Trọng Sinh Thập Niên 70: Xé Nát Tra Nam, Dẫm Nát Bạch Liên Hoa - Chương 34: Lương Lão Nhị Cuối Cùng Cũng Phát Hiện Ra Điểm Bất Thường!
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:35
Lương lão thái thiên vị Lương lão đại, đem hết tiền bạc đưa cho nhà ông ta, bây giờ Lương lão tam cuối cùng cũng bùng nổ.
"Nhà anh cả từ bao giờ đã mang tiền về cho cái nhà này?"
"Mẹ, hôm nay con để lại lời này ở đây, nếu mẹ không lấy ra được cho nhà con năm trăm đồng, con sẽ lập tức dọn ra ngoài, từ nay chúng ta phân gia!"
"Đồ khốn! Anh coi bà già này c.h.ế.t rồi sao??"
Lương lão thái tức đến nửa sống nửa c.h.ế.t.
Đây là lần đầu tiên có đứa con trai đề nghị phân gia. Nếu lão tam phân gia, thì lão đại và lão nhị cũng sẽ làm loạn đòi chia, đến lúc đó quyền quản lý tài chính bị phân tán, còn ai kính trọng bà ta nữa? Ai sẽ nuôi sống bà ta đây?
"Tao nói cho mày biết lão tam, trừ khi tao c.h.ế.t, bằng không cả đời này mày cũng đừng mong phân gia."
Lương lão tam lạnh mặt, chẳng mảy may d.a.o động:
"Mẹ thiên vị nhà anh cả như thế, coi con và anh hai như súc vật, căn bản không coi tụi con là con trai."
"Vậy thì chúng con cũng chẳng việc gì phải coi mẹ là mẹ nữa."
"Hôm nay mẹ hoặc là bỏ tiền ra, hoặc là phân gia, bằng không con sẽ ra ngoài ở, mỗi tháng đưa mẹ hai mươi cân bột ngô dưỡng già."
"Phần còn lại, mẹ có xảy ra chuyện gì cũng đừng gọi con, cứ việc đi mà gọi lão đại."
"Mày! Mày! Mày..."
Lương lão thái chỉ thấy một luồng m.á.u đen xông thẳng lên đỉnh đầu, trước mắt tối sầm lại, n.g.ự.c nghẹn ứ, ôm n.g.ự.c thở không ra hơi.
"Lão tam!! Chú đang nói hươu nói vượn gì thế? Nhìn xem chú làm mẹ tức đến mức nào, chú còn là người không?"
Lương lão đại vừa vặn đi từ bên ngoài về. Ông ta đã đứng ngoài nghe hồi lâu, chẳng qua là không dám vào, bằng không lão tam chắc chắn sẽ chĩa mũi dùi vào mình.
Hơn nữa chuyện lão tam đề nghị phân gia cũng khiến ông ta rất động lòng. Lương lão thái cứ khư khư giữ tiền trong tay, phân gia rồi, ông ta không chỉ lấy được tiền mà còn có thể quẳng bà ta cho lão nhị. Dù sao cái thằng ngu lão nhị đó vốn tính ngu hiếu, nhất định sẽ tiếp nhận cái gánh nặng này.
Chỉ là không ngờ lời lẽ của lão tam quá sắc bén, suýt nữa làm bà ta tức c.h.ế.t, ông ta buộc phải ra mặt ngăn cản. Suy cho cùng, nếu Lương lão thái c.h.ế.t ở nhà, dân trong thôn sẽ nhìn anh em họ ra sao?
Lương lão tam nhìn Lương lão thái đang thở dốc, cuối cùng cũng im lặng. Thế nhưng trong mắt ông ta không hề có lấy một chút tình cảm, chỉ lãnh đạm xoay người, dứt khoát bỏ đi. ông ta còn phải đón vợ về, con cái ở nhà còn đang đi học, một mình ông ta chắc chắn lo không xuể.
Mãi đến khi Lương lão tam đi rồi, Lương lão thái mới từ trạng thái phẫn nộ dần tỉnh táo lại, hơi thở cũng dần bình thường.
