Trọng Sinh Thập Niên 80: Bà Lão Vứt Bỏ Con Cái - Chương 18: Thanh Sắt
Cập nhật lúc: 31/03/2026 05:04
Lý Mãn Thương mặc kệ thái độ của con dâu cả ra sao, vì tụi nó đã muốn thể hiện lòng hiếu thảo, ông nhất định phải tạo điều kiện để chúng thỏa ước nguyện.
"Bố mẹ, hai người cứ yên tâm tá túc ở đây nhé! Ngày mai tan làm con sẽ tạt qua thăm hai người!"
"Được, được! Mày cứ yên tâm đi!" Hai ông bà già đảo mắt nhìn quanh cách bài trí trong phòng, rồi lại ngắm nghía tòa nhà mới tinh tươm này, trong lòng mừng rỡ khôn xiết. Cuối cùng họ cũng được ở nhà lầu rồi, phen này về quê tha hồ mà nở mày nở mặt với dân làng!
Lý Mãn Thương quay gót bước đi, không một chút vấn vương lưu luyến.
Lão tam cũng co giò lẽo đẽo bám gót theo sau.
Hai bố con vừa bước ra khỏi khu nhà ở tập thể thì đụng ngay Lý Hưng Quốc đang hộc tốc chạy về, thở hồng hộc như bễ lò rèn.
Cả hai tảng lờ như không thấy, ung dung đạp xe lướt qua mặt hắn.
"Bố! Bố! Bố..." Lý Hưng Quốc gọi với theo mấy tiếng. Lý Mãn Thương đạp xe nhấn bàn đạp nhanh hơn, một chữ cũng không thèm lọt lỗ tai!
Lão tam thầm bái phục ông bô sát đất! Thường ngày ở nhà mẹ cứ lải nhải suốt ngày, nhưng mưu mô thủ đoạn thì phải gọi bố bằng cụ!
Một chiêu này có khác gì bóp c.h.ế.t anh cả đâu!
Hèn chi nó với anh cả nhiều mưu hèn kế bẩn thế! Toàn được di truyền từ ông bô chứ đâu!
Lý Mãn Thương về đến nhà, đưa tay vuốt n.g.ự.c cái vèo! Ối giời cao đất dày ơi! Cuối cùng cũng tống khứ được hai ông bà già đi rồi! Nếu để họ ở nhà ông, với cái nết của bà cụ, chắc cái nhà này tanh bành mất!
Về đến nhà, Ngô Tri Thu vẫn chưa thấy mặt mũi đâu, gia đình thằng hai cũng bặt tăm bặt tích. Chẳng cần đoán cũng biết chắc mẩm rủ nhau đi tị nạn hết rồi!
Thế mà chẳng có đứa nào đ.á.n.h tiếng cho ông một tiếng, để ông xách dép chạy theo bà vợ!
Lý Phượng Xuân đã nấu xong bữa tối. Thấy bố đã tống khứ ông bà nội đi thật, cô ả cũng thở phào nhẹ nhõm. Ông bà nội là chúa trọng nam khinh nữ, coi con gái trong nhà chẳng ra cái đinh rỉ gì.
Nếu để ông bà ở nhà một thời gian, chắc cô ả chẳng còn tâm trí đâu mà dùi mài kinh sử!
Lý Mãn Thương ăn tối xong liền vắt tay lên trán trằn trọc. Chẳng biết vợ chồng thằng cả chịu đựng được mấy hôm. Bố mẹ ông mà nghe chuyện thằng cả muốn đi xuất ngoại, chẳng biết sẽ quậy tưng bừng đến mức nào.
Ông phải nghĩ kế! Cứ để hai thân già ấy đi mà hành hạ thằng cả!
Lão tam mắt chớp chớp liên hồi, nhìn dáng vẻ trầm ngâm của Lý Mãn Thương, nó cũng bắt đầu nặn óc suy tính. Nếu ông bà nội hùa theo anh cả đòi tiền nhà mình thì sao?
Gia đình mình căn bản làm quái gì có tiền của dành dụm, những thứ còn giá trị hiện giờ chỉ có công việc của bố mẹ, và số tiền t.ử tuất trong tay chị cả!
Lão tam đảo mắt, một mưu kế chợt xẹt qua đầu!
Một đêm trôi qua êm ả, Lý Mãn Thương mang vác tâm trạng nặng trĩu đi làm!
