Trọng Sinh Thập Niên 80: Bà Lão Vứt Bỏ Con Cái - Chương 180: Nếu Là Thời Còn Trẻ

Cập nhật lúc: 02/04/2026 01:03

Người phụ nữ trung niên chỉ tay sang bên cạnh: "Sạp hàng kế bên cũng là của tôi, để tôi dẫn mọi người sang đó xem thử!"

Ngô Tri Thu bất ngờ khi biết người phụ nữ này lại sở hữu đến hai sạp hàng, liền nhanh ch.óng đi theo, ông cụ và lão Tam cũng nối gót.

Sạp hàng bên cạnh chỉ rộng bằng một nửa sạp hàng kia, cửa đang bị khóa c.h.ặ.t, bên trong ngổn ngang đồ đạc, rõ ràng đã bị chủ nhân biến thành kho chứa đồ.

"Chị ạ, nếu chị muốn mua cả hai sạp hàng thì đưa tôi hai vạn rưỡi, cái sạp nhỏ này coi như bán rẻ cho chị!" Người phụ nữ cười tươi rói.

"Chị gái à, chị nói vậy là không thật thà rồi. Cái sạp hàng này đâu phải chỉ nhỏ hơn sạp kia, vị trí khuất nẻo, không thu hút được sự chú ý, bên trong lại tồi tàn, phải sửa sang lại toàn bộ. Cửa sổ, cửa nẻo đều rách nát cả rồi, năm ngàn tệ e là còn khó bán!" Ngô Tri Thu cố tình vạch lá tìm sâu, liệt kê hàng loạt điểm trừ của sạp hàng.

Ban đầu, người phụ nữ trung niên tính dọn dẹp sạch sẽ rồi mới rao bán, nhưng với tình trạng hiện tại, chắc chắn không thể được giá. Vừa hay hôm nay Ngô Tri Thu muốn mua, nếu bán được luôn cả hai thì đỡ phải dọn dẹp, khỏe re.

"Chị ạ, nếu chị thực lòng muốn mua thì cứ đưa ra một mức giá hợp lý, suýt soát là tôi bán luôn cho rảnh nợ!"

"Hai vạn, tôi mua tất!" Ngô Tri Thu không khoan nhượng, thẳng tay c.h.é.m xuống năm ngàn tệ.

Người phụ nữ ôm n.g.ự.c đau xót: "Chị ơi, không được đâu, chị trả giá như vậy khác nào ép tôi vào đường cùng! Hai năm trước tôi mua lại cũng đã hơn giá này rồi!"

"Hai năm qua chị kinh doanh cũng thu lời kha khá rồi, bây giờ bán lại với giá gốc, coi như chị xài không công hai năm, đâu có chịu thiệt!" Ngô Tri Thu vẫn giữ nụ cười tươi trên môi.

"Hai vạn hai, chị ạ! Nếu chị mua được thì mua, không thì thôi vậy!" Người phụ nữ kiên quyết giữ vững lập trường, đây là mức giá ch.ót, không thể thấp hơn được nữa.

Cuối cùng, trước sự năn nỉ ỉ ôi, mềm mỏng của Ngô Tri Thu, hai bên chốt giá hai vạn một cho cả hai sạp hàng, hẹn sáng mai đi làm thủ tục.

Ba người vui vẻ rảo bước về nhà. Lão Tam lon ton chạy theo xu nịnh mẹ: "Mẹ tuyệt thật đấy, con thấy hai vạn rưỡi đã rẻ chán rồi!"

"Ừ, vậy thì hai vạn rưỡi mẹ nhượng lại cho con! Mai rút hai vạn rưỡi từ sổ tiết kiệm của con nhé!" Ngô Tri Thu hờ hững đáp lời.

Lão Tam cứng họng: "Mẹ ơi, Hoàng Thế Nhân tái thế cũng không dám nâng giá kiểu đó đâu! Mới vài phút mà mẹ đã ăn chênh lệch bốn ngàn tệ rồi!"

"Mẹ còn nhân từ hơn cả Hoàng Thế Nhân, và bóc lột hơn cả Chu Bóc Lột đấy! Mày có mua hay không thì bảo, không mua thì tao ứ bán nữa!" Ngô Tri Thu nhìn lão Tam với ánh mắt đầy hàm ý.

Lão Tam chẳng hề để tâm, trơ mặt sấn tới bóp vai đ.ấ.m lưng cho mẹ: "Mẹ ơi, sạp hàng đó mẹ định tậu cho con thật ạ?"

"Con không thích thì mẹ tự mua!"

