Trọng Sinh Thập Niên 80: Bà Lão Vứt Bỏ Con Cái - Chương 144: Xưng Bá Một Phương?

Cập nhật lúc: 01/04/2026 06:09

"Đang dịp Tết nhất, cứ để bọn trẻ ăn cho no nê, hâm lại chỗ bánh bao nhà bác cả mang về đi, ăn được bao nhiêu cứ ăn!" Ông cụ lên tiếng. Theo quan niệm của các cụ, ngày Tết mà bụng đói meo thì cả năm sau cũng sẽ chịu cảnh thiếu thốn.

Tú Lan và Xuân Ni lật đật chạy đi hâm bánh bao. Ánh mắt mấy anh em Lý Hưng Hổ lấm la lấm lét nhìn mẹ.

Lưu Thúy Hoa cũng đâu nỡ tằn tiện với con cái, nhưng ngặt nỗi bọn nó ăn tốn quá, mới ăn một chốc đã sạch bách, thế này thì dẫu có là đại địa chủ cũng sạt nghiệp sớm vì nuôi mấy cái tàu há mồm này mất!

Ngô Tri Thu khẽ thở dài. Mấy đứa đều đang tuổi ăn tuổi lớn, ăn uống khỏe là lẽ đương nhiên. Ngày thường cơm hẩm canh rau, nay có món bánh quẩy ngon lành, sức tụi nó ăn chục cái cũng mới lưng lửng dạ.

Kể cũng tại hoàn cảnh túng bấn. Chứ nếu sống ở thời đại sau này, thức ăn thừa mứa, muốn ăn bao nhiêu thì ăn, đâu ai tính toán làm gì.

Chẳng mấy chốc, một thau bánh bao nóng hổi được dọn lên. Mấy cậu con trai thi nhau tọng vào mồm như thi chạy nước rút. Lưu Thúy Hoa nhìn mà mắt giật liên hồi, tự nhủ bụng bữa sau không thể cho chúng ăn toàn đồ ngon nữa, có mà sạt nghiệp với lũ này.

Cơm nước xong xuôi, Lý Mãn Thương và Lý Mãn Độn quỳ rạp dưới đất, cặm cụi dập giấy tiền (Dập giấy là dùng khuôn đúc có hình đồng tiền xu ấn mạnh lên giấy vàng mã, dùng b.úa nện từng nhát để in hình đồng tiền lên).

Cả hai mỏi rã rời hai cánh tay mới dập xong bao giấy tiền mà Lý Mãn Thương mua mang về.

Lý Mãn Độn nhìn ông anh cả với vẻ mặt vô hồn. Năm sau mà anh còn sắm nhiều thế này nữa thì tự ở nhà mà đốt, đừng vác về đây làm khổ em.

Dù sao ở đây cũng chẳng có phần mộ tổ tiên, đốt ở đâu mà chẳng giống nhau.

Dập xong đống giấy, ông cụ nhẩm tính lại tên những người thân đã khuất, chia giấy tiền thành hơn chục xấp nhỏ, tỉ mỉ ghi tên từng người. Sau đó, ông dắt theo hai cậu con trai và sáu đứa cháu nội ra bãi đất trống đốt vàng mã. Năm hết Tết đến, cũng phải gửi cho ông bà tổ tiên chút "lộ phí" để các cụ dưới suối vàng cũng được dịp "thoát nghèo làm giàu".

Ông cụ cứ mường tượng, không biết ngần ấy năm bặt vô âm tín, các cụ dưới đó đang phải lang thang ăn xin, hay đã trở thành ma vương xưng bá một phương rồi. Ngót nghét hai mươi năm ròng ông chẳng gửi một nén hương nào, nếu năm nay Lý Mãn Thương không sắm sửa mang về, chắc ông cũng quên sạch bách rồi.

Nghĩ lại bản thân mình cũng sắp đến ngày quy tiên, ngộ nhỡ hai thằng con bất hiếu cũng quên gửi tiền cho ông, lúc đó chẳng lẽ ông lại phải đi "ăn bám" các cụ dưới suối vàng? Chắc chắn phải tranh thủ đốt thật nhiều tiền cất trữ làm vốn liếng mới được!

Chín người mỗi người một xấp giấy tiền, châm lửa, dùng gậy vạch thành vòng tròn, rồi đứng lặng nhìn những xấp tiền dần hóa tro tàn. Thỉnh thoảng ông cụ lại ném thêm vài tờ ra ngoài vòng tròn.

