Trọng Sinh Thập Niên 80: Bà Lão Vứt Bỏ Con Cái - Chương 1209: Sinh Vật Lạ
Cập nhật lúc: 12/04/2026 20:08
Tăng Ngọc Hoa trừng mắt nhìn mẹ Tưởng Phân: "Con trai tôi vừa rời đi, bà đã lộ rõ bộ mặt thật rồi sao? Kẻ tiểu nhân đắc chí. Bà không thể chăm sóc tôi, vậy mang tôi đến cái xó xỉnh này để làm gì?"
"Mang bà đến đây để bà tự sinh tự diệt đấy, để bà đừng phá hỏng cuộc sống yên bình của con gái tôi nữa. Chút chuyện cỏn con này mà bà cũng không nghĩ thông được sao?" Mẹ Tưởng Phân chẳng buồn giấu giếm, cũng đâu cần thiết phải làm vậy.
Tăng Ngọc Hoa cười khẩy: "Hay lắm, giỏi lắm, rặt một phường dân đen chân lấm tay bùn, thấy lợi là mờ mắt quên cả tình người."
"Bà là cái thá gì, một kẻ tù tội cả đời bóc lịch mà cũng dám mở miệng đ.á.n.h giá tôi? Nhà vệ sinh ở phía sau, nước sinh hoạt trong lu kia, chăn màn trên giường, bà tự liệu mà lo lấy thân." Mẹ Tưởng Phân chẳng thèm đôi co với Tăng Ngọc Hoa, phẩy tay áo quay gót, khóa c.h.ặ.t cửa cổng trước khi rời đi.
Tăng Ngọc Hoa... Bà thừa biết kết cục sẽ ra sao!
Sớm biết hai thằng nghịch t.ử này đối đãi với mình như vậy, năm xưa bà đã lôi cổ chúng nó vào tù cùng chịu khổ cho cam!
Tăng Ngọc Hoa đưa mắt nhìn quanh căn nhà ọp ẹp. Lũ chuột nhắt rượt đuổi nhau trên xà nhà, gió lùa qua từng khe hở, điều kiện tồi tàn này còn kém xa cả chốn ngục tù.
Vật lộn suốt nửa ngày trời, bụng đói meo, Tăng Ngọc Hoa lại mót đi vệ sinh. Bà vịn tường, gắng gượng đứng dậy. Đúng như lời mẹ Tưởng Phân nói, bà hoàn toàn có thể tự đi lại được, chỗ gãy xương tuy chưa lành lặn hẳn nhưng việc tự lo sinh hoạt cá nhân cũng không thành vấn đề.
Bà chậm chạp lê bước ra phía sau nhà. Mùi xú uế đặc trưng của nhà xí hố bệt vùng quê xộc thẳng vào mũi, lũ ruồi nhặng bay vo ve. Bà nín thở, cẩn thận bước lên hai mảnh ván gỗ mục kêu cọt kẹt. Thế nhưng, ngay giây tiếp theo, một tiếng la thất thanh vang lên...
Chiều muộn, mẹ Tưởng Phân mang cơm đến. Căn nhà trống huơ trống hoác, chẳng thấy bóng dáng Tăng Ngọc Hoa đâu. Hồn vía mẹ Tưởng Phân lên mây, bà tự nhủ: Mới đó mà người đã bốc hơi đi đằng nào rồi? Chẳng lẽ đã tẩu thoát? Hóa ra cái chân gãy kia chỉ là màn kịch?
Mẹ Tưởng Phân bủn rủn tay chân, đầu óc quay cuồng, vội vàng hô hoán cả nhà túa ra tìm kiếm khắp hang cùng ngõ hẻm.
Cuối cùng, họ phát hiện Tăng Ngọc Hoa đang ngụp lặn dưới hố phân nồng nặc mùi hôi thối. Cũng may căn nhà này của Trần Lâm đã bỏ hoang từ lâu, lượng "chất thải" bên dưới không đáng kể, nên Tăng Ngọc Hoa mới thoát c.h.ế.t đuối trong hố phân.
Cả nhà xúm lại kéo Tăng Ngọc Hoa lên. Khắp người bà ta dính đầy những sinh vật nhầy nhụa đang ngoe nguẩy bò trườn, cảnh tượng khiến ai nấy đều buồn nôn, lợm giọng.
Tăng Ngọc Hoa nhắm nghiền mắt, bất động như x.á.c c.h.ế.t.
"Mẹ ơi, giờ tính sao đây? Có cần đưa bà ta đi cấp cứu không?" Con dâu mẹ Tưởng Phân bịt c.h.ặ.t mũi, dè dặt hỏi.
