly hôn. Ly hôn xong anh hai dường như già đi mười tuổi, nghe nói giữ căn nhà cũ của họ bao nhiêu năm, chị dâu hai đều tái giá rất nhiều năm anh cũng không tìm người khác.
“Nó không cần thì anh cần, tới đây em gái, dội đầu cho anh cả, trên này toàn bụi.”
Anh cả Triệu Chí Hoa cười mở miệng, sau đó nghe em gái đáp lời lanh lảnh, chỉ chốc lát sau một gáo nước ấm dội lên tóc mình.
Thế mà còn biết pha nước ấm cho anh, xem ra thật sự đã trưởng thành. Triệu Chí Hoa vừa gội vừa cười, khiến cho Triệu Chí Minh nói: “Anh cũng muốn gội, đi múc nước đi.”
Triệu Tiểu Lan nhìn vết sẹo sau gáy anh cả mà đau lòng. Đây là hồi nhỏ vì cứu cô ngã từ trên mái nhà xuống mà bị lưỡi liềm bên cạnh cứa vào. Lúc ấy vừa chảy m.á.u anh còn vừa ôm cô dỗ dành, người anh cả như vậy tìm đâu ra?
“Còn đau không?” Cô duỗi tay sờ sờ vết sẹo sau cổ anh cả Triệu Chí Hoa, nghĩ tuy rằng anh bị chị dâu cả quản nghiêm không bị mình tai họa quá t.h.ả.m, nhưng hễ có tiền lẻ liền gửi cho cô, còn mình thì sống cuộc sống vô cùng túng quẫn.
“Vết thương hồi mười tuổi, giờ còn đau gì nữa, sớm quên rồi.” Triệu Chí Hoa cũng không để ý, gội xong dùng khăn lông lau lau liền nói: “Mẹ nghỉ ngơi chút đi, con đi nấu cơm.”
Triệu Tiểu Lan vừa cùng Triệu Chí Minh đùa giỡn vừa nói: “Cơm em làm xong rồi, bát đũa cũng dọn xong rồi.”
Triệu Chí Hoa rốt cuộc không bình tĩnh nổi, nhưng tính cách anh thành thật bổn phận giống hệt cha Triệu, cho nên cũng không nói ra gì. Nhưng thật ra mẹ Triệu cười nói: “Con gái nhà chúng ta rốt cuộc trưởng thành rồi, đều có thể giúp đỡ nấu cơm, thế này là có thể gả chồng được rồi đấy?”
Triệu Chí Minh vừa gội đầu vừa nói: “Thôi bỏ đi mẹ, mẹ đừng có nghĩ đem nó gả đi, đó là gả họa cho người khác đấy, ái da!”
Triệu Tiểu Lan dùng sức nhéo sau cổ Triệu Chí Minh một cái, âm trầm nói: “Anh hai, ngày mai đi đội hát thơ ca, anh đoán xem em có nói gì với Hoắc Đông Hương về chuyện anh không thích giặt tất không nhỉ...”
Hoắc Đông Hương, kiếp trước là chị dâu hai của cô, một người phụ nữ thành thật chịu khó. Chị ấy và Triệu Chí Minh là tự do yêu đương, nhưng hiện tại hẳn là còn chưa nói rõ.
“Tiểu Lan, anh hai không dám nữa, em đừng nói, nếu để cha nghe được...” Lúc này tác phong tương đối nghiêm cẩn, nếu bị người trong nhà biết, Triệu Chí Minh nhất định bị đ.á.n.h.
“Sợ tao nghe được cái gì?” Cha Triệu vừa đi vào nhà vừa hỏi.
Nhìn thấy ánh mắt cầu cứu của Triệu Chí Minh, Triệu Tiểu Lan nhướng mày nói: “Anh hai lại bắt nạt con.”
“Triệu Chí Minh, mày lại bắt nạt em gái, coi chừng tao cho hai gậy, mau rửa ráy rồi vào ăn cơm.” Cha Triệu trừng mắt nhìn con trai thứ hai một cái rồi vào nhà.
Nhà họ Triệu chính là như vậy, bất luận chuyện gì con gái chỉ cần mách lẻo là con trai lập tức bị mắng, cho nên hai ông anh trai sớm đã thành thói quen. Bởi vì Triệu Chí Hoa cuối năm muốn kết hôn, cho nên mọi người đều nỗ lực kiếm công điểm ở đội sản xuất, chỉ mong có thể tích cóp đủ tiền sính lễ.
Triệu Chí Minh lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó cũng không trêu chọc em gái nữa, xám xịt vào nhà ăn cơm. Nhưng ăn cơm Triệu Tiểu Lan làm xong, cả nhà thế mà khen không dứt miệng, ai nấy đều cảm động không thôi. Trong lòng Triệu Tiểu Lan hơi ấm áp, cảm giác như vậy thật sự rất tốt. Tuy rằng khổ, nhưng tình thân lại quan trọng hơn bất cứ thứ gì.
Đang ăn thì có khách tới. Triệu Tiểu Lan nhìn lên, mày liền nhíu lại, chuyện này thật sự giống hệt kiếp trước. Người tới là bác gái cả Điền Mai. Bởi vì lúc trước Triệu Tiểu Mẫn ở nhà cô về xong liền hồn vía lên mây, thậm chí đội sản xuất cũng không đi, cho nên bà ta cảm thấy con gái nhất định là bị Triệu Tiểu Lan bắt nạt, bèn tới gây sự cãi nhau, thuận tiện bôi nhọ Triệu Tiểu Lan một chút. Bởi vì nhà họ Bạch trong thôn muốn tìm con dâu, đang tính chọn một trong hai chị em nhà họ Triệu.
Nhà họ Bạch điều kiện tốt, cho nên bà ta đã sớm muốn gả Triệu Tiểu Mẫn qua đó, tự nhiên sẽ không bỏ qua bất cứ cơ hội nào chèn ép Triệu Tiểu Lan.
Những điều này đều là kiếp trước Triệu Tiểu Lan phát hiện ra khi thấy Triệu Tiểu Mẫn có ý với gã tồi kia. Chỉ là kiếp này cô đối với gã họ Bạch tồi tệ kia đã không còn chút hứng thú nào, các người muốn thì cứ lấy đi.
Không biết cái mũ xanh lục u u đội lên đầu, nhà họ Bạch kia liệu có còn làm như kiếp trước hay không.
