Trọng Sinh Thập Niên 70: Vợ Nhỏ Được Cưng Chiều - Chương 84
Cập nhật lúc: 03/04/2026 06:07
Cùng Với
Tiếng Thở Dốc Của Hai Người Vang Lên, Thẩm Ngọc Kiều Hơi Ngẩng Đầu Đón Nhận Nụ Hôn Nóng Bỏng Của Phó Thần. Nụ Hôn Của Anh Bá Đạo, Vô Cùng Mãnh Liệt, Giống Như Một Con Dã Thú Hung Hãn, Muốn Nuốt Trọn Cô Vào Trong Cơ Thể.
Hai người quấn quýt lấy nhau, cảm giác tê dại lan tỏa khắp tứ chi.
Mãi cho đến nửa đêm, từ những tiếng rên rỉ du dương ban đầu, Thẩm Ngọc Kiều dần dần chuyển thành tiếng khóc nức nở cầu xin, Phó Thần mới lưu luyến rời khỏi vòng tay cô. Anh chống hai tay bên cạnh Thẩm Ngọc Kiều, nhìn người dưới thân với dáng vẻ đáng thương.
Anh không nhịn được nhẹ nhàng hôn một cái, lúc này mới đứng dậy ra khỏi phòng.
Thẩm Ngọc Kiều toàn thân vừa đau vừa mỏi, trong cơn mơ màng chỉ biết có người cầm một chiếc khăn ấm, cẩn thận lau người cho cô.
Ngày hôm sau, Thẩm Ngọc Kiều đột nhiên tỉnh giấc. Cô nhìn chỗ trống bên cạnh, trong lòng chợt giật mình, nhanh ch.óng đứng dậy mặc quần áo: “Phó Thần.”
“Thằng ba đi rồi, nó không cho gọi con, sợ con không nỡ để nó đi.” Mẹ Phó nhìn Thẩm Ngọc Kiều, ánh mắt có chút xót xa.
Mới cưới nhau mà hai đứa đã phải xa nhau, haiz!
Thẩm Ngọc Kiều nghe Phó Thần đi rồi, vành mắt không khỏi đỏ lên, trong lòng dâng lên một nỗi mất mát không tên.
Sờ lên n.g.ự.c mình, Thẩm Ngọc Kiều ngẩn ra. Cô đã thích Phó Thần rồi sao?
“Ăn cơm đi, mẹ nấu cháo cho con rồi, mau ăn đi.” Mẹ Phó không bỏ qua những vết hằn đỏ trên cổ con dâu, vui vẻ bưng bát cháo từ bếp ra.
Cũng không biết thằng ba có được việc không, có để lại cho bà một đứa cháu trai hay cháu gái không. Nếu có một đứa cháu trai thì tốt quá rồi. Đỡ cho vợ thằng hai ngày nào cũng lấy con trai ra làm trò kiêu ngạo.
Suy nghĩ của Thẩm Ngọc Kiều được kéo ra khỏi nỗi buồn. Cô nhanh ch.óng điều chỉnh lại cảm xúc, rửa mặt xong liền ngồi vào bàn ăn sáng.
Cô vừa ăn vừa nhìn mẹ Phó hỏi: “Mẹ, mùa đông ở đây trồng loại rau gì thì tốt ạ? Mẹ còn hạt giống rau không? Nếu có thì chia cho con một ít.”
Thẩm Ngọc Kiều bây giờ rất biết tính toán, thứ gì có thể xin được thì quyết không bỏ một xu ra mua.
Mẹ Phó ngẩn ra. Bà vốn nghĩ vợ thằng ba chắc chắn không muốn trồng rau, định bụng đến lúc đó bà sẽ sang sân nhà thằng ba làm một vườn rau, dù sao mảnh đất lớn như vậy để lãng phí cũng thật đáng tiếc.
Không ngờ vợ thằng ba lại tự mình đề nghị trồng rau, điều này khiến mẹ Phó vô cùng vui mừng.
“Mùa đông ở đây thích hợp trồng một số loại như cải thảo, rau chân vịt, củ cải, xà lách, hành lá… Mẹ còn nhiều hạt giống này lắm, con chờ chút, mẹ về nhà lấy cho con.”
Thẩm Ngọc Kiều còn chưa định hôm nay trồng rau ngay, nhưng nhìn bóng lưng mẹ Phó vội vã chạy đi, cô không kịp gọi lại.