"Cấp cứu cái nỗi gì, đưa vào viện lại phải trình báo, giải trình đủ thứ rắc rối. Chút phân loãng đó sao mà dìm c.h.ế.t người được, dội vài gáo nước cho sạch là xong. Mụ ta cố tình làm vậy đấy, muốn tìm đường thoát ly khỏi chốn này. Thật tàn nhẫn, dám gieo mình xuống hố phân cơ đấy!" Mẹ Tưởng Phân như đi guốc trong bụng Tăng Ngọc Hoa, thấu rõ mánh khóe của mụ. Nhưng vỏ quýt dày có móng tay nhọn, mụ đã lọt vào tay bà thì đừng hòng thoát.
Mẹ Tưởng Phân cùng hai cô con dâu dùng từng chậu nước lạnh buốt dội xối xả lên người Tăng Ngọc Hoa. Bộ quần áo nồng nặc mùi xú uế bị lột sạch sành sanh và ném thẳng ra bãi rác, chẳng ai dư hơi mà giặt giũ thứ đồ kinh tởm ấy.
Bị dội nước lạnh liên hồi, Tăng Ngọc Hoa từ từ mở mắt, thều thào: "Đưa tôi đi bệnh viện!"
Mẹ Tưởng Phân như kẻ điếc, lật sấp lật ngửa Tăng Ngọc Hoa, dội thêm vài bận nước nữa cho sạch sẽ mới chịu ngưng tay.
"Tôi cần đi bệnh viện, chân tôi gãy rồi," Tăng Ngọc Hoa chỉ tay vào cổ chân sưng tấy.
Mẹ Tưởng Phân liếc mắt nhìn: "Gãy cái gì mà gãy, chỉ là trật khớp chút đỉnh thôi, vài hôm là khỏi. Chân kia vẫn lành lặn đấy thôi, bớt giở trò đi. Dù cả hai chân có gãy lìa, bà cũng đừng hòng bước chân ra khỏi cái nhà này."
Tăng Ngọc Hoa... Bà ta đâu có giở trò, chẳng nhẽ bà ta bị điên mà tự nhảy xuống hố phân sao.
"Đưa tôi đi bệnh viện ngay, tôi đau không chịu nổi nữa rồi."
Mẹ Tưởng Phân phớt lờ, vớ bừa một bộ đồ thay cho mụ ta, rồi sai hai cô con dâu khiêng Tăng Ngọc Hoa đặt lên chiếc xe lăn.
"Tối nay bà ngủ luôn ở đây đi, lết lên giường rồi không xuống được lại phiền phức. Cơm nước trên bàn đấy, tự mà xúc ăn. Muốn đi vệ sinh thì tìm đại góc nào ngoài sân mà giải quyết, đừng có dại dột nhảy xuống hố phân nữa, hố phân lấp rồi đấy." Vừa nãy hì hục dọn dẹp đống uế vật, nhà họ Tưởng đã tiện tay lấp luôn cái hố phân. Nói xong, mẹ Tưởng Phân cùng người nhà quay lưng bỏ đi.
"Đưa tôi đi bệnh viện, tôi bị gãy chân rồi!"
"Bà không gãy chân tôi mới không yên tâm rời đi đấy," mẹ Tưởng Phân lẩm bẩm trong miệng.
"Mẹ ơi, chân bà mẹ chồng chị Tưởng Phân hình như gãy thật rồi, không đưa đi bệnh viện liệu có sao không?" Cô con dâu ái ngại hỏi.
Mẹ Tưởng Phân đáp: "Mụ già này thâm độc lắm, vì muốn trốn khỏi đây mà hố phân cũng dám nhảy. Đưa mụ đi viện, rồi con Tưởng Phân lại phải rước mụ về nhà chăm sóc. Hừ, đừng có mơ, gãy chân thì cứ ráng mà chịu. Tôi không mắc mưu mụ đâu, cái trò khổ nhục kế này với tôi vô tác dụng. Chân gãy càng tốt, vừa nãy bước vào sân không thấy mụ, tôi suýt đứng tim. Chân gãy rồi thì mụ chạy đằng trời."
"Thế mụ ta không đi lại được, lỡ phóng uế bừa bãi ra giường thì ai dọn dẹp?" Cô con dâu nhăn nhó. Tưởng Phân rước cái của nợ này về, cả nhà ai cũng thấy phiền phức.
"Tưởng Phân gửi mụ ta ở đây, mỗi tháng trả năm ngàn tệ tiền công. Trong hai đứa, ai đảm nhận được thì nhận, không thì tôi thuê người ngoài, chăm lo qua loa là được, cũng chẳng cần phải hầu hạ chu đáo quá." Mẹ Tưởng Phân đưa mắt nhìn hai cô con dâu, bà đâu để con gái mình phải thiệt thòi.
"Mẹ, con làm được!"
"Mẹ, con cũng làm được!"
Năm ngàn tệ, số tiền lớn mà ngay cả người giúp việc chuyên nghiệp ở thành phố cũng mơ ước.