"Cái đồ bất hiếu! Đồ bất hiếu!! Cho nó cút đi, cứ coi như bà già này chưa từng sinh ra nó!"
Lương lão thái gào thét.
Lương lão đại đóng vai người tốt, nói: "Mẹ, mẹ cũng đừng giận quá, hại đến thân thể. Lão tam cũng vì vợ về nhà ngoại nên tâm trạng không tốt, mới nói ra mấy lời tổn thương người khác như vậy. Đợi vài ngày nữa là ổn thôi, mẹ đừng để trong lòng quá."
Vợ lão đại thì nói: "Tất cả đều do con khốn Lương Vãn Vãn kia gây ra, chúng ta không thể để bọn chúng ở sau thôn sống yên ổn như thế được, phải tìm cách ép bọn chúng quay về."
Sau khi Lương Vãn Vãn và Diệp Viện Viện rời đi, mọi việc nhà đều đổ lên đầu bà ta, đối với bà ta mà nói đây chẳng khác nào cực hình. Dù thế nào đi nữa, bà ta cũng phải tìm cách đưa mẹ con Diệp Viện Viện về để tiếp tục làm trâu làm ngựa cho mình.
Nhắc đến Lương Vãn Vãn, Lương lão thái lại căm phẫn vô cùng.
"Cái con ranh đó, tao sẽ không tha cho nó. Nhưng bây giờ lão tứ bị bắt đi, còn cần thư hòa giải của bọn họ, gần đây khoan hãy chọc vào bọn họ đã."
"Lão nhị, anh xuống nước xin lỗi bọn họ đi, không cầu bọn họ quay lại, chỉ hy vọng bọn họ có thể ký thư hòa giải, cứu lão tứ về."
"Con không đi!"
Lương lão nhị mặt đờ ra, giọng điệu cứng nhắc.
Vừa rồi lúc Lương lão tam và mẹ ruột cãi nhau, ông ta một câu cũng không nói, điều này đã thể hiện rõ thái độ của ông ta. Nếu là trước kia, ông ta nhất định là người đầu tiên đứng ra mắng nhiếc Lương lão tam. Nhưng bây giờ, ông ta không ồn không ào, cứ như đã c.h.ế.t rồi vậy, ngồi im như hòn đá trên chiếc ghế xếp, cánh tay quấn băng gạc, sắc mặt tê dại, ánh mắt trống rỗng.
ông ta không nghĩ thông được, tại sao chỉ sau một đêm mọi chuyện lại biến thành thế này? Ông ta không cho rằng mình hiếu thảo với mẹ ruột là sai, nhưng nghe được những lời của Lương lão tam, ông ta lại mơ hồ có chút giác ngộ.
Lương lão thái thấy Lương lão nhị lại dám nghịch ý mình, lập tức khí huyết trào dâng, gào lên:
"Lão nhị, anh cũng muốn học theo lão tam, nhất định phải chọc tức c.h.ế.t tôi đúng không? Được, nếu tôi đã chướng mắt các anh như vậy, bây giờ tôi đ.â.m đầu c.h.ế.t luôn cho rồi!"
Nói đoạn, Lương lão thái làm bộ đứng dậy, định đ.â.m đầu vào cửa. Chỉ là động tác của bà ta vô cùng chậm chạp, cảnh tượng vốn dĩ thê t.h.ả.m lại mang theo một cảm giác hài hước khó tả.
Lương lão đại rất phối hợp kéo Lương lão thái lại: "Mẹ, mẹ đang làm cái gì vậy?? Lão nhị!! Lão nhị, chú nói một câu đi chứ!!"
Lương Lão nhị chung quy vẫn là kẻ ngu hiếu, a ông ta "bịch" một tiếng quỳ gối trước mặt mẹ mình, tự tát mạnh vào mặt mình hai cái.
"Mẹ, con đi! Con đi là được chứ gì?"
