Trọng Sinh Thập Niên 80: Bà Lão Vứt Bỏ Con Cái - Chương 1167: Cười Lên Man Dại

Cập nhật lúc: 12/04/2026 20:01

"Mọi người nghe thấy chưa, nghe rõ chưa, nó thú nhận rồi kìa, nó thừa nhận đã lên giường với con dâu tao rồi. Biết đâu trong bụng con tiện nhân này đã mang nghiệt chủng của nó! Ôi trời ơi, con trai mệnh khổ của tôi ơi, con vừa nhắm mắt xuôi tay, vợ con đã vội vàng dắt trai về nhà, cắm sừng lên đầu con! Con linh thiêng mở mắt ra mà xem, có phải đôi cẩu nam nữ này đã lén lút tư thông, hãm hại con c.h.ế.t t.h.ả.m không..." Mụ già họ Đinh vật vã ngồi bệt xuống đất, vừa khóc vừa đập đùi đành đạch, réo gọi tên đứa con trai quá cố.

Xóm giềng ái ngại nhìn Lưu Kiến Tú đang thu mình khóc lóc, rồi lại liếc sang Lý Hưng Quốc đang tức tối phẫn uất. Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, liệu hai người họ có chuyện gì hay không, ai nấy đều tò mò tột độ. Rốt cuộc nhà họ Đinh rầm rộ kéo tới là đã nắm thóp được bí mật gì?

"Lão già khú đế này, mày đừng hòng ăn không chị dâu tao. Khôn hồn thì ói tiền ra đây, bằng không bọn tao đ.á.n.h c.h.ế.t!" Gã con trai út nhà họ Đinh hung tợn nắm tóc Lý Hưng Quốc, đập mạnh đầu anh xuống sàn nhà. Trán Lý Hưng Quốc lập tức toạc một mảng, m.á.u tươi túa ra chảy ròng ròng trên mặt.

Dân làng thấy m.á.u me be bét, hốt hoảng lao vào can ngăn. Đám đông xô xát qua lại, làng đông người nên cuối cùng cũng tách được những gã đàn ông hung hãn ra. Bị kéo dãn khoảng cách, bọn họ vẫn không quên lườm Lý Hưng Quốc bằng ánh mắt tóe lửa.

Lý Hưng Quốc được vực dậy. Có người muốn lau vết m.á.u trên mặt anh, nhưng anh gạt tay từ chối, để mặc m.á.u chảy ròng ròng. "Các người đến đây là để tống tiền phải không?" Anh đã nhìn thấu ruốc cuộc vở kịch này, chúng nó cố tình diễn trò bạo lực là để tống tiền, ức h.i.ế.p anh là người ngoại tỉnh lạ nước lạ cái.

"Nói năng hàm hồ! Ai tống tiền mày? Mày phạm tội cưỡng h.i.ế.p, bọn tao sẽ kiện mày mọt gông trong tù! Bắt mày đền bù chút tiền bẩn thỉu là đã nhẹ tay cho mày rồi." Một gã khác lớn tiếng hăm dọa.

"Muốn kiện thì cứ kiện đi! Tôi cây ngay không sợ c.h.ế.t đứng, chẳng làm gì khuất tất thì việc gì phải sợ?" Lý Hưng Quốc ưỡn thẳng n.g.ự.c. Nói thẳng ra, dù anh có muốn "vượt rào", cũng chẳng còn công cụ mà vượt!

"Mày bảo không có là không có à? Lúc hai đứa mày tằng tịu có ai đứng xem không? Đồ đĩ điếm, mày đã lang chạ với thằng chả bao nhiêu bận rồi? Mày cắm mấy chiếc sừng lên đầu con trai tao rồi?" Mụ già họ Đinh vươn tay giật ngược tóc Lưu Kiến Tú. Cô ta giàn giụa nước mắt, liên tục lắc đầu: "Không có, mẹ ơi, không có chuyện đó đâu! Con chỉ đến đây làm công ăn lương, giữa chúng con hoàn toàn trong sạch."

Mụ già họ Đinh tát cô hai cái lật mặt: "Cái đồ đàn bà lăng loàn trơ trẽn, mày định bênh vực người ngoài có phải không?"

"Bà không được đ.á.n.h mẹ cháu!" Đồng Đồng chạy ùa vào, đẩy mạnh mụ già họ Đinh ra.

