Trọng Sinh Thập Niên 70: Vợ Nhỏ Được Cưng Chiều - Chương 456
Cập nhật lúc: 06/04/2026 10:52
Tranh Cãi
“Thật sự không có không vui?” Thẩm Ngọc Kiều vô cùng hồ nghi.
“Thật sự!” Phó Thần cười nói, nắm lấy tay cô sải bước hướng về phía nhà: “Em có thể đến tùy quân ở cùng anh anh đã rất vui rồi. Giống như em nói lần này không thành, lần sau vẫn còn cơ hội mà.”
“Ừm ừm.” Thẩm Ngọc Kiều nhanh ch.óng gật đầu, cười hì hì với Phó Thần, trên mặt toàn là nụ cười rạng rỡ.
Trong ánh mắt Phó Thần toàn là sự dịu dàng, bế Niếp Niếp in nhẹ một nụ hôn lên má cô.
Lưu Xuân Phân ở phía sau nhìn mà vẻ mặt hâm mộ, chị ta bước nhanh vài bước đuổi kịp người đàn ông nhà mình, đưa tay nắm lấy Ngưu Quốc Vĩ.
Ngưu Quốc Vĩ lập tức giật nảy mình, kinh hãi trừng lớn mắt, nhìn vợ mình: “Bà làm gì vậy?”
Ông ta nói rồi định hất tay vợ mình ra, không bình thường, quá không bình thường rồi, vợ ông ta vậy mà lại chủ động nắm tay ông ta ở bên ngoài, không lẽ là đang ủ mưu xấu gì sao?
“Ngưu Quốc Vĩ, ông có ý gì? Chê bai tôi?” Lưu Xuân Phân không ngờ, mình chủ động nắm tay người đàn ông nhà mình, vậy mà lại bị chê bai hất ra, lập tức nghĩ đến lời của Thẩm Ngọc Kiều.
“Đàn ông này đều thích người đẹp, phụ nữ chúng ta nếu không biết đối xử tốt với bản thân, đàn ông chắc chắn cũng không biết đối xử tốt với chúng ta, anh ta còn ghét chị... Chị nhìn Ngô Doanh trưởng xem, có chút bản lĩnh, quay đầu liền vứt bỏ người vợ tào khang, cưới một cô gái trẻ trung tràn đầy sức sống như vậy... Đàn ông có tiền liền sinh hư, nhiều tâm nhãn lắm...”
Những lời này bắt đầu thêm mắm dặm muối lọc qua trong đầu Lưu Xuân Phân.
Càng nghĩ Lưu Xuân Phân càng tức giận, trừng mắt nhìn Ngưu Quốc Vĩ bực tức nói: “Ngưu Quốc Vĩ, ông có ý gì? Có phải ông cũng muốn học theo Ngô Quốc Quân vứt bỏ người vợ tào khang? Chuẩn bị cưới thêm một cô vợ nhỏ, lớn lên xinh đẹp, lại có sức sống, có thể hầu hạ ông tốt hơn.”
“Bà điên rồi sao!” Ngưu Quốc Vĩ lập tức vô cùng sợ hãi, nhìn ngó xung quanh một cái, vội vàng bịt miệng vợ mình lại: “Bà đừng có oan uổng tôi, tôi có thể giống như tên phụ tình Ngô Quốc Quân đó sao. Hơn nữa chúng ta đều là vợ chồng già con cái đều có rồi, tôi nào dám có mấy cái tâm địa hoa lá cành đó, bà rốt cuộc bị sao vậy a?”
“Ông biết là được, loại người phụ tình như anh ta, sao có thể thăng chức thành Đoàn trưởng? Người ta vừa điều tra liền biết anh ta là người thế nào, vong ân phụ nghĩa, có mới nới cũ, hoàn toàn không xứng thăng chức Đoàn trưởng.” Lưu Xuân Phân bực tức nói.
Có thể bị sao chứ, giác ngộ rồi chứ sao, phụ nữ thì nên trang điểm cho bản thân thật tốt.
Chị ta nói rồi sải bước rời đi, hoàn toàn không chú ý tới phía sau còn có hai bóng người.