Lương lão thái lập tức ngừng khóc lóc om sòm, trở mặt nhanh như chớp, khôi phục lại bình thường:
" Lão nhị, anh phải cầu xin mẹ con Lương Vãn Vãn cho t.ử tế, dù bọn họ có đ.á.n.h anh mắng anh, anh cũng phải xin bằng được thư hòa giải. Cho dù là phải quỳ xuống, cũng nhất định phải lấy được."
"Anh cũng không muốn lão tứ phải ngồi tù mười năm đâu nhỉ? Tôi nói cho anh biết, nếu anh không làm được, thì anh đi đến đồn cảnh sát nhận tội thay cho lão tứ đi. Nó còn trẻ, con cái còn chưa có, không thể ngồi tù được, bằng không nửa đời sau coi như xong hẳn."
Lương lão nhị lặng lẽ gật đầu, hai nắm đ.ấ.m lại vô thức siết c.h.ặ.t. Vì lão tứ mà hy sinh bản thân mình sao? Trong lòng Lương lão nhị chỉ thấy một nỗi bi thương vô hạn.
"Đi đi."
Lương lão nhị chậm rãi đứng dậy, sau đó lững thững đi về phía sau thôn.
...
Nhà Lương Vãn Vãn đang nấu cơm.
Con thỏ săn được trên núi sáng nay cuối cùng cũng kết thúc ngày tuyệt vọng nhất của nó. Con thỏ này ít nhất cũng nặng năm cân, tiết trời thu, chính là lúc động vật tích mỡ béo tốt nhất.
Cố Ngạn Từ giúp lột da, c.h.ặ.t thịt. Lương Vãn Vãn ở một bên rửa rau, nhào bột, Diệp Viện Viện thì dọn dẹp bệ bếp. Cái bếp xây từ sáng đã bị người nhà họ Lương đạp đổ, bác thợ nề Lão Vương đang xây lại cái mới, nên hiện tại chỉ có thể dùng tạm bếp đất mà Cố Ngạn Từ đào tối qua.
Khi thịt thỏ cho vào nồi, một mùi thịt thơm nồng đậm tức thì lan tỏa ra ngoài. Nửa cái thôn đều ngửi thấy mùi thơm, không nhịn được mà nhìn về phía sau thôn. Chỉ thấy một làn khói bếp lượn lờ bay thẳng lên không trung, rõ ràng là nhà Lương Vãn Vãn đang nổi lửa nấu cơm.
Người trong thôn không kìm được bắt đầu bàn tán xôn xao.
"Mẹ con Vãn Vãn rời khỏi Lương lão nhị xong, ngày tháng đúng là sống càng lúc càng khấm khá hơn rồi."
"Chứ còn gì nữa, bây giờ bọn họ còn có thịt mà ăn, tôi nhớ lúc trước mẹ con Lương Vãn Vãn ở nhà họ Lương chưa bao giờ được ăn một miếng thịt nào."
"Chỉ có thể nói Lương lão nhị quá ngu ngốc, Triệu Thúy Hoa quá thiên vị."
Từng lời xì xầm, tựa như mũi tên sắc nhọn đ.â.m xuyên qua màng nhĩ Lương lão nhị, khiến bước chân vốn dĩ đang kiên định của ông ta trở nên chậm chạp và nặng nề. Ông ta không ngờ, người trong thôn lại nhìn nhận mình như vậy.
Vốn dĩ ông ta tự cho mình là người hiếu thảo, chắc chắn trong thôn sẽ có danh tiếng tốt. Mãi đến sau khi ly hôn, ông ta mới biết mọi người không cảm thấy ông ta hiếu thảo, mà là ngu xuẩn.
Phải rồi, nếu không phải do bản thân mình ngu xuẩn, làm sao có thể vì một người mẹ thiên vị mà làm mất cả vợ lẫn con?
Lương lão nhị rất muốn quay đầu đi về luôn, ông ta không muốn nghe lời mẹ mình nữa. Nhưng nghĩ đến việc có lẽ mình vẫn còn cơ hội cứu vãn Diệp Viện Viện, cuối cùng ông ta vẫn c.ắ.n răng bước tiếp về phía sau thôn.
