Trọng Sinh Thập Niên 70: Tiểu Kiều Thê Của Đại Thô Hán - Chương 191
Cập nhật lúc: 19/04/2026 12:45
Học nghề sửa chữa
“Vậy sao.” Hứa Kiều nghe vậy gật gật đầu. Cô hơi lẩm nhẩm cái tên Tần Long này một lúc, nửa ngày cũng không nhớ ra được mấy chuyện liên quan đến cậu ta, chỉ biết cậu ta đã lấy vợ từ sớm.
“Nhưng em nhớ Tần Long năm ngoái đã kết hôn rồi, vậy hôm nào anh mang vài bánh xà phòng thủ công cho cậu ấy cũng được, cầm đồ cho vợ cậu ấy dùng là hợp lý.”
“Được, nhớ rồi.” Lục Tùy Phong đáp tiếng, ghi nhớ những lời Hứa Kiều vừa nói vào trong lòng.
Hai người chưa đi được mấy bước liền giống như nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến vậy, thật sự đụng phải Tần Long. Tần Long nhìn thấy Lục Tùy Phong, nhiệt tình chào hỏi một tiếng: “Tùy Phong, sao tối muộn rồi anh còn lảng vảng trên phố? Còn người đứng bên cạnh anh đây là chị dâu nhỉ?”
“Đây vừa từ trong đồn cảnh sát về.” Lục Tùy Phong nói, cố ý không trả lời nửa câu sau Tần Long hỏi ra. “Cậu chẳng phải cũng tối muộn rồi chưa về nhà sao.”
“Tôi á? Tôi đây chẳng phải là gặp phải một vị khách khó nhằn sao. Nói là chiếc quạt điện sửa xong trước đó bây giờ không biết sao lại hỏng rồi, vội vội vàng vàng bảo tôi đến tận cửa sửa lại cho ông ấy một chút.” Tần Long bất đắc dĩ thở dài một hơi.
Cậu ta vì vị khách này đi đi lại lại cũng chạy ba bốn chuyến rồi, tiền thì một đồng cũng chẳng có bao nhiêu, thời gian thì một chút cũng không tiết kiệm được.
“Vậy chiếc quạt điện này chi bằng trực tiếp đổi một chiếc mới, sửa đi sửa lại nhiều lần chẳng phải là không tốt sao?” Hứa Kiều hỏi một câu. Cô mặc dù không quá hiểu những việc sửa chữa này, nhưng ít nhiều cũng nghe người ta nhắc qua một chút. Một số đồ điện máy số lần sửa chữa nhiều rồi thì không thể dùng được nữa, quạt điện chắc chắn cũng là một đạo lý như vậy.
Tần Long đưa tay day day mi tâm, trong lời nói tràn ngập cảm xúc bất đắc dĩ: “Tôi cũng từng khuyên người đó mau ch.óng đổi một chiếc mới, chỉ là trong thôn chúng ta lại không có chỗ bán đồ điện máy, vận chuyển một chiếc từ trên thành phố về cũng phiền phức. Chi bằng là dăm ba bận sửa một chút, miễn cưỡng cũng có thể dùng tạm.”
Hứa Kiều nghe vậy cũng thấp giọng đáp một tiếng phải.
“Đúng rồi, trước đó anh từng nói muốn học cách sửa chữa điện máy với tôi mà. Hay là lần này đi cùng tôi đến bên đó, có mẹo nhỏ gì đó tôi còn có thể nhân tiện dạy anh một chút.” Tần Long giống như nhớ ra chuyện gì đó, vỗ đầu quay sang nói với Lục Tùy Phong.
Cậu ta đối với không khí khoa tay múa chân một vạn lần đều không bằng để Lục Tùy Phong tận mắt nhìn thấy có ích hơn. Với năng lực học tập và năng lực thực hành này của anh, ước chừng không bao lâu là có thể thực sự học được.