Mẹ Phó cầm hạt giống rau quay lại rất nhanh, sau lưng còn dắt theo Tam Nha. Bà có chút ngại ngùng nói: “Anh hai con đi làm rồi, lát nữa mẹ cũng phải ra đồng làm việc.
Trong nhà chỉ còn lại một mình Tam Nha, mẹ không yên tâm để nó ở nhà một mình. Nên nghĩ là gửi nó ở chỗ con, con trông giúp một chút.”
Bà sợ Thẩm Ngọc Kiều không đồng ý, vội vàng nói thêm: “Tam Nha rất ngoan, khẩu phần ăn của nó mẹ sẽ mang qua cho con.”
“Mẹ, mẹ nói gì vậy? Chúng ta đều là người một nhà, có cần phải phân biệt rõ ràng như vậy không? Nếu mẹ còn nhắc đến khẩu phần ăn nữa, con sẽ giận đấy.”
“Ôi dào, mẹ chỉ khách sáo với con thôi.” Mẹ Phó cười xòa. Bà biết vợ thằng ba không phải là người nhỏ nhen.
“Lát nữa mẹ ra vườn rau hái cho con ít rau. Rau của mẹ trồng sớm, bây giờ đã mọc rồi. Con chờ mẹ lấy thêm ít màng nilon, con chưa có dụng cụ trồng rau phải không? Mẹ mang qua cho con luôn, nếu con không biết trồng thì đợi tối mẹ đi làm về giúp con.”
“Con cảm ơn mẹ ạ.” Thẩm Ngọc Kiều cười nói. Trồng rau thì cô vẫn biết làm.
Kiếp trước bị hạ phóng hơn một năm, tất cả những việc cô chưa từng đụng tay trong mười mấy năm đều đã phải làm bù lại hết.
Tam Nha thấy Thẩm Ngọc Kiều thì vô cùng kích động, nhưng cô bé có chút nhút nhát. Một đêm không gặp, đã trở nên e thẹn hơn. Cô bé cúi đầu lén nhìn Thẩm Ngọc Kiều.
Mẹ Phó làm việc nhanh nhẹn, nói xong là chạy đi luôn. Để lại Thẩm Ngọc Kiều và Tam Nha hai người trong sân.
Bữa sáng ngoài cháo, mẹ Phó còn luộc trứng cho Thẩm Ngọc Kiều.
Lúc phân gia đã chia cho Thẩm Ngọc Kiều hai con gà mái già. Hai con gà này rất siêng năng, mỗi ngày đều đẻ một quả trứng.
Mẹ Phó biết vợ thằng ba là người quý giá, trực tiếp luộc cho cô một quả trứng, lại xào thêm một quả nữa.
Lúc này nhìn Tam Nha, Thẩm Ngọc Kiều vẫy tay gọi: “Tam Nha, ăn cơm chưa? Qua đây ăn cùng thím ba một chút.”
Tam Nha lắc đầu. Lúc mẹ ở nhà, cô bé chỉ cần ăn nhiều cơm một chút là mẹ đã không vui rồi. Sợ thím ba ghét mình, Tam Nha tuy có chút thèm nhưng cũng không dám ăn: “Thím ba ăn đi, Tam Nha ăn no rồi.”
Thẩm Ngọc Kiều thấy dáng vẻ này của cô bé rất đáng yêu, véo má cô bé một cái, bẻ quả trứng làm hai nửa: “Tam Nha một nửa, thím ba một nửa.”
Tam Nha nhanh ch.óng lắc đầu, mặt đỏ bừng: “Tam Nha không ăn.”
Thẩm Ngọc Kiều không ngờ cô bé này phản ứng lớn như vậy. Cô nhanh ch.óng bóc lòng trắng ra: “Thím ba không thích ăn lòng trắng. Vậy Tam Nha giúp thím ba ăn nhé?”
Tam Nha do dự một chút, nhớ lại hôm ở nhà, chú ba và thím ba ăn trứng, đều đưa lòng trắng cho chú ba.
Tam Nha có chút hiểu ra, cô bé gật đầu, cười nhìn Thẩm Ngọc Kiều: “Sau này thím không thích ăn gì đều có thể cho Tam Nha. Tam Nha không kén ăn đâu.”
Thẩm Ngọc Kiều lập tức càng thêm yêu thương Tam Nha.
Mẹ Phó vác một đống đồ vào, vừa vào đã thấy cảnh tượng hòa thuận này, nụ cười trên mặt lập tức sâu thêm vài phần.
Bà nhìn Thẩm Ngọc Kiều: “Đồ mẹ để đây cho con.