"Cái đồ ranh con tiện tì, mày dám đ.á.n.h cả tao cơ à, hôm nay tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày!" Mụ già họ Đinh vung tay giáng liên tiếp mấy cái tát, má Đồng Đồng thoáng chốc sưng vù lên tấy đỏ.

Lưu Kiến Tú hoảng hốt ôm chầm lấy con gái. Đồng Đồng vẫn hướng ánh mắt căm phẫn lườm mụ già họ Đinh.

"Mày còn dám lườm tao nữa hả, tao m.ó.c m.ắ.t mày ra bây giờ!" Mụ già họ Đinh nghiến răng trêu tráo.

"Mẹ! Chấp nhặt gì với một đứa trẻ con ranh, giờ nó chưa biết chuyện, đưa về nhà dạy dỗ lại là xong." Gã con trai út nhà họ Đinh buông lời đe dọa, ánh mắt thâm hiểm chiếu vào Đồng Đồng.

Lưu Kiến Tú hoảng hốt đẩy con gái ra sau lưng: "Các người không được mang Đồng Đồng đi."

"Chị dâu sắp sửa đi thêm bước nữa rồi, thời gian đâu mà chăm bẵm con trẻ. Đồng Đồng mang cốt nhục họ Đinh, chúng tôi quyết không để nó phải gọi kẻ khác làm cha. Chị muốn tái giá cũng được, nhưng phải để con bé ở lại nhà họ Đinh!" Gã con út nhà họ Đinh cười khẩy, giọng điệu mỉa mai, giả tạo.

"Tôi không có ý định tái giá, tôi không tái giá! Các người đừng hòng cướp Đồng Đồng đi," Lưu Kiến Tú liều c.h.ế.t bảo vệ con.

"Chị không tái giá, nhưng lại lén lút tư thông với trai lạ, thế có khác gì nhau? Con bé ở với người mẹ như thế thì làm sao mà nên người được?" Đám người nhà họ Đinh nhao nhao châm biếm.

"Tôi không hề làm chuyện đó! Tôi chỉ đến đây nấu nướng dọn dẹp, giữa chúng tôi hoàn toàn không có chuyện mờ ám!" Lưu Kiến Tú uất ức gào lên.

"Làm cái gì mà đến mức lết lên giường hả? Cái nhà lụp xụp có hai gian thế này mà cũng phải thuê mướn người ở, tâm địa thế nào ai mà chẳng rõ? Chị tưởng thiên hạ đều mù hết sao?" Mụ già họ Đinh lập tức chụp mũ kết tội.

"Chị dâu, chị ra đây, tôi có chuyện muốn nói." Gã con út nhà họ Đinh chẳng thèm màng Lưu Kiến Tú có đồng ý hay không, lôi tuột cô ra ngoài.

Lý Hưng Quốc rút điện thoại, gọi ngay cho cảnh sát.

"Cái đồ dâm phu kia, mày còn dám báo cảnh sát cơ à, xem cảnh sát đến còng đầu ai?" Mụ già họ Đinh chẳng hề sợ hãi.

Nhìn thấy thái độ ngang ngược của mụ, Lý Hưng Quốc bắt đầu cảm thấy bất an. Anh quyết định bấm số gọi cho em trai thứ hai.

Gia đình họ Lý hôm nay lên mộ thắp nhang, lúc này vừa từ trên núi đi xuống, đang rảo bước chuẩn bị về thành phố.

Nhìn thấy cuộc gọi đến, lão Hai nghĩ Lý Hưng Quốc gọi hỏi chuyện thăm mộ nên bắt máy: "Alo, anh Cả, anh không cần về đâu, chúng em lên viếng mộ xong xuôi cả rồi."

Nghe thấy giọng em trai, sống mũi Lý Hưng Quốc chợt cay xè: "Lão Hai, anh bị người ta đ.á.n.h."

Lão Hai... "Ai đ.á.n.h? Đổng Vân à?"

"Không phải, chẳng là lúc trước trưởng thôn có giới thiệu cho anh một người đến nấu ăn..." Lý Hưng Quốc vắn tắt tường trình lại sự việc.

