Trọng Sinh Thập Niên 80: Bà Lão Vứt Bỏ Con Cái - Chương 1050: Tăm Xỉa Răng Và Củ Lạc
Cập nhật lúc: 12/04/2026 19:43
"Cha nuôi ở đây thì cứ ở lại chơi, học bù học bủng gì cho mệt. Không thích học thì cứ nằm ườn ra đấy. Đâu phải nhà mình thiếu điều kiện mà phải ép uổng con cái." Bạch thiếu gia vung tay hào phóng, phán một câu xanh rờn.
Viên Viên hếch cằm khiêu khích chú ba: "Đúng rồi! Nhà mình thiếu gì điều kiện!"
"Tô Mạt, em xem lại thằng con em đi kìa!" Chú ba lập tức quay sang mách vợ.
Tô Mạt: "..." Cạn lời.
Viên Viên vội vàng bưng khuôn mặt tươi cười nịnh bợ quay sang Tô Mạt: "Mẹ ơi, cha nuôi mãi mới về chơi một chuyến, con ở nhà bầu bạn với cha một chút có được không mẹ?"
Tô Mạt làm sao mà nỡ chối từ.
Cụ bà lên tiếng: "Tiểu Bạch, cháu muốn ăn gì nào? Đi đường xa xôi chắc là mệt mỏi và đói meo rồi nhỉ."
"Bà nội ơi, cháu thèm ăn thịt rồng bay (Gà gô) lắm." Bạch thiếu gia chép miệng, l.i.ế.m mép thòm thèm. Hương vị của món rồng bay ngày trước vẫn luôn khiến anh nhung nhớ mãi không thôi.
Cụ bà: "..." Lặng thinh.
"Rồng bay là động vật quý hiếm nằm trong sách đỏ đấy. Ăn xong cậu muốn ngồi bóc lịch à?" Chú ba bực dọc nhắc nhở.
Bạch thiếu gia chớp chớp mắt ranh mãnh: "Cậu không nói, tôi không nói, ai mà biết được."
Chú ba: "..." Cả cái làng ấy chuyển đi sạch bách rồi, ai còn ở lại bao che cho cậu nữa. Mà tôi cũng chẳng có cái túi không gian nào để nhét rồng bay vào mang ra cho cậu đâu.
Ngô Tri Thu đề xuất: "Thôi thì mình thịt con gà ăn tạm đi. Chị Lưu tay nghề đỉnh lắm, để lát tôi nhờ chị ấy trổ tài nấu cho cháu ăn."
"Thế thì còn gì bằng. Tay nghề nấu nướng của dì Lưu đúng là số dách. Hôm nay phải nhờ cậy dì Lưu rồi." Bạch thiếu gia tấm tắc khen ngợi.
Chú ba thủng thẳng: "Muốn ăn thì ngày nào cũng được ăn. Chị Lưu vừa mới thành thân với Quan lão gia rồi."
Bạch thiếu gia: "..." Đầu óc quay cuồng, ù ù cạc cạc. Anh vừa nghe thấy cái gì cơ? Dì Lưu và Quan lão gia ư?
Quan lão gia khẽ mỉm cười, gật đầu chào Bạch thiếu gia, ý bảo: "Đúng rồi đấy, chính là lão già này đây."
Bạch thiếu gia: "..." Chuyện tày đình này xảy ra từ bao giờ vậy? Tin động trời thế này mà chẳng thấy ai hé răng nửa lời báo cho anh biết. Mọi người có còn coi anh là người nhà nữa không thế? Rốt cuộc thì còn bao nhiêu chuyện tày đình nữa mà anh chưa được biết?
"Không phải chứ, ông nội, ông chẳng phải vẫn một lòng một dạ muốn có con trai nối dõi, định vứt cha giữ con cơ mà?"
Quan lão gia: "..." Đã bảo đừng nhắc đến cái chuyện dở khóc dở cười đó nữa mà cứ bô bô cái miệng ra. Yên vị ở nước ngoài đi, tự dưng mò về đây làm cái quái gì không biết.
"Cha nuôi ơi, nhà mình nhiều chuyện ly kỳ lắm. Lát nữa con kể cho cha nghe nhé!" Nắm bắt được tín hiệu "hóng biến" từ Bạch thiếu gia, Viên Viên tỏ ra vô cùng tâm lý.
Bạch thiếu gia thấy lòng an ủi phần nào. Thằng con nuôi này nhận không uổng công, biết điều và thức thời hơn hẳn thằng bố ruột của nó.
Thằng bố ruột... Thằng con này quả là "của hiếm", anh chẳng thèm nhận vơ đâu.