"Con thích! Con thích lắm! Mẹ ơi, con thích lắm! Hai vạn rưỡi thì hai vạn rưỡi!" Lão Tam cười hề hề, nhưng trong lòng trào dâng một cảm xúc khó tả, sống mũi cay cay chực trào nước mắt. Một sạp hàng đắc địa như vậy, mẹ lại dành phần cho hắn.

Lão Tam không hiểu tại sao gia đình lại bỗng dưng rủng rỉnh tiền nong đến thế, nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của mẹ, hắn biết mẹ không hề nói đùa. Nếu hắn từ chối, mẹ sẽ tự mua thật.

"Mẹ ơi, vậy là con nợ mẹ năm ngàn tệ nhé, đợi con kiếm được tiền sẽ trả lại mẹ! Mẹ quả là người mẹ vĩ đại nhất trần đời!" Số tiền bốn vạn kia hắn chỉ lấy hai vạn, phần còn lại hắn không thèm, số tiền năm ngàn tệ thiếu hụt coi như mượn của gia đình, sau này hắn sẽ kiếm tiền trả lại!

"Số tiền hai vạn kia mày không cần thật à?" Ngô Tri Thu không tin thằng con út lại hào phóng đến vậy.

"Mẹ ơi, hai vạn đó để mua cho mẹ một căn nhà khang trang, mấy hôm nay con đã nghe ngóng rồi, một căn nhà ba gian rộng rãi giá cũng tầm đó, tìm được là con sẽ tậu ngay cho mẹ!" Lão Tam quả thật đã đi dò la tin tức, nhưng ngặt nỗi giá cả đắt đỏ mà chẳng ai thèm bán, hắn cũng chẳng có cơ hội tiếp xúc với những người sở hữu bất động sản tầm cỡ đó.

"Thế thì tốt quá, mẹ sẽ chống mắt chờ ngày được dọn vào dinh thự của con trai mẹ! Đừng để dinh thự đâu không thấy, lại rinh về một cái hòm gỗ nhỏ xíu nhét mẹ vào đấy nhé!" Ngô Tri Thu đùa dai.

"Mẹ!" Lão Tam gào lên một tiếng lớn.

"Gì thế? Mày bị quỷ ám hay sao mà hét ầm lên vậy!" Ngô Tri Thu giật thót mình.

"Bây giờ con sẽ ra ngoài tìm mua nhà ngay!" Mắt lão Tam cay xè. Mẹ ăn nói gở miệng gì đâu, hắn thực tâm muốn tậu nhà cho bố mẹ, vậy mà mẹ lại buông những lời cay đắng như vậy! Nếu mất đi người mẹ hiền hậu này, hắn biết sống sao...

Ông cụ vội vàng níu lão Tam lại: "Trời sắp tối nhọ mặt người rồi, còn đi tìm nhà cửa gì nữa, mai hẵng đi! Mua cho bố mẹ cháu, thế phần ông thì sao?" Ông cụ nheo mắt nhìn lão Tam.

Lão Tam... Làm gì có tiền!

"Hì hì! Ông cứ ở chung với bố mẹ cháu, cháu sẽ phụng dưỡng tất!" Lão Tam lật mặt nhanh như lật bánh tráng.

"Hừ, ông có con trai nuôi dưỡng! Cứ để cái sạp đó cho ông làm ăn, lời lãi chia đôi! Lỗ thì cháu chịu khó gánh vậy!" Ông cụ trầm ngâm tính toán, xem khi nào thì bắt đầu hành trình Nam tiến.

"Ông ơi, ông quyết tâm làm thật à?"

"Chứ sao nữa, ông đâu có như cháu, một ngày bày ra tám trăm cái ý tưởng, rắm vừa đ.á.n.h xong đã tịt ngòi. Mấy ngày nay ông đã khảo sát kỹ rồi, những mặt hàng cháu mang về chắc chắn sẽ bán chạy như tôm tươi, tiền của phụ nữ dễ kiếm nhất, chỉ cần quần áo đẹp thì đắt đỏ đến mấy các bà các cô cũng chẳng ngại rút hầu bao. Chờ nửa năm nữa xem, ông sẽ biến một sạp thành hai sạp cho cháu chống mắt lên mà xem!" Ông cụ dõng dạc tuyên bố.

"Thế thì hai ông cháu mình cùng chung sức nhé! Ông lớn tuổi rồi, lặn lội đi xa mọi người không an tâm, để cháu tháp tùng ông!" Lão Tam phấn khích kéo tay ông cụ.

