Trọng Sinh Thập Niên 80: Bà Lão Vứt Bỏ Con Cái - Chương 168: Đưa Đây Cho Bà
Cập nhật lúc: 01/04/2026 08:07
"Thế cũng được, nhà cháu thì bọn ông thực tình là không dám bước vào đâu!" Ông cụ dứt lời, quay gót bước ra gọi xe ngay tắp lự!
"Cháu ngoan, làm cháu tốn kém rồi, đều tại hai cái thân già rệu rã này nhát gan quá. Nếu không về nhà cháu c.ắ.n hai cái bánh ngô cạp với dưa muối cũng xong bữa! Bọn ông gần đất xa trời rồi, ăn gì mà chẳng giống nhau!" Bà cụ nói năng dè dặt khép nép. Dưới góc nhìn của lão bảo vệ cổng, bà cụ rõ ràng là đang phải nhìn sắc mặt Lý Hưng Quốc mà sống.
"Cái cậu Lý Hưng Quốc này, ông bà nội cậu cất công lặn lội từ quê lên thăm cậu, đang dịp Tết nhất thế này mà cậu không biết điều dẫn ông bà ra ngoài ăn bữa ngon được hay sao!" Bác bảo vệ ở cổng nghe mà tức anh ách. Trên đời sao lại có loại cháu chắt bất hiếu đến thế cơ chứ, quả thực không bằng loài cầm thú. Dịp Tết nhất mà để người già đi đường xa mệt nhọc ăn bánh ngô, có coi được không?
"Bà nội, chúng ta ra ngoài ăn, bà muốn ăn gì thì gọi nấy, không cần tiết kiệm cho cháu đâu!" Lý Hưng Quốc nghiến răng nghiến lợi dặn lòng.
"Ăn gì cũng được, miễn no bụng là xong!" Bà cụ cười nịnh nọt lấy lòng.
Lý Hưng Quốc... Bà nội hắn diễn nhập tâm quá rồi đấy!
Lý Hưng Quốc vội vàng kéo tay bà cụ bước nhanh về phía ông cụ. Đợi thêm lát nữa, biết đâu bà nội hắn lại phun ra câu gì động trời, thì hắn hết đường làm người ở cơ quan mất.
Ông cụ vừa vẫy được một chiếc taxi, bảo tài xế là họ muốn đi ăn cơm Tây, anh tài xế phì cười: "Cụ ơi, chỗ đó gọi là nhà hàng Tây đấy ạ!"
"Đúng rồi, chính là chỗ đó!" Nhà hàng Tây, ông cụ khắc cốt ghi tâm rồi.
"Ông cụ khá sành điệu đấy chứ, lại còn đòi đi ăn nhà hàng Tây nữa!" Anh tài xế đùa cợt với ông cụ, trong lúc đợi bà cụ bước tới.
"Sắp xuống lỗ đến nơi rồi, ăn được miếng nào hay miếng nấy, chưa từng được nếm thử bao giờ nên tôi muốn thử cho biết."
Anh tài xế... Ông cụ này quả là chẳng kiêng kị gì sất.
"Cụ ơi, cái quán vịt quay với thịt kho nọ cụ đã thử chưa? Phải nói là quán lâu đời có tiếng ở kinh thành đấy! Hương vị tuyệt hảo không chê vào đâu được!" Anh tài xế vừa nói vừa nuốt nước bọt ực một cái, nhớ đến mùi vị đó thôi cũng đủ thèm rỏ dãi rồi.
Ông cụ thực tình chẳng biết, vịt quay thì ông có nghe loáng thoáng, chứ mấy món thịt kho các thứ thì mù tịt: "Cậu tài xế, quán đó ngon thật hả?"
"Cụ ơi, đỉnh của ch.óp luôn ấy chứ. Vịt quay vàng ươm, thịt mềm mọng nước, thơm mà không hề ngấy, quá hợp với hàm răng của cụ luôn. Đồ kho thì có hải sâm xốt hành, thịt nạc thái lựu xào tương, sườn cừu xốt mặn ngọt, cá quế xốt khô... Ôi chu choa, cái hương vị ấy... chậc chậc, cụ cứ tin tôi đi, đừng có đi ăn cái thứ cơm Tây đó, vừa đắt lại vừa không hợp khẩu vị! Có tiền đó thì đến thẳng chỗ tôi chỉ, đảm bảo cụ sẽ hài lòng! Người Trung Quốc không lừa người Trung Quốc đâu."