"Thế nhà chồng Tiểu Vũ ở đâu? Anh lỡ mất đám cưới con bé, đành mang quà cưới qua bên ấy tặng vậy." Bạch thiếu gia sực nhớ ra chuyện chính.
Chú ba hất cằm chỉ lên tầng trên.
Bạch thiếu gia ngước mắt nhìn theo hướng chú ba chỉ: "Ý cậu là sao? Nhà chồng con bé cũng ở trên này à?"
Quan lão gia đủng đỉnh: "Có một khả năng nhỏ là thằng bé đi ở rể chăng?"
Bạch thiếu gia: "..." Thầm giơ ngón tay cái nể phục Quan lão gia. Lão già này quả là biết cách sắp xếp chu toàn cho cuộc đời mình.
Quan lão gia khẽ mỉm cười đắc ý. Số mình may mắn, lại gặp đúng thời cơ.
Nhưng Bạch thiếu gia đời nào chịu tin. Lão già này đi một bước tính trước tám bước. Trong từ điển của lão làm gì có hai chữ "ngoài ý muốn".
Bạch thiếu gia xán lại gần Quan lão gia, ghé tai thì thầm: "Ông nội, ông còn giữ cao hổ cốt không? Hổ hoang dã Châu Phi thứ thiệt nhé, công hiệu lắm đấy."
Quan lão gia lườm Bạch thiếu gia một cái sắc lẹm. Ông vẫn ghim vụ thằng ranh con này dùng cao hổ cốt để lừa gạt ông mấy món đồ quý giá: "Công hiệu thế nào?"
Bạch thiếu gia cười hề hề: "Cháu còn đang độ sung sức, chưa cần dùng đến mấy thứ đại bổ đó đâu."
Bạch thiếu gia: "..." "Vợ cháu là Hoa kiều mà."
Quan lão gia gật gù: "Tỏng tòng tong nhau cả rồi, đừng có làm bộ làm tịch với tôi."
"Ông nội cũng đừng nghĩ ai cũng 'yếu xìu' như mình chứ. Cháu đây ít nhất cũng phải cỡ này này," Bạch thiếu gia vỗ vỗ vào bắp tay mình, nhướng mày đầy tự hào.
Quan lão gia buông thõng một câu: "Đo từ cổ trở xuống nhé."
Bạch thiếu gia: "..."
Quan lão gia: "..." "Tôi năm nay đã ngoài tám mươi rồi, cương lên được thì giải quyết được việc gì. Giữ lại chút tinh lực ấy để sống dai thêm vài năm nữa chẳng phải tốt hơn sao."
"Thế ông không muốn có con trai nối dõi nữa à?" Bạch thiếu gia ngạc nhiên. Căn bệnh ám ảnh bao năm dễ dàng bị dập tắt thế sao?
Quan lão gia lườm Bạch thiếu gia một cái rách mắt: "Tôi sắp lên chức cụ cố đến nơi rồi, còn ham hố sinh đẻ nỗi gì nữa?"
Bạch thiếu gia: "..." "Ông nội quên rồi sao. Tầm chục năm trước, lúc ông vừa ăn phải con chuột c.h.ế.t, bỗng dưng hồi quang phản chiếu nhảy cẫng lên, một mực nằng nặc đòi sinh con trai đấy thôi. Lúc ấy ông cũng xấp xỉ tuổi cụ cố rồi còn gì, vẫn một mực gặng hỏi cháu bí kíp gia truyền nhà cháu cơ mà."
"Ngậm mồm! Ngậm ngay cái miệng quạ của cậu lại!" Quá khứ kinh hoàng ùa về, Quan lão gia không muốn gợi lại những ký ức đau thương ấy chút nào.
"Muốn bịt miệng cháu thì đưa đây hai cuốn sách bí kíp cổ là xong," Bạch thiếu gia chìa tay ra vòi vĩnh.
Bạch thiếu gia: "Cháu đang tuổi ăn tuổi lớn, sung sức lắm, không cần dùng mấy thứ t.h.u.ố.c thang bổ trợ đó đâu."
Quan lão gia tiện tay giật phăng chiếc mũ lưỡi trai Bạch thiếu gia đang đội trên đầu.
Mọi người trong phòng: "..." Quả trứng ốp la ngày nào giờ đã biến thành quả trứng luộc nhẵn thín.
"Thận chủ cốt sinh tủy, tinh huyết dồi dào thì tóc mới xanh tốt. Cậu nhìn lại cái đầu trọc lốc của mình xem, có cọng tóc nào trụ lại được không. Cơ thể cậu đã suy nhược lắm rồi. Lại nhìn đôi mắt thâm quầng, tay chân lạnh ngắt kia kìa. Có phải cậu bị vợ 'cắm sừng', không chịu nổi cú sốc nên trốn chui trốn nhủi về nước không?"
