Trọng Sinh Thập Niên 70: Vợ Nhỏ Được Cưng Chiều - Chương 498
Cập nhật lúc: 06/04/2026 11:00
Dự Định Mở Xưởng
“Về xem hôm nay kiếm được bao nhiêu đã rồi tính ạ.” Thẩm Ngọc Kiều cười nói.
Nếu thật sự muốn mở rộng tuyển dụng e là sẽ phiền phức hơn một chút, giấy phép kinh doanh phải xin được, nhà xưởng cũng phải tìm một cái mới được.
Nhưng hiện tại chính sách vẫn chưa rõ ràng lắm, tuy cho phép bày sạp nhưng vẫn chưa có hộ kinh doanh cá thể thực sự xuất hiện, trong lòng Thẩm Ngọc Kiều không chắc chắn lắm.
Trên đường về Thẩm Ngọc Kiều đều mang vẻ mặt trầm tư, bố Thẩm nhìn con gái như vậy có chút nghi hoặc: “Sao vậy, có phải tiền trong tay để tuyển thêm người và mua máy móc không đủ không?”
Thẩm Ngọc Kiều nghe bố hỏi vậy liền lắc đầu. Tiền trong tay cô còn nhiều lắm, số tiền bố mẹ đưa trước đó cô căn bản chưa đụng đến, cộng thêm tiền chồng cô đưa đều gửi trong sổ tiết kiệm cả.
Lần này cô làm ăn buôn bán toàn bộ đều dùng số tiền kiếm được trong hai năm nay.
“Không ạ, trong tay con vẫn còn tiền, tiền bố mẹ đưa con vẫn chưa đụng đến. Con đang nghĩ nếu tiếp tục mở rộng tuyển người, trong nhà chắc chắn không ngồi vừa nhiều người như vậy. Còn phải xin giấy phép kinh doanh, thuê nhà xưởng, chỉ là không biết bây giờ có thể làm được những thủ tục này không.” Thẩm Ngọc Kiều mặt mày ủ rũ nói.
Bố Thẩm nghe vậy thì cười: “Chuyện này cứ giao cho bố là được.”
“Bố, chính sách bây giờ được phép sao?” Thẩm Ngọc Kiều kinh ngạc hỏi.
Bố Thẩm không biết chắc có được hay không, nhưng việc buôn bán của nhà họ trước đây không phải làm không công, thường xuyên giao thiệp với các cơ quan công thương, hỏi một chút là biết ngay thôi.
“Có được hay không ngày mai bố sẽ trả lời con.” Bố Thẩm cười nói.
Thẩm Ngọc Kiều lập tức vui vẻ, sao cô lại quên mất nhà họ trước kia là gia đình kinh doanh lớn, cho dù bố cô không thích làm ăn nhưng cũng bị ông nội ép đi lại không ít. Quen biết vài người làm ăn cũng không có gì lạ.
Lúc mấy người về đi ngang qua thị trấn, Thẩm Ngọc Kiều ghé vào tiệm cơm quốc doanh một chuyến, mua một ít thức ăn mang về.
Thẩm Ngọc Kiều vừa bước vào sân, Niếp Niếp đã đỏ hoe mắt gọi: “Mẹ.”
“Em gái, em đi rồi Niếp Niếp cứ không chịu theo bọn anh.” Thẩm Kiến Trọng ngượng ngùng nói.
Anh ấy và anh hai đều chưa có con, cũng không biết chăm sóc trẻ con thế nào, cả một buổi sáng bị hành hạ không ít mà vẫn không dỗ được con bé.
“Ngọc Kiều, cuối cùng em cũng về rồi, chị phải mau về nấu cơm cho anh em đây, người ta sắp tan làm rồi.” Lưu Xuân Phân nói rồi nhét đứa bé vào lòng Thẩm Ngọc Kiều, định vội vã rời đi.
Thẩm Ngọc Kiều gọi cô ấy lại: “Chị dâu, đừng về nấu cơm nữa, ăn ở chỗ em đi, em mua nhiều đồ ăn lắm.”
Thẩm Ngọc Kiều nói rồi xách một túi lớn hộp cơm xuống khỏi xe bò.
Lưu Xuân Phân lập tức có chút ngại ngùng: “Sao có thể ngày nào cũng ăn cơm nhà em được, thế này không được đâu.”