Mẹ Tưởng Phân gật đầu: "Hai đứa làm được thì mẹ khỏi cần mướn người ngoài. Mỗi đứa hai ngàn rưỡi, ngày ba bữa cơm nước. Chuyện vệ sinh của mụ ta, nếu mụ không tự dọn được thì hai đứa chịu khó dọn dẹp. Không cần phải tươm tất quá, cho ăn vừa đủ no thôi, nhỡ mụ khỏe lại bỏ trốn thì rách việc. Thêm nữa, rảnh rỗi thì đảo mắt sang trông chừng, tuyệt đối không để mụ ta sổng mất. Mụ mà sổng, số tiền hai ngàn rưỡi của hai đứa cũng sổng theo luôn đấy."
"Mẹ cứ yên tâm, mụ ta có chắp cánh cũng không thoát được đâu." Hai cô con dâu hớn hở. Mụ già gãy một chân, phải chống nạng, chỉ cần dọn dẹp chuyện vệ sinh cá nhân, cơm nước ngày ba bữa, số tiền hai ngàn rưỡi này kiếm được quá dễ dàng.
Mẹ Tưởng Phân cũng hài lòng. Hai cô con dâu có thêm thu nhập, lại vừa giúp được con gái bà, nhất cử lưỡng tiện. Bà thỉnh thoảng chỉ cần ra cửa ngóng chừng, đảm bảo mụ già không tẩu thoát là được.
Tăng Ngọc Hoa mắc kẹt trong căn nhà, gọi trời không thấu, kêu đất chẳng hay, cổ chân đau buốt tận óc, tuyệt nhiên không ai đoái hoài.
"Bạch Tiền Trình, thằng nghịch t.ử khốn nạn!" Tăng Ngọc Hoa rên rỉ yếu ớt, dẫu có gào thét khản cổ cũng vô vọng, âm thanh chỉ vọng lại giữa bốn bức tường trống hoác.
Những ngày tháng sau đó, mỗi khi vết thương của Tăng Ngọc Hoa chớm có dấu hiệu hồi phục, mụ ta lại gặp xui xẻo, khi thì lọt hố phân, lúc vấp ngã qua ngạch cửa, hoặc lộn cổ từ trên giường xuống đất. Chung quy, vết thương trên người mụ cho đến ngày mụ nhắm mắt xuôi tay vẫn chưa từng lành lặn. Mụ tin rằng, đây chính là quả báo nhãn tiền mà mụ phải gánh chịu.
Bạch Tiền Trình khi vết thương khá hơn, ngỏ ý muốn về quê chăm sóc Tăng Ngọc Hoa. Tưởng Phân lấy cớ muốn mở siêu thị, mặt bằng đã chọn xong xuôi. Hai vợ chồng đang độ tuổi sung sức, không thể ngồi không ăn bám, phải tích cóp chút vốn liếng cho Bạch Kiều Kiều. Bạch Tiền Trình nghe cũng xuôi tai, gia cảnh hiện tại đã đủ cản trở con gái, chỉ còn cách chuẩn bị cho con nền tảng kinh tế vững chắc. Đương nhiên, đó chỉ là chuyện của tương lai.
Hôm sau, Lão Quan thong dong chắp tay sau lưng, tủm tỉm cười tìm đến xưởng của Lão Ba.
"Ái chà, ngọn gió nào đưa cụ Quan đến tận đây thế này?" Lão Ba quàng tay lên vai Lão Quan, tếu táo trêu đùa.
Lão Quan hất mạnh tay Lão Ba ra: "Bỏ cái tay ra, sương cốt rệu rã rồi, chịu không nổi cái vuốt ve của cậu đâu."
Lão Ba đáp trả: "Xương cốt giòn thế cơ à, sắp sửa quy tiên rồi sao?"
Lão Quan gật gù: "Sắp rồi, đang định nhờ thằng cháu đích tôn sắm cho cỗ quan tài đây."
Lão Ba hoảng hốt: "Ôi trời, ông đừng có mang cái trò đó ra dọa tôi. Đặt hòm thì ông tìm Tiểu Vũ ấy. Đợt trước lo tang sự cho ông bà nội, hai cụ chưa qua giỗ đầu, tôi đã bị ám ảnh tâm lý rồi."
"Đến tuổi c.h.ế.t thì phải c.h.ế.t thôi, có sống mãi được đâu. Thời trẻ tôi nếm mật nằm gai đủ rồi, giờ c.h.ế.t cũng phải được bù đắp chút đỉnh. Sắm cho tôi cái hòm bằng gỗ Kim Tơ Nam Mộc nhé..."
Lão Ba nhanh tay bịt miệng Lão Quan: "Ông bớt nói khoác đi, tưởng tôi là rùa thần ban điều ước chắc."
Lão Quan gỡ tay Lão Ba ra, liếc xéo: "Cậu là ông chủ lớn, gia tài kếch xù, tiếc gì cỗ quan tài cho ông nội này?"
