Trọng Sinh Thập Niên 80: Bà Lão Vứt Bỏ Con Cái - Chương 240: Cú Đá Thấu Tâm
Cập nhật lúc: 02/04/2026 05:10
Thấy điệu bộ hung tợn của ba người đàn ông nhà họ Lý, hai anh em họ La lập tức chùn bước lùi lại. Bọn họ đã ra ở riêng từ lâu, muốn đập thì cứ đập, có liên quan gì đến họ đâu.
Thấy đối phương không dám manh động, Lý Mãn Thương, Lý Mãn Độn và Triệu Đại Hà cũng chẳng bận tâm xem nguyên cớ là gì, chắc chắn nhà họ La đã chọc giận tới giới hạn cuối cùng rồi, nếu không hai người phụ nữ kia đã chẳng phát điên như vậy. Cứ bênh vực người nhà trước đã, lý lẽ tính sau.
Ba người đàn ông vung ghế đẩu phang tới tấp lên mặt bàn. Chiếc bàn vốn đã lật nhào cùng mấy chiếc ghế bị đập cho nát vụn. Triệu Đại Hà chộp lấy viên gạch tảng, nện thủng hai cái chảo lớn trong bếp, bồi thêm cú đá làm sập luôn cả bệ bếp.
Vợ chồng ông lão họ La tức giận run bần bật, tiền của bay đi theo từng tiếng vỡ. Tiệc cưới hơn mười mâm cỗ, giờ chỉ còn lại một đống ngổn ngang hoang tàn, không một chiếc bát nào còn nguyên vẹn.
Nghe thấy tiếng động rung trời, bà cụ họ Lý lật đật chạy vào xem. Lý Mãn Độn kéo Ngô Tri Thu và Lưu Thúy Hoa lùi lại phía sau, còn Lý Mãn Thương tung cú đá đạp đổ luôn cái rạp dựng tạm.
Bà cụ...
"Các người, các người..." Bà lão họ La run rẩy chỉ tay, đôi môi tím ngắt vì tức giận.
Bà cụ họ Lý liếc nhìn tình thế, thầm nhủ phen này gay go rồi. Bà vội vàng lu loa lên: "Nhà họ La ức h.i.ế.p người quá đáng!" Tiếng thét thê lương x.é to.ạc màn mưa, vang vọng khắp đại viện.
Rồi bà lùi lại hai bước, chọn chỗ khô ráo nhất, từ từ đổ gục xuống đất! Phải giữ gìn bộ quần áo mới chứ. Trong bụng bà thầm đắc ý: Con mụ già thối kia, xem mụ có phản ứng lanh lẹ bằng tôi không?
Lý Mãn Thương...
Lý Mãn Độn...
Mẹ lại diễn trò gì nữa đây?
"Mẹ! Mẹ ơi, mẹ làm sao thế này?" Ngô Tri Thu lập tức nhào tới, gào khóc t.h.ả.m thiết như cha c.h.ế.t mẹ c.h.ế.t.
Hai người đàn ông chưa kịp định thần, nhưng thấy vậy cũng hùa theo kêu gào.
"Nhà họ La chọc tức c.h.ế.t mẹ tôi rồi! Tôi liều mạng với các người!" Cả đám xúm xít vây quanh. Lưu Thúy Hoa không chen vào được, đành đứng vòng ngoài gào thét khản cả cổ.
Bà cụ... Lão nương đây là ngất xỉu rồi! Ngất xỉu rồi!
Còn mụ già họ La kia có muốn giả ngất để ăn vạ thì nực cười, chậm một bước rồi nhé!
Người nhà họ La c.h.ế.t trân tại chỗ. Đâu có, họ đã làm cái quái gì đâu, nhà họ bị đập phá banh chành cơ mà!
Bà cụ này sao mà mỏng manh thế, người nhà mình đập phá mà bà ta lại sợ đến mức đột t.ử à?
Lưu Thúy Hoa tay lăm lăm khúc gỗ, vừa tru tréo khóc lóc vừa quay sang nện vỡ tung cửa kính nhà họ La. Vừa đập bà ta vừa gào thét: Nhà họ La chọc tức c.h.ế.t mẹ già rồi!
Triệu Đại Hà đứng ngây như phỗng. Nhà họ La chọc tức c.h.ế.t mẹ vợ rồi? Anh liếc nhìn bà cụ đang được bao bọc giữa vòng vây, sắc mặt hồng hào, lại còn sợ bẩn quần áo mà cứ cọ cọ vào người chị dâu cả...
Anh cũng máy móc bước theo chị dâu thứ, tiếp tục công cuộc đập phá...
Người nhà họ La nín thở không dám ho he. Ông lão họ La nháy mắt ra hiệu cho La Anh mau ra xem sao, đừng để bà già kia c.h.ế.t trước cửa nhà mình.
