Trọng Sinh Thập Niên 70: Tiểu Kiều Thê Của Đại Thô Hán - Chương 225

Cập nhật lúc: 19/04/2026 12:51

Trần Hoành Phát dặn dò vài câu rõ ràng rồi đẩy Hứa Kiều lên phía trước.

Mấy vị doanh nhân vốn dĩ đang tò mò không biết đại diện của thôn là người thế nào, nhưng sau khi nhìn thấy khuôn mặt của Hứa Kiều, thần sắc của họ lập tức thay đổi.

Chuyện này... đại diện của thôn lại là một cô gái trẻ sao?

“Thôn chi thư, thôn của các ông bây giờ tư tưởng còn cởi mở hơn cả thành phố chúng tôi nữa... Bên chúng tôi vẫn còn giữ quan niệm đàn ông lo việc ngoài, phụ nữ lo việc trong, làm gì có chuyện để phụ nữ đứng ra lập nghiệp thế này.”

Một người trong số đó không kìm được mà cảm thán. Ông ta là một doanh nhân lão luyện, đối tác từng giao thiệp nhiều không đếm xuể, nhưng đây là lần đầu tiên gặp một đối tác là nữ giới trẻ tuổi như vậy.

“Cô nương, tôi tên là Lâu Hâm, chuyên kinh doanh mỹ phẩm trên thành phố. Sau này nếu có cơ hội, chúng ta không ngại hợp tác một chút.” Ông ta nhanh ch.óng tự giới thiệu.

Lâu Hâm.

Nghe thấy cái tên này, đồng t.ử Hứa Kiều khẽ co rụt lại. Cô vốn định đợi Thôn chi thư bận xong việc sẽ tìm cớ xin phương thức liên lạc với ông ta, sau đó mới thăm dò quan hệ giữa ông ta và Lục Thứ Ý.

Nhưng thật không ngờ, đúng là "đi mòn gót sắt tìm chẳng thấy, đến khi đạt được chẳng tốn công", người cô muốn tìm lại tự mình xuất hiện ngay trước mặt.

“Chào Lâu lão bản, tôi là Hứa Kiều. Chúng ta quen biết nhau thế này cũng coi như là có duyên, hay là tối nay ông đến nhà tôi dùng bữa cơm đạm bạc, cũng tiện thể bàn bạc chuyện hợp tác luôn.”

Hứa Kiều lập tức nắm bắt cơ hội, đưa ra lời mời thẳng thắn.

Lâu Hâm nghe cô mời nhiệt tình như vậy thì hơi bất ngờ. Dù sao hai người cũng không thân không thích, trên đời này làm gì có chuyện tốt tự nhiên rơi xuống đầu.

Lâu Hâm im lặng một lát, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.

Chạng vạng tối.

Hứa Kiều báo chuyện Lâu Hâm đến nhà ăn cơm cho Bạch T.ử Lan, bà liền đặc biệt nấu thêm vài món thịnh soạn.

Lâu Hâm xử lý xong việc ở Ủy ban thôn rồi mới đến nhà họ Lục, lúc này trời đã sập tối.

Lục Thứ Ý đang ngồi buồn chán bên bàn ăn, dù rất muốn động đũa nhưng cô bé vẫn cố kìm nén lại.

“Chị Kiều, người chị nói bao giờ mới qua vậy? Em đợi từ chiều đến giờ rồi mà chẳng thấy bóng dáng đâu.”

Cô bé bĩu môi, giọng điệu đầy vẻ tủi thân. Hứa Kiều nhất thời không biết giải thích thế nào, định mặc kệ thì vừa lúc chạm phải ánh mắt của Lâu Hâm.

Một giọng nói hơi khàn lọt vào tai cô:

“Hứa thanh niên trí thức, cô bé ngồi cạnh cô vừa nãy là ai vậy? Tôi nhìn thấy vô cùng quen mắt.”

Lâu Hâm nhanh ch.óng bước đến bên bàn ăn. Khi ông ta tiến lại gần Hứa Kiều, cô bé ngồi cạnh cô không nói lời nào đã đứng dậy rời đi, như thể đang che giấu bí mật gì đó.

“Em ấy tên là Lục Thứ Ý, là đứa trẻ được nhặt về ở đầu thôn từ lúc nhỏ.”

Hứa Kiều tùy ý trả lời, rồi bắt đầu quan sát biểu cảm của Lâu Hâm.

Sắc mặt Lâu Hâm quả nhiên cứng đờ lại, sau đó ông ta mới khó khăn mở lời: “Cô nương có thể cho tôi gặp đứa trẻ vừa rồi không? Tôi có một số chuyện cần xác nhận lại.”

Bản thân ông ta đã lạc mất con gái từ nhiều năm trước, dù vẫn luôn không ngừng tìm kiếm nhưng chẳng khác nào mò kim đáy biển, mãi vẫn không có tin tức gì.

“Lâu tiên sinh định nói chuyện gì với em ấy ạ? Nếu không quá gấp, hay là để đến ngày mai?” Hứa Kiều tiếp tục thăm dò.

“Không được, chuyện này không thể trì hoãn. Phiền cô nương vào phòng gọi con bé ra giúp tôi.”

Lâu Hâm lập tức lắc đầu, trong lòng ông luôn có cảm giác cô bé đó là một người vô cùng quan trọng đối với mình. Có lẽ, đúng như những gì Hứa Kiều đang nghĩ.

Thấy Lâu Hâm kiên quyết như vậy, Hứa Kiều biết ông ta chắc chắn đã nảy sinh ý định nhận lại Lục Thứ Ý. Cô đi đến trước cửa phòng, giơ tay gõ nhẹ, đợi bên trong có tiếng động mới đẩy cửa bước vào.

Lục Thứ Ý đang ngồi trước bàn học, tay cầm miếng bánh mì chưa ăn hết: “Chị vào tìm em làm gì? Không phải chị đang bận tiếp đãi vị khách quý ngoài kia sao? Để người ta đợi lâu thì không hay đâu.”

“Chính người ta muốn chị vào gọi em ra đấy.” Nghe giọng điệu của Lục Thứ Ý, Hứa Kiều không khỏi buồn cười. Cô bé này bây giờ cũng học đòi người lớn, thích tỏ ra thâm trầm rồi.

“Em không đi.”

Lục Thứ Ý dứt khoát từ chối, rồi nằm xuống giường, lấy chăn trùm kín đầu. Hứa Kiều không ngờ phản ứng của cô bé lại lớn như vậy, đành kiên nhẫn khuyên nhủ: “Người ta tìm em chắc chắn là có chuyện quan trọng, em cứ trốn tránh thế này thì chẳng giải quyết được gì đâu.”

“Hừ.” Lục Thứ Ý vẫn nằm im.

Hứa Kiều lại khổ tâm khuyên bảo thêm một hồi, Lục Thứ Ý nghe đến phát ngán, cuối cùng không nhịn được nữa liền tung chăn ra.

“Chị Kiều, em nói lý do em không muốn gặp người đó cho chị nghe, nhưng chị phải hứa giữ bí mật cho em, và không được dùng chuyện này để ép em nữa.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.