"Thế cháu không đi phụ xe tải nữa à? Bỏ học lái xe luôn à?" Ngô Tri Thu nhướn mày hỏi, thằng ranh con này đúng là cả thèm ch.óng chán, trái đất này sắp không chứa nổi cái tham vọng viển vông của nó rồi.

"Mẹ ơi, học lái xe lúc nào chẳng được, cậu hai vẫn đang trong giai đoạn chạy roda rèn luyện tay nghề, đợi con về rồi tính tiếp!"

Ngô Tri Thu... Đúng là được voi đòi tiên, có mới nới cũ.

"Ông không cần cháu đi theo, đi cùng anh hai hoặc ai khác cũng được!" Mang theo một cu li thì ai đi chẳng giống ai.

"Ông ơi, ai mà nhanh nhẹn, tháo vát bằng cháu được, trên tàu hỏa bọn l.ừ.a đ.ả.o, trộm cắp nhan nhản, có cháu đi theo bảo kê, đảm bảo chuyến đi bình an vô sự!"

"Ông từng bôn ba chạy nạn, ai mà qua mặt được ông? Ông mà trổ tài l.ừ.a đ.ả.o thì chúng nó phải gọi ông bằng cụ!" Trên con đường chạy nạn, biết bao hạng người gian xảo, độc ác ông đều đã nếm trải, đều là những kẻ đoạt mạng người không gớm tay.

"Nhưng vẫn còn bọn đạo chích nữa chứ, mang theo một mớ tiền mặt ra ngoài nguy hiểm lắm, ông không nghe cậu hai nói à, bọn trộm cắp rình rập khắp nơi, phòng không kịp đâu! Có cháu đi cùng, ông cứ an tâm kê cao gối mà ngủ, cháu tinh ranh lắm!"

Ông cụ nhìn lão Tam bằng ánh mắt khinh miệt như nhìn một kẻ ngốc nghếch: "Cháu không biết là bưu điện có dịch vụ chuyển tiền à, ông cứ gửi tiền qua đường bưu điện, đến nơi thì ra bưu điện rút, tội gì phải khệ nệ ôm một đống tiền cho bọn trộm nó nẫng tay trên!"

Lão Tam cứng họng... Hắn đã bao giờ cầm một cục tiền lớn như thế đâu mà biết.

"Con dâu cả, hai vợ chồng con có ý định mua sạp hàng nữa không?" Bà cụ chớp chớp mắt, lên tiếng hỏi.

Cả ba người đồng loạt nhìn bà cụ: "Có mặt bằng nào phù hợp thì bọn con sẽ mua." Vàng bạc trong nhà vẫn còn khá nhiều, có sạp hàng hay nhà cửa nào ưng ý, cô sẵn sàng vung tiền mua.

"Mua rồi cho mẹ mượn nhé!" Bà cụ cười nịnh nọt, khiến Ngô Tri Thu và lão Tam rùng mình ớn lạnh. Chẳng hiểu bà mẹ chồng/bà nội này định giở trò gì, cảm giác như chú cừu non bị ch.ó sói nhòm ngó! Đáng sợ quá!

"Bà mượn sạp hàng để làm gì? Cái sạp đó mỗi tháng cho thuê cũng thu được bộn tiền đấy!" Lời này chỉ có ông cụ mới dám thốt ra.

"Ông được quyền mượn sạp hàng, sao tôi lại không được, chỉ có ông là giỏi giang thôi sao! Tôi cũng muốn thử sức kinh doanh!" Bà cụ chống nạnh, xỉa xói vào mặt ông cụ!

Ba người còn lại trố mắt nhìn nhau...

Lý Mãn Thương và Lý Mãn Đôn vừa bước vào nhà... Họ vừa nghe thấy điều gì thế này, bà mẹ già của họ muốn khởi nghiệp kinh doanh ư? Trời đất quỷ thần ơi! Chắc hai anh em bước nhầm chân vào nhà rồi, làm gì có chuyện hoang đường thế này. Bà cụ cả đời chỉ biết mắng nhiếc người khác, nay lại đòi kinh doanh, kinh doanh cái gì? Mở lớp dạy c.h.ử.i người mướn chắc?

Thấy ánh mắt dò xét của mọi người, bà cụ tỏ vẻ phật ý: "Sao thế? Khinh thường tôi à? Tôi không làm được việc chắc, nếu tôi được sống ở cái thời thanh xuân mơn mởn như chúng mày, làm sao tôi thèm lấy cái lão già khố rách áo ôm, đến cái quần xà lỏn cũng chẳng có mà mặc này!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.