Sáng sớm, Ngô Tri Thu đưa Phượng Lan và Mãn Mãn đến sở nhà đất làm thủ tục sang tên!
Chủ nhà đã xách sẵn hành lý tới. Căn nhà được sang tên chính chủ cho Mãn Mãn, đây là ý của Ngô Tri Thu, Phượng Lan cũng không phản đối. Giao đủ tiền, chủ nhà trao chìa khóa cho Ngô Tri Thu rồi đi thẳng ra sân bay.
Ngô Tri Thu dắt mẹ con Phượng Lan về căn nhà mới tậu. Căn nhà vẫn y nguyên như ngày hôm qua. Chủ cũ không lấy đi đồ đạc, xoong nồi bát đĩa gì sất.
Mẹ con Phượng Lan chẳng cần sắm sửa thêm thứ gì, cứ thế mà dọn vào ở!
"Mẹ ơi, mua căn nhà này giá hời quá!" Lý Phượng Lan vui mừng nhìn ngắm ngôi nhà.
Ngô Tri Thu cười đắc ý, con mắt tinh đời của bà đâu phải dạng vừa!
"Bà ngoại, mẹ, nhà này còn đẹp hơn nhà mình nữa!"
"Sau này đây chính là nhà của con!" Phượng Lan dắt con gái đi tham quan một vòng quanh nhà, đi từ trước ra sau, càng nhìn càng ưng bụng!
"Mẹ, đất trong vườn này trồng thêm chút rau, đủ cho hai nhà ăn luôn! Lại còn nuôi được dăm ba con gà con vịt nữa!"
"Con muốn làm gì thì tùy con!"
"Mẹ, bố mẹ dọn qua đây ở cùng mẹ con con đi!"
"Tự mà lo liệu cuộc sống của con đi. Bố mẹ còn trẻ chán, chưa cần con phải bận tâm!" Ngô Tri Thu thấy hơi phiền với cô con gái lớn, hở ra là chỉ muốn bù đắp cho nhà ngoại.
Giống hệt bà kiếp trước, việc gì cũng chỉ lo nghĩ cho mấy đứa vô ơn bạc nghĩa!
"Hai mẹ con cứ từ từ mà ngắm nghía nhé, mẹ phải đi làm đây!" Nói xong, Ngô Tri Thu vội vã rời đi.
Đàn bà giỏi giang chí hướng bốn phương, có nghèo đói cũng không được rêu rao!
Mua được nhà cho con gái, bà cũng thèm rỏ dãi ra ấy chứ! Kẹt nỗi giờ rỗng túi rồi! Vài ngàn đồng, bây giờ đến vài trăm đồng bà cũng chẳng có!
Ngô Tri Thu đến trạm thu mua phế liệu. Ca làm việc của bà muốn đi muộn về sớm cũng chẳng ai quản, tóm lại là tùy ý tự do!
Buổi trưa, Hàn Đại Tráng đạp xe ba gác về, trên xe chở đầy sắt vụn.
"Chị Ngô ơi, chiều nay nhà em có việc đột xuất, em để xe ở sân nhé!"
"Ừ, cậu cứ để đấy đi, chiều tôi ghi sổ giúp cậu!" Mấy anh em làm việc ở đây rất hòa thuận, bình thường ai có việc gì đều sẵn sàng giúp đỡ lẫn nhau.
"Vậy cảm ơn chị Ngô nhé!" Đại Tráng cũng không khách sáo, đạp xe đạp của mình đi thẳng về nhà!
Buổi trưa Ngô Tri Thu vùi hai củ khoai lang vào bếp lò. Khoai bở tơi xốp, ngọt lịm, bà ăn ngon lành.
Buổi chiều, bà đeo bao tay vào, bắt đầu bốc dỡ đống sắt vụn Đại Tráng mang về, hình như thu mua ở xưởng nào đó.
Ngô Tri Thu nhấc từng món một đem cân ghi sổ.
Lấp ló dưới đáy xe ba gác là một thanh sắt to cỡ ngón tay út.
Ngô Tri Thu cầm thanh sắt lên, thấy nằng nặng là lạ.
Bà vừa định ghi sổ thì mắt trái giật liên hồi. Kiếp trước hình như cũng có thanh sắt y hệt thế này, về sau bị người ta mua phế liệu về phát hiện ra bên trong là vàng thỏi nguyên chất! Lớp vỏ đen xì bên ngoài chỉ là lớp ngụy trang của thỏi vàng!