Gió bấc cuốn theo tàn tro bay lượn, tạo thành những luồng lốc xoáy nhỏ xoay quanh mấy ông cháu một vòng rồi dần tan biến vào không trung.

Ông cụ dẫn dắt con cháu dập đầu lạy tạ những đống tro tàn, mang theo tâm trạng trĩu nặng quay trở về nhà.

Hôm sau là ngày 30 Tết. Cả nhà đều dậy từ rất sớm.

Bữa sáng là bánh màn thầu, súp trứng gà rắc thêm chút bánh khoai tây chiên ngày hôm qua, nhỏ vài giọt dầu mè, húp sùm sụp thơm nức mũi.

Ban đầu Lưu Thúy Hoa định hấp lại chỗ màn thầu độn hạt bo bo cho tiết kiệm, nhưng bà cụ gạt phắt đi. Cả năm làm lụng vất vả, ba ngày Tết phải ăn uống đàng hoàng, thời buổi này đâu còn thiếu thốn đến mức phải ăn độn.

Có muốn tiết kiệm thì đợi qua Tết rồi tính!

Lưu Thúy Hoa chép miệng hối tiếc. Biết thế tối qua nghe lời Lý Mãn Độn, cho cả nhà ăn màn thầu độn, để dành bánh quẩy đến sáng nay ăn có phải hơn không.

Buổi sáng là khoảng thời gian tất bật chuẩn bị mâm cỗ Tất niên. Mâm cỗ thường phải có số lượng món ăn chẵn, tượng trưng cho sự trọn vẹn, may mắn, hy vọng một năm mới sung túc, phát đạt.

Năm nay Lý Mãn Thương mang về cơ man nào là đồ ăn thức uống, cộng thêm thịt lợn nhà mới ngả, bà cụ bàn tính với hai cô con dâu xem có làm đủ mâm tám món được không.

Ngô Tri Thu nhẩm tính: "Cá thì bắt buộc phải có rồi, nhà mình có cá vàng, cá hố chiên, thêm thịt gà, thịt ngỗng, chả viên nữa."

Lưu Thúy Hoa tiếp lời: "Nhà sẵn thịt lợn, làm thêm nồi thịt kho tàu, xào thêm đĩa lòng lợn, hầm nồi xương, làm thêm cái đầu lợn luộc với chân giò nữa."

"Nhà đông người, sức ăn lại khỏe. Làm nồi gà hầm khoai tây, ngỗng hầm dưa chua, cho nhiều rau dưa vào, nước hầm béo ngậy thấm vào rau ăn tốn cơm lắm! Đầu lợn luộc thì thái ra một đĩa, Lão Đại thích món này. Lòng lợn xào thập cẩm. Vậy là đủ tám món rồi, nhớ làm nhiều một chút, hôm nay ăn uống thả ga! Cơm thì cứ nấu toàn gạo tẻ thôi!" Bà cụ dõng dạc phân công.

Thế là các bà, các mẹ, các chị xắn tay áo vào bếp làm việc. Ngô Tri Thu, Lưu Thúy Hoa cùng Phượng Lan, Phượng Xuân, Xuân Ni, Tú Lan nhịp nhàng phối hợp. Nhà đông người nên phải dọn làm hai mâm, mỗi món ăn cũng phải nấu khẩu phần lớn, chứ nấu lèo tèo mỗi người gắp một đũa đã hết thì thà đừng làm còn hơn.

Đám đàn ông con trai hôm nay nhàn hạ hơn hẳn. Chỉ việc dán câu đối đỏ, tụ tập đ.á.n.h bài chờ đến giờ dọn cơm.

Lý Hưng Hổ dẫn mấy cậu em hì hục dán câu đối, Lão Tam, Hưng Tùng và bọn trẻ xúm lại xem.

"Cậu Ba, câu đối này viết gì thế ạ?" Câu đối do Lý Mãn Độn nhờ một ông cụ uyên bác trong làng viết chữ. Ông cụ này trước kia từng là thầy đồ, chữ viết rồng bay phượng múa, uốn lượn bay bướm vô cùng.

Bé Mãn Mãn còn nhỏ, chưa đọc được chữ, bèn quay sang hỏi Lão Tam. Hưng Tùng và Đại Bảo cũng tò mò nhìn theo.

Lão Tam nheo mắt nhìn một hồi, ra vẻ đăm chiêu: "'Bắt con ễnh ương, bóp ra nước đái'!" Cậu vừa đọc vừa gật gù rung đùi.