Trong lúc hai người chuyện trò, Lý Hưng Quốc và bà cụ cũng lững thững bước tới. Ông cụ nghe anh tài xế tả mà thèm nhỏ dãi, cũng chẳng thiết tha gì cơm Tây nữa, liền dõng dạc bảo anh tài xế: "Thế thì đến thẳng chỗ cậu nói đi!"
"Vâng ạ!"
Lý Hưng Quốc vừa mới yên vị trên xe, chưa kịp mở lời hỏi hai ông bà muốn đi đâu ăn, anh tài xế đã đạp ga lao v.út đi mất hút!
Ông cụ: Cái nhà hàng đó có trích phần trăm hoa hồng cho cậu không đấy? Đã nói người Trung Quốc không lừa người Trung Quốc cơ mà? Tên này khéo lại là mầm mống của bọn phản quốc cũng nên!
Bà cụ vẫn giữ nụ cười tủm tỉm: "Hưng Quốc à, tháng này cháu được bao nhiêu tiền lương thế?"
"Chưa đến sáu mươi tệ ạ." Lý Hưng Quốc cũng không nói rõ con số cụ thể.
"Chẳng phải cháu nói sẽ gửi một nửa về nhà sao? Bà thấy dạo này cháu bận rộn quá, chẳng có thời gian về quê, hay để bà cầm về giúp cho!" Chẳng biết ông lão định đi ăn sơn hào hải vị gì, cứ tóm gọn một nửa số lương trước đã rồi tính tiếp, phần còn lại thì cứ liệu cơm gắp mắm mà ăn.
"Chuyện đó... Bà nội, có thể bà không biết, mẹ cháu bảo phần lương đó không cần nộp về nhà nữa. Đợi đứa bé ra đời, cứ giữ lại để thuê người chăm sóc ạ!" Vốn dĩ Lý Hưng Quốc đã chẳng có ý định gửi, hồi Vương Duyệt m.a.n.g t.h.a.i đòi mẹ hắn lên chăm sóc, đã bị mẹ hắn lấy cớ nửa tháng lương ra để thoái thác rồi, giờ lôi chuyện này ra để đối phó với bà nội là hợp lý nhất!
Bà cụ thầm rủa xả Ngô Tri Thu trong bụng, nhưng ngoài miệng lại nói: "Thuê người chăm sóc làm cái gì, cháu có phải địa chủ tư bản đâu mà nhà phải thuê bảo mẫu. Không cần ai khác, mẹ cháu phải đi làm thì đến lúc đó bà lên chăm cho. Bà đẻ sáu đứa con, chăm một bầy cháu chắt nội ngoại, kinh nghiệm đầy mình, để bà chăm thì cháu cứ yên tâm kê cao gối mà ngủ. Nửa tháng lương đó cứ đưa thẳng cho bà là xong!"
Lý Hưng Quốc... "Bà nội, bà đã lớn tuổi thế này rồi, cháu làm sao dám sai bảo bà, bà cứ ở nhà giữ gìn sức khỏe là tốt rồi ạ!"
"Sao hả, bà mày vẫn chạy nhảy khỏe re, lại không lo nổi cho một đứa bé b.ú mớm à? Cháu không tin tưởng bà, hay là tiếc rẻ nửa tháng lương không nỡ đưa cho bà? Nhìn con bé Vương Duyệt kia đưa tiền về nhà mẹ đẻ có tiếc rẻ gì đâu, ngủ chung một giường mà sao cách biệt của hai đứa lại lớn thế nhỉ? Vương Duyệt học trung cấp mà còn biết báo đáp gia đình như vậy, cháu học đại học mà sao chẳng thấy đồng xu cắc bạc nào ném về nhà thế hả?"
"Hưng Quốc à, bà nội cháu mà được nhìn thấy con của đứa cháu đích tôn tài giỏi nhất thì bao nhiêu bệnh tật cũng bay biến hết, cháu cứ yên tâm giao con cho bà chăm!" Ông cụ cười híp mắt chêm vào, nửa tháng lương cơ mà, chỉ có cái thằng ngốc con cả mới chê, đồ vô tâm vô phế, phải khách sáo với hắn làm gì.
"Ông bà, không phải cháu không tin tưởng bà chăm trẻ, mà cháu sợ bà vất vả thôi. Ông bà đã đến tuổi hưởng phúc tuổi già rồi, chuyện của bọn cháu còn phiền đến ông bà, trong lòng cháu áy náy lắm." Lý Hưng Quốc ghét nhất là ai nói hắn không báo hiếu gia đình, sau này bố mẹ già hắn chẳng phải phụng dưỡng sao? Lúc đó không tính là báo hiếu à?