Ngô Tri Thu ôm n.g.ự.c, tim đập thình thịch như trống bỏi! Ngó trước ngó sau như kẻ trộm, bà giấu vội thanh sắt vào một góc khuất gần cổng, định bụng lúc tan làm sẽ thó luôn mang về! Sẽ chẳng ai chú ý đâu.
Bà vừa giấu xong thanh sắt, tim vẫn còn đập loạn cào cào.
"Làm gì đấy?" Một giọng nói đột ngột vang lên khiến Ngô Tri Thu suýt rớt tim ra ngoài.
Lý Mãn Thương dắt chiếc xe đạp, vẻ mặt đầy nghi hoặc nhìn bà vợ: "Làm gì thế! Cứ như phường trộm cắp ấy!"
Ngô Tri Thu nhận ra Lý Mãn Thương, liền tuôn ra một tràng c.h.ử.i rủa: "Ông già c.h.ế.t tiệt kia! Ông định hù c.h.ế.t tôi đấy à!"
Lý Mãn Thương... ông nói chuyện hoàn toàn bình thường mà, có gì mà hù dọa chứ!
"Ông đến đây làm gì?" Ngô Tri Thu bực dọc hỏi.
Lý Mãn Thương xị mặt tủi thân: "Tôi đến báo cho bà biết là tôi tống khứ hai ông bà già qua nhà thằng cả rồi, tối nay bà cứ yên tâm mà về nhà ngủ!"
"Ối chà, ông nay giỏi giang gớm nhỉ?" Ngô Tri Thu kinh ngạc nhìn người chồng hiền lành, cục mịch.
Lý Mãn Thương hơi vênh mặt đắc ý: "Thằng cả tính lừa ông già này à, nó còn non và xanh lắm!"
Ngô Tri Thu bĩu môi, mới khen một câu đã phổng mũi lên rồi!
"Thằng cả không dễ đối phó thế đâu, vài hôm nữa nó lại tống hai ông bà già về cho ông xem!"
"Không lo, lát nữa tôi gọi điện cho Mãn Độn, bảo nó tìm lý do gọi hai ông bà về quê!" Lý Mãn Thương đã vắt óc suy nghĩ cả buổi sáng mới nặn ra được kế sách này.
Ngô Tri Thu gật gù, hình như sắp giao khoán sản lượng đến hộ gia đình rồi, hai ông bà già cũng không ở lại đây lâu được.
Dòng suy nghĩ của Ngô Tri Thu vừa trôi đi, bà lập tức nhớ đến việc giao khoán sản lượng thì phải cần đến tiền. Kiếp trước cậu em chồng còn phải đến vay mượn nhà bà! Lại còn bảo đất hoang, đồi trọc ở làng đều sẽ bán cho tư nhân!
Kiếp trước nhà bà mải xoay xở tiền cho thằng cả xuất ngoại, làm gì còn sức lực đâu mà mua đồi trọc với chả đất hoang!
Đồi trọc á? Ở đấy làm gì có đồi trọc, vài năm nữa mở đường cao tốc đi ngang qua đất ở quê, chỗ đó là cả một mỏ vàng đấy!
Mỏ vàng!
Ngô Tri Thu thò đầu ra ngoài cổng ngó nghiêng, thấy vắng tanh vắng ngắt, vội vã đóng sập cổng lại.
"Bà làm cái gì thế? Cứ lấm lét như trộm ấy!" Lý Mãn Thương nhìn bà vợ có hành động mờ ám.
Ngô Tri Thu không rảnh nói nhiều với ông, vội vàng dúi thanh sắt vừa giấu cho Lý Mãn Thương.
Bà kề sát tai ông, thì thầm: "Hình như bên trong này là vàng đấy, ông tìm cách lấy vàng ra xem sao!"
Tay Lý Mãn Thương run lên! Thanh sắt rớt cái bộp xuống chân, ông chẳng hề thấy đau, lập tức nhặt lên ôm c.h.ặ.t vào lòng.
"Vàng á?"
Ngô Tri Thu gật đầu, bà tin chắc chắn là nó!
"Ối mẹ ôi! Nặng trĩu thế này. Bên trong giấu biết bao nhiêu là vàng cho cam!" Mặt Lý Mãn Thương trắng bệch, tay run cầm cập không kiểm soát nổi.
"Liệu có nhầm không đấy?" Lý Mãn Thương không dám tin họ có thể nhặt được thỏi vàng to đến vậy.