“Cũng được.” Lục Tùy Phong khẽ vuốt cằm, hơi có chút mong đợi. Anh khựng lại rồi lại quay đầu nhìn Hứa Kiều. “Nếu em có chuyện khác phải làm, chi bằng về trước đi. Chuyến này anh đi theo A Long cũng không biết khi nào mới về được.”
“Không sao, em đi cùng.” Hứa Kiều trả lời.
Ba người rất nhanh đã đến bên ngoài một ngôi nhà. Một ông bác mặc áo ba lỗ đang hóng mát trong sân, ngẩng đầu liền nhìn thấy Tần Long xách hộp dụng cụ đợi ở bên ngoài, tùy ý đặt chiếc quạt hương bài trong tay xuống, khách sáo ra đón.
“A Long, cậu cuối cùng cũng đến rồi. Mùa hè nóng nực không có chiếc quạt điện đó thực sự là không có cách nào sống qua ngày. Trong nhà tôi nóng cứ như cái lò lửa vậy, còn không bằng ở bên ngoài mát mẻ hơn.” Ông bác cười nói một câu, đưa tay chỉ vào chiếc quạt điện đặt trong góc.
“Chính là cái thứ này, sửa bao nhiêu lần đều không sửa được. Cậu giúp tôi xem xem rốt cuộc là bệnh gì, nếu thực sự không được thì cũng chỉ có thể lên thành phố mua lại một chiếc thôi.”
“Được.” Tần Long sảng khoái đồng ý, quay đầu liếc nhìn Lục Tùy Phong đi theo phía sau, ra hiệu anh theo kịp.
Hai người rất nhanh đã đến bên cạnh quạt điện. Tần Long dùng những dụng cụ đựng trong hộp, quen tay hay việc tháo quạt điện ra, rất nhanh đã tìm ra vấn đề nằm ở đâu. Động tác trên tay cậu ta không ngừng nghỉ một khắc nào, ngoài miệng cũng đang giảng giải thích hợp. Lục Tùy Phong ghi nhớ toàn bộ những điểm chính cậu ta nói vào trong lòng, đại khái cũng hiểu phải phán đoán như thế nào rồi.
Động tác sửa chữa điện máy của Tần Long rất nhanh, chỉ khoảng mười lăm phút đồng hồ đã sửa xong quạt điện. Ông bác nhìn Tần Long cắm lại phích cắm xong, quạt điện lại bắt đầu hoạt động bình thường, kinh ngạc đến mức có chút không khép được miệng.
“Chuyện, chuyện này là lại sửa xong cho tôi rồi!” Ông bác đi quanh quạt điện một vòng, trong miệng nói ra toàn là những lời tán thán.
“Chuyện này cũng không có gì, chỉ là chiếc quạt điện này thực sự là có chút năm tuổi rồi. Một số dây điện bên trong nối không được tốt lắm, tôi đây là lại nối lại giúp bác một chút, nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy thì chắc chắn là phải đổi một chiếc mới.” Tần Long vừa nói vừa gãi gãi đầu.
Ông bác nghe vậy mặc dù có chút khó xử nhưng cũng gật gật đầu: “Được, vậy qua một thời gian nữa tôi lại lên thành phố mua lại một chiếc về.” Ông hơi khựng lại, lại giống như oán trách nói một câu: “Nếu trong thôn chúng ta cũng có người bán loại đồ điện máy này thì tốt biết mấy, tránh cho tôi cứ đi đi về về lại phải chạy một chuyến.”
Trong thôn cũng chỉ bán một số nhu yếu phẩm, những đồ đạc khác toàn bộ chỉ có lên thành phố mới có thể mua được. Bọn họ lên thành phố chuyến này không biết phải tốn kém bao nhiêu, hơn nữa khiêng một món đồ lớn như quạt điện về nói ra cũng tốn sức lực.
“Đúng đúng đúng, chuyện này bác chẳng phải đã sớm phản ánh với bên Thôn chi thư rồi sao. Chỉ là cấp trên luôn không quá coi trọng, cũng chỉ có thể đi bước nào hay bước đó trước đã.” Tần Long liên tục đáp lời để ông bác đó nghe được một sự thoải mái.