“Chị dâu, em tìm chị còn có chút việc mà. Em muốn thuê một cái nhà xưởng, đến lúc đó chắc chắn còn phải mở rộng tuyển nhân viên, em muốn giao việc này cho chị và Thanh Thanh. Đến lúc đó chắc chắn sẽ mệt hơn một chút, nhưng tiền lương cũng sẽ thay đổi.” Thẩm Ngọc Kiều không phải loại người chỉ biết vẽ bánh vẽ, muốn ngựa chạy thì phải cho ngựa ăn cỏ ngon. Bắt người ta làm nhiều việc, tiền lương cũng phải trả nhiều hơn một chút mới được.
Lưu Xuân Phân nghe vậy biết Thẩm Ngọc Kiều đang chiếu cố mình, lập tức vui vẻ: “Tiền lương không quan trọng, Ngọc Kiều em tin tưởng chị dâu, chị dâu chắc chắn sẽ làm việc đàng hoàng.”
“Vâng, chị dâu mang một ít đồ ăn về cho anh em và hai đứa cháu ăn.” Thẩm Ngọc Kiều cười nói, thấy Lưu Xuân Phân ngại không dám lấy, cô trực tiếp lấy mấy hộp lớn đưa cho cô ấy.
“Chị dâu, ăn xong nhớ đưa lại hộp cơm cho em nhé, em phải trả lại cho người ta đấy.” Nhiều hộp cơm thế này người ta sợ Thẩm Ngọc Kiều không trả nên đã lấy không ít tiền đặt cọc.
“Được, chị ăn xong sẽ mang sang cho em.” Lưu Xuân Phân bưng hộp cơm cười hớn hở đi về.
Tôn Hồng Hương vừa được chồng dỗ dành về nhà, đi ngang qua cửa nhà Thẩm Ngọc Kiều thấy Lưu Xuân Phân ôm hộp cơm chạy ra, ngửi thấy mùi thịt thơm phức, cô ta lập tức ghen tị muốn c.h.ế.t.
Lưu Xuân Phân đúng là biết nịnh bợ, ngày nào cũng ăn chực nhà Thẩm Ngọc Kiều.
“Chị dâu, đây lại là món ngon gì lấy từ nhà Ngọc Kiều vậy?” Tôn Hồng Hương cười giả tạo hỏi: “Thảo nào không muốn qua lại với tôi và Đan Đan nữa. Hóa ra là theo Thẩm Ngọc Kiều có lợi lộc để chiếm à, chị cũng quá hám lợi rồi đấy?”
Lưu Xuân Phân vừa nghe cô ta nói vậy, sốt ruột nhìn về phía Thẩm Ngọc Kiều: “Tôi không có.”
“Chị dâu là người thế nào tôi tự nhiên biết. Thẩm Ngọc Kiều tôi luôn là vậy, ai đối xử tốt với tôi, tôi tự nhiên sẽ đối xử tốt gấp bội. Nếu có kẻ nào dám chọc vào tôi, tôi nhất định sẽ trả đũa gấp mười lần.”
Thẩm Ngọc Kiều cứ nghĩ đến chuyện hôm qua kẻ này gọi ông bà ngoại hờ đến khiến mẹ cô nhớ lại chuyện đau lòng, ánh mắt tối sầm lại, giọng điệu mang theo sự đe dọa.
Lông mày Tôn Hồng Hương giật nảy một cái, chột dạ liếc nhìn Thẩm Ngọc Kiều rồi bước nhanh rời đi.
Mã Lôi nhìn vợ mình như vậy đầy vẻ không hiểu: “Cô đi nhanh thế làm gì? Không phải cô lại làm ra chuyện gì quá đáng rồi chứ?”
Tôn Hồng Hương nghe chồng nói vậy liền thẹn quá hóa giận: “Tôi cãi nhau với anh thì về nhà đẻ, có thể làm ra chuyện gì quá đáng? Mã Lôi, anh có ý gì, không phải anh thật sự nhìn trúng Thẩm Ngọc Kiều rồi chứ?”
“Công việc giáo viên của cô cũng không làm được nữa rồi, tôi nhờ bạn bè tìm cho cô một công việc ở xưởng giày. Tuy không phải công nhân chính thức nhưng tiền lương cũng không thấp, một tháng bằng với lúc cô làm giáo viên, chỉ là không có hai ngày nghỉ cuối tuần thôi. Nếu cô cảm thấy được, tôi sẽ đưa cô đi báo danh.”