"Em đã dặn trưởng thôn tìm một người phụ nữ lớn tuổi cơ mà? Anh không phải dân bản xứ, làm sao hiểu hết những rắc rối ở vùng nông thôn. Anh đường đường là đàn ông trưởng thành, để một người đàn bà trẻ ở bên cạnh phục vụ, mấy mụ đàn bà nhiều chuyện trong làng không đồn đại xì xào anh thì đồn ai? Anh không biết phải giữ khoảng cách sao?" Lão Hai vừa chớm nghĩ Lý Hưng Quốc đã khôn ngoan hơn một chút, thì giờ bao nhiêu thiện cảm đều tan tành mây khói, anh ta vẫn chỉ là một kẻ nông nổi như xưa.

"Lão Hai, em đừng mắng anh nữa, mau xuống cứu anh đi, bọn chúng đ.á.n.h anh sắp c.h.ế.t rồi!" Lý Hưng Quốc thật sự không chịu nổi nữa, những giọt nước mắt tủi nhục cứ thế trào ra.

"Đồ ăn hại, sao không để bọn nó đ.á.n.h c.h.ế.t anh luôn đi!" Lão Hai bực đến trán nổi đầy gân xanh, đập mạnh điện thoại tắt rụp.

Lý Mãn Thương, Ngô Tri Thu, lão Ba và Xuân Ni đồng loạt đưa mắt nhìn.

"Lý Hưng Quốc thuê một mụ đàn bà trẻ đến nấu ăn, bị gia đình nhà chồng cũ của mụ ta đ.á.n.h ghen tận nhà để tống tiền, em phải qua xem sao," lão Hai ngao ngán thở dài thườn thượt.

"Tống tiền? Tống thế nào được, Lý Hưng Quốc còn khả năng ấy đâu cơ chứ?" Lão Ba chớp chớp mắt đầy thắc mắc.

"Câm cái mồm lại! Hai đứa đi xem tình hình thế nào," nể tình Lý Hưng Quốc tỏ ra khá ngoan ngoãn trong đám tang, Lý Mãn Thương bảo lão Hai và lão Ba qua thu dọn hậu quả.

"Con cũng đi!" Xuân Ni hăng hái xung phong, chuyện c.h.ử.i lộn với mấy mụ đàn bà nông thôn cô thừa kinh nghiệm.

Lão Ba thầm nghĩ... Kẻ nào dám hỗn xược trước mặt anh, anh sẽ mắng cho hắn phải tè ra quần mới thôi.

"Được, mấy đứa qua xem sao," Lý Mãn Thương dẫn những người còn lại về thành phố.

Lão Ba nhe răng cười hềnh hệch: "Cái bọn này vớ nhầm người rồi, Lý Hưng Quốc là cái hố đen thu hút rắc rối mà."

Lão Hai trừng mắt: "Thu ngay cái bộ mặt hớn hở ấy lại đi, cười cợt trên nỗi đau của người khác."

"Anh bảo chị Hai tém tém lại cái nụ cười đi, mỉm cười đến tận mang tai rồi kia kìa." Lão Ba liếc sang Xuân Ni.

Xuân Ni đợi Lý Mãn Thương đi khuất, mới phá lên cười rũ rượi: "Anh Cả của mấy chú... hahahaha."

Lão Hai... Một chuyện bi t.h.ả.m đến thế, sao lại... hahaha~

Trong khi đó, ở khoảng sân trước nhà Lý Hưng Quốc, gã con út nhà họ Đinh đang khoanh tay lạnh lẽo nhìn chằm chằm Lưu Kiến Tú.

Lưu Kiến Tú cảnh giác nhìn gã em chồng: "Các người muốn gì, tôi nhất định không để các người bắt Đồng Đồng đi."

Gã em chồng nhếch mép: "Chị dâu, tôi thiết nghĩ Đồng Đồng ở lại nhà họ Đinh vẫn hơn. Chị có tài cán gì mà nuôi con bé? Chị xem, nó lớn tướng rồi, chớp mắt nữa là phải đi học, chị tiền đâu mà cho nó ăn học? Đồng Đồng sáng dạ như thế, đi theo chị không phải là uổng phí cả đời sao?"

Lưu Kiến Tú: "Chuyện đó không đến lượt các người bận tâm, con gái tôi muốn học đến đâu, tôi sẽ cày cuốc nuôi nó đến đó."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.