Thế nhưng hoàn cảnh gia đình giờ đã khác, lương hưu của bố hắn còn cao hơn cả lương hắn, lại còn một khoản tiền bồi thường kếch xù chưa rõ con số. Bây giờ hắn phải tìm cách dỗ ngọt bố mẹ để họ lại coi trọng hắn như xưa. Trước mắt, hắn chỉ còn cách khéo léo chối từ ông bà nội mà thôi.
"Chỉ cần được ngắm đứa chắt ngày ngày, bà có sống thêm mười năm nữa cũng cam lòng, mệt mỏi cái nỗi gì! Đó là con của đứa cháu đích tôn có tiền đồ nhất cơ mà! Là niềm tự hào của dòng họ nhà họ Lý! Bà được chăm sóc nó là phúc đức ba đời của bà! Cháu mà không cho bà chăm, bà tổn thương lắm đấy, có khi đây là cái Tết cuối cùng của bà cũng nên!" Bà cụ tuôn một tràng đầy chân tình, khiến Lý Hưng Quốc tưởng như bà nội thực sự muốn phụ giúp hắn chăm con thật.
"Bà nội~"
"Hưng Quốc, cháu không tin bà thì thôi vậy, ngày nào bà cũng đến cổng khu tập thể nhà cháu, cháu cho bà nhìn nó một cái là bà mãn nguyện rồi! Có được không?"
"Bà nội, bà nói gì vậy, cháu không tin ai chứ sao lại không tin bà được! Đợi đứa bé chào đời, bà giúp cháu chăm nhé! Đến lúc đó bà tha hồ ngắm!" Ngày nào cũng đứng chực ở cổng khu tập thể đòi xem chắt, thế thì hắn còn mặt mũi nào mà đi làm nữa.
Đôi mắt bà cụ cười híp lại như một sợi chỉ: "Nửa tháng lương đó cháu cứ gửi bà giữ hộ, bà gom góp lại hết cho chắt chắt của bà! Đợi lúc bà qua đời, tất cả đều là của nó tuốt!"
Bà cụ thầm nghĩ: Giờ bà có tận bốn chắt nội rồi, chút lương cỏn con của mày e là không đủ chia! Lại còn đòi bà trông con cho á, vợ mày sắp thất nghiệp ở nhà rảnh rỗi đến thối m.ô.n.g ra rồi kìa, làm gì đến lượt bà phải nhúng tay vào! Tháng sau cứ đến kỳ nhận lương, quen đường quen nẻo rồi, bà sẽ lại đến tận cổng cơ quan canh chừng!
Nói đến nước này rồi, Lý Hưng Quốc đành c.ắ.n răng móc khoản tiền lương còn chưa kịp ấm chỗ trong túi ra, rút hai mươi tệ đưa cho bà cụ.
Bà cụ đón lấy hai mươi tệ, vẫn nhìn Lý Hưng Quốc đăm đăm: "Hưng Quốc, cháu còn chưa tin bà à, tiền vào tay bà là c.h.ế.t gí ở đây, ngoài chắt nội bà ra, bà chẳng nôn cho đứa nào sất. Bà lớn tuổi thế này rồi, cũng chẳng có chỗ nào mà tiêu tiền. Cháu vừa bảo nhận sáu mươi tệ cơ mà, đưa thêm cho bà mười tệ nữa, coi như gửi tiết kiệm cho con trai cháu!"
Nụ cười của bà cụ lúc này trông hệt như mụ sói đội lốt bà ngoại.
Thực bụng thì Lý Hưng Quốc không hề tin tưởng bà nội mình, nhưng ngẫm lại lời bà nói cũng có lý, ở nông thôn thì cũng chẳng có chỗ nào để tiêu pha thật. Hắn còn đang chần chừ do dự, bà cụ đã giật phắt cái phong bì lương trên tay hắn. Đưa đây cho bà! Rút nhanh mười tệ từ bên trong ra, rồi ngó nghiêng vào trong túi. Vẫn còn hơn ba mươi tệ nữa cơ, cái thằng nhãi này không thật thà gì cả, nói dối không chớp mắt, nhưng thôi, biết đủ là dừng, bà trả lại phần tiền còn thừa cho Lý Hưng Quốc.
"Bà giữ hộ cháu, cháu cứ yên tâm!" Bà cụ hớn hở nhét tiền vào túi áo. Ra ngoài một chuyến mà vớ được món hời, cuộc sống này đúng là càng ngày càng có hy vọng!