Vốn dĩ vì không thăng chức thành công Ngô Quốc Quân, lúc này nghe thấy lời này, lập tức một bụng lửa giận toàn bộ chuyển dời lên người Vương Đan.
Anh ta rõ ràng lập nhiều công như vậy, quan hệ với Đoàn trưởng cũng tốt, những nhân tình thế thái khác, anh ta cũng chào hỏi rất tốt, trớ trêu thay lần này lại để Mã Dân Sinh một người thật thà chất phác đó thăng chức thành công.
Ngô Quốc Quân nghĩ rất nhiều, có thể đều không nghĩ tới là vì chuyện mình tái hôn, bây giờ nghe Lưu Xuân Phân nói như vậy, càng nghĩ càng thấy có khả năng.
Nhìn Vương Đan lập tức có chút oán trách: “Tôi đã nói lúc đó kết hôn muộn một chút, cô cứ không chịu nằng nặc đòi dẫn tôi đi gặp phụ huynh và cô dượng cô. Bây giờ thì hay rồi, làm hại tôi không thăng chức được, lần này mất cơ hội, lần sau cũng không biết đợi đến năm tháng nào, thật xui xẻo.”
“Ngô Quốc Quân, anh có ý gì? Lúc trước là anh một lòng muốn cưới tôi theo đuổi tôi, sao hả? Tôi đồng ý rồi anh lại không bằng lòng nữa? Cho dù anh lên làm Đoàn trưởng, anh tái hôn chẳng phải vẫn bị người ta nói là vong ân phụ nghĩa, là bản thân anh tâm tư không kiên định, liên quan gì đến tôi!” Vương Đan bực tức nói.
Vừa nghĩ đến việc trở về phải đối mặt với Ngô mẫu, còn có ba đứa con trai đó, cô ta liền một bụng lửa giận: “Tôi một cô gái hoàng hoa khuê nữ gả cho anh. Trực tiếp làm mẹ kế, còn phải chăm sóc ba đứa con trai của anh, anh còn không biết ngượng mà oán trách tôi, anh đúng là không có lương tâm, vong ân phụ nghĩa.”
“Tôi không có lương tâm, vong ân phụ nghĩa, tôi thăng chức đều là vì ai, chẳng phải là để cô có thể cùng tôi sống những ngày tháng tốt đẹp sao. Bây giờ cô hối hận rồi, đáng tiếc chúng ta đã kết hôn rồi, cho dù trong lòng cô nghĩ đến người đàn ông khác cũng là vợ của Ngô Quốc Quân tôi, hừ, bọn họ bây giờ là châu chấu trên cùng một sợi dây.” Ngô Quốc Quân nói xong không ngoảnh đầu lại sải bước rời đi.
Vương Đan nhìn người đàn ông trước đây đối với mình ân cần hỏi han, bưng trà rót nước lấy lòng cô ta, bây giờ lại biến thành bộ dạng này, lập tức sự ấm ức trào dâng trong lòng: “Ngô Quốc Quân anh đúng là không phải thứ gì tốt.”
Lưu Xuân Phân về đến nhà, sau khi đ.á.n.h răng rửa mặt xong, cô ta do dự một chút rồi nhìn sang bộ mỹ phẩm dưỡng da mà Thẩm Ngọc Kiều tặng mình. Làm theo cách Thẩm Ngọc Kiều đã dạy, cô ta cẩn thận bôi lên mặt, lập tức một mùi hương thơm ngát phả vào mũi.
Bôi kem dưỡng da xong, Lưu Xuân Phân không chờ nổi nữa mà đi ngay đến trước mặt chồng, dáng vẻ có chút e ấp thẹn thùng, khiến Ngưu Quốc Vĩ đang nằm trên giường nhìn đến ngẩn người: “Vợ à, em sao thế?”
“Em có sao đâu.” Lưu Xuân Phân dịu dàng nói, xích lại gần người đàn ông thêm vài phần, muốn anh ngửi thấy mùi thơm trên người mình.
Ngưu Quốc Vĩ lại sợ hãi rụt người về góc giường: “Rốt cuộc là em bị làm sao vậy.”
“Anh thấy em làm sao?” Lưu Xuân Phân chớp chớp mắt, học theo dáng vẻ của Tôn Hồng Hương ngày thường, tự cho rằng mình rất quyến rũ.