Bạch thiếu gia vội vàng giằng lại chiếc mũ đội lên đầu: "Lão già thối tha! Ông đừng có ngậm m.á.u phun người! Tóc tôi rụng là do di truyền đấy nhé. Ngồi máy bay ròng rã hai ngày trời không chợp mắt được tý nào, mắt ông không thâm quầng mới lạ! Tôi xin khẳng định lại, sức khỏe tôi hoàn toàn bình thường, không có một tí tì ti bệnh tật nào hết."
Quan lão gia lắc đầu ngao ngán, buông một tiếng thở dài: "Chỉ giỏi cãi cùn."
Bạch thiếu gia: "..." Lão già này đúng là có biệt tài chọc tức người khác đến hộc m.á.u.
Quan lão gia: "..." Còn định diễn trò để lừa ông đây lần thứ hai à? Tưởng ông là con nít chắc?
"Bạch Lượng à, phòng ốc trên lầu chị dọn dẹp sạch sẽ cả rồi. Cậu lên nghỉ ngơi một chút đi, ngồi máy bay đường dài chắc cũng rã rời cả người rồi." Xuân Ni vừa trên lầu dọn dẹp qua loa một chút. Lần đám cưới Tiểu Vũ, nhà có nhiều khách khứa qua lại nên các phòng trên lầu cũng đã được quét tước gọn gàng từ trước rồi.
"Đúng đấy, lên phòng nghỉ ngơi đi cậu. Có chuyện gì để lát nữa nghỉ ngơi khỏe khoắn rồi hẵng tâm sự tiếp."
"Vâng ạ, vậy thưa ông bà nội, cháu xin phép lên phòng nghỉ ngơi một lát." Bạch thiếu gia nháy mắt ra hiệu với Viên Viên.
Viên Viên cũng nháy mắt đáp lại liên hồi: "Cha nuôi, để con xách hành lý lên phòng cho cha nhé."
Bạch thiếu gia bế thốc Viên Viên lên lầu. Anh đang nóng lòng muốn nghe chuyện bao đồng lắm rồi. Xa nhà ngần ấy năm, chắc hẳn có cả rổ drama lớn nhỏ đang chờ anh hóng. Ngủ nghê gì tầm này nữa.
"Viên Viên giỏi nịnh nọt thật đấy," Ô Ô lên tiếng chê bai. Nãy giờ cha nuôi chẳng thèm đoái hoài, hỏi han cô bé lấy một câu.
"Tự dưng hôm nay lại tỏ ra nhiệt tình quá mức quy định," Đoàn Đoàn cũng hùa theo.
Tô Mạt mắng: "Cha nuôi lặn lội đường xa về thăm, các con không chủ động ra chào hỏi thân thiết thì chớ, lại còn quay ra ganh tị với em trai vì nó nhiệt tình quá à?"
Ô Ô bĩu môi: "Viên Viên đúng là đồ xu nịnh. Nếu sinh ra thời chiến quốc, kiểu gì nó cũng làm kẻ phản bội, hán gian cho mà xem."
Tô Mạt: "Nếu các con quý mến cha nuôi, muốn thân thiết với cha nuôi, thì cứ việc bắt chước em trai mà bám đuôi theo cha nuôi đi."
Đoàn Đoàn phản bác: "Viên Viên đã chiếm trọn sự sủng ái của cha nuôi rồi, bọn con chẳng thèm chen ngang làm kỳ đà cản mũi. Mà quan trọng nhất là cha nuôi đang muốn nghe hóng hớt, mấy chuyện đó bọn con có biết gì đâu."
Tô Mạt: "..."
Cụ ông gật gù: "Nói đi cũng phải nói lại, phân tích của Đoàn Đoàn khá là sắc sảo đấy."
"Cha nuôi làm sao sánh bằng cha ruột được. Lại đây với ba nào." Chú ba có chút chạnh lòng ghen tị. Mình mới là cha ruột cơ mà, cớ sao chúng nó cứ xúm xít quanh cái 'quả trứng ốp la' kia làm gì.
"Thôi bỏ đi, bọn con phải đi làm bài tập đây." Ô Ô và Đoàn Đoàn tỏ vẻ chán nản, rủ nhau đi vào phòng học.
Chú ba: "..." "Không phải chứ, ba làm sao? Thân làm cha ruột mà không bằng ông cha nuôi mấy năm trời mới vác mặt về một lần sao?"