Lý Mãn Độn đang đứng giữa sân...

Lý Mãn Thương cũng mù chữ: "Lão Nhị à, câu đối Tết phải viết lời chúc mừng chứ?"

"Đó là 'Tiền trình tự cẩm, kế vãng khai lai' (Tương lai xán lạn, kế thừa và phát huy)!" Lý Mãn Độn gào lên bực tức, rồi hậm hực đi thẳng vào nhà. Cháu chắt dốt nát ông có thể dạy dỗ, chứ đến cả ông anh cả cũng u mê thế này thì ông chịu thua. Nhà ai lại đi viết "ễnh ương", "nước đái" lên câu đối Tết, dốt mà còn thích thể hiện! Đúng là đồ mọt sách vô tích sự!

Lũ trẻ đứng trước cổng đồng loạt ném ánh mắt khinh bỉ về phía Lão Tam.

Lão Tam... Thì nét chữ nó ngoằn ngoèo y chang vậy mà, trách cậu sao được!

Lý Mãn Độn bước vào nhà với dáng vẻ đầy bực dọc, tự dặn lòng không biết thì không nên lên tiếng để khỏi mang nhục.

Khu bếp rộn ràng tiếng d.a.o thớt, mùi thơm lan tỏa khắp nhà. Bữa cơm Tất niên hoàn tất lúc hơn một giờ chiều. Ăn giờ này thì bỏ luôn bữa tối, để dành bụng đến nửa đêm đón Giao thừa ăn sủi cảo.

Khắp đường làng ngõ xóm lác đác tiếng pháo nổ đì đùng.

Lý Mãn Thương và Lý Mãn Độn đóng cổng nhà lại, cẩn thận châm ngòi bánh pháo. Pháo nổ trước mâm cỗ Tất niên gọi là "Pháo đóng cửa", tượng trưng cho ước vọng năm mới tiền tài đầy nhà, tài lộc không thất thoát ra ngoài.

Đến nửa đêm đón Giao thừa ăn sủi cảo sẽ đốt tiếp một tràng pháo nữa, gọi là "Pháo mở cửa", mang ý nghĩa tống cựu nghênh tân, rước lộc đón tài.

Pháo nổ xong, cả nhà quây quần bên mâm cơm Tất niên. Đàn ông con trai ngồi một mâm nhâm nhi chén rượu, phụ nữ và trẻ con ngồi mâm còn lại. Thức ăn đựng trong những chiếc âu lớn, đảm bảo ai nấy đều được no nê!

Hai ông bà cụ nhìn mâm cơm thịnh soạn mà lòng vui sướng vô ngần. Năm nay sung túc hơn năm ngoái, tương lai phía trước ngày càng xán lạn.

Lý Mãn Thương trịnh trọng mang hai chai Mao Đài ra, quyết định năm nay chơi lớn một phen.

Lý Mãn Độn thấy vậy vội vàng giằng lại: "Úi giời ơi, anh cả ơi, anh mang thứ rượu quý này ra cho tụi em uống thì uổng quá. Bọn em uống rượu đế là được rồi, chai này anh giữ lại để dành biếu xén dịp quan trọng!"

"Cho mày uống thì đúng là uổng thật. Đưa đây cho tao, con trai cả tao hiếu kính tao, tụi mày uống rượu đế đi. Ngưu tầm ngưu mã tầm mã, tụi mày uống loại này cũng chẳng thưởng thức được hương vị gì đâu! Đưa tao giữ, tao nhâm nhi từ từ!" Ông cụ đưa tay giật lại chai rượu từ tay Lý Mãn Độn.

Lý Mãn Độn ngậm ngùi tiếc nuối. Đời thuở nào mới có cơ hội nếm thử thứ rượu đắt tiền này, giữ lại cho những dịp trọng đại có phải hơn không. Giờ lọt vào tay ông cụ, có mà đố anh ngửi được mùi.

Mấy đứa cháu cũng thòm thèm nhìn theo chai rượu, ai cũng muốn nếm thử hương vị danh t.ửu.

"Bố ơi! Năm mới năm me, bố cho tụi con nếm thử một hớp để mở mang tầm mắt đi!" Lý Mãn Độn mặt dày nài nỉ.

"Thế mày vừa bảo uống uổng phí cơ mà?" Ông cụ lườm Lý Mãn Độn.

"Uổng phí đâu mà uổng phí, uống vào bụng là thơm tho hết, con lỡ miệng thôi bố ạ!" Lý Mãn Độn cười giả lả làm lành.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.