La Anh... Cho kẹo anh ta cũng không dám tiến lại gần, sợ đám anh em nhà họ Lý tẩn cho phế luôn, nhìn người nào người nấy như Diêm Vương sống vậy.
Lý Tú và Lý Mai nghe thấy tiếng ồn ào ngoài sân, chẳng còn tâm trí đâu mà khóc lóc, hốt hoảng chạy vào. Thấy anh chị đang vây quanh người mẹ ngã quỵ, Lý Mai lảo đảo suýt ngã:
"Mẹ!"
Bà cụ giật thót mình, tiếng gọi muốn đoạt mạng bà già này hay sao!
Hai chị em gạt hai ông anh trai sang một bên, nhào tới ôm chầm lấy mẹ khóc rống lên.
Bà cụ... Cứ như bà sắp bị đem đi chôn tới nơi rồi vậy.
"Lý Mai, Lý Tú đừng khóc nữa, mau đưa mẹ vào viện đi." Ngô Tri Thu vội vàng kéo hai chị em ra, sợ họ đè ngạt thở bà cụ thật.
"Vâng, vâng, đưa đi ngay, đưa đi ngay!" Lý Tú vội vàng kéo tay chị gái đứng lên.
"Lý Mai, em cầm theo chút tiền đi, bọn chị đi vội nên không mang nhiều, vào viện sợ không đủ." Ngô Tri Thu thì thầm vào tai Lý Mai.
Lý Mai gật đầu lia lịa, quay người chạy vọt vào phòng, lôi hết sổ tiết kiệm và tiền mặt ra. Ngập ngừng giây lát, cô lao đến trước mặt người nhà họ La.
Đôi mắt đỏ sọc hằn học nhìn thẳng vào La Anh: "Đưa tiền đây! Nếu mẹ tôi không qua khỏi, tôi sẽ đồng quy vu tận với nhà các người!"
La Anh sợ rúm người, vội vàng móc hết tiền trong túi ra dúi vào tay Lý Mai: "Tôi chỉ có chừng này thôi!" Chắc tầm bốn, năm chục đồng.
Lý Mai giật lấy xấp tiền, rồi phóng thẳng vào phòng của bà lão họ La.
"Cô định làm gì?" Bà lão họ La lẩy bẩy định chạy ra cản lại.
Lý Mai gạt phắt bà ta ra, mở toang tủ. Toàn bộ tiền mừng cưới hôm nay đều được cất gọn trong một chiếc túi vải. Lý Mai đeo chiếc túi lên vai, leo lên giường sục sạo trong tủ hòm một hồi, lôi ra một chiếc hộp sắt, nhét nốt vào túi vải.
Bà lão họ La vùng dậy, chặn ngang cửa, gào thét khản cả giọng: "Lý Mai, bỏ lại đó ngay cho tôi!"
Lý Mai chẳng thèm đoái hoài, nhảy xuống giường, dùng sức đẩy mạnh khiến bà ta ngã ngửa ra sàn. Chẳng màng đến đau đớn, bà lão bò lồm cồm định níu lấy gấu quần Lý Mai:
"Ông lão, thằng Cả, mau chặn nó lại, con ranh ăn cháo đá bát, nó mang hết tiền của nhà mình đi rồi!" Giọng bà lão lạc đi. Ngay cả lúc La Quân tuyên bố đi ở rể bà ta cũng chưa từng kích động đến mức này.
Nghe tiếng mẹ gào thét, La Anh vội lao tới chộp lấy tay Lý Mai: "Cô không được lấy hết tiền đi!"
Lý Mai dốc sức vùng vẫy nhưng không gỡ ra được, hai tay khư khư ôm c.h.ặ.t chiếc túi trước n.g.ự.c.
Triệu Đại Hà xách gậy lao tới, tung một cú cước thấu tâm giáng thẳng vào n.g.ự.c La Anh. Quanh năm làm lụng vất vả, sức vóc của Đại Hà cực kỳ đáng nể. La Anh vốn quen sống an nhàn sung sướng, thân hình ngấn mỡ làm sao chịu nổi cú đá trời giáng này. Máu tanh xộc lên cổ họng, n.g.ự.c đau buốt đến mức anh ta không thốt nên lời.
La lão Nhị và La lão Tam sợ mất mật vội lùi lại, lũ nhà quê này đúng là phường liều mạng.
Ông lão họ La chứng kiến con trai bị đá cong tớn như con tôm luộc, tức khí xông lên não, hai mắt trắng dã, lăn đùng ra ngất lịm.
"Ông lão!" Bà lão họ La gào lên t.h.ả.m thiết.
Triệu Đại Hà thấy tình hình không ổn, vội kéo chị dâu thứ chạy vọt ra ngoài. Cửa sổ, cửa chính nhà họ La đều bị đập vỡ nát.
Lý Mãn Thương chăm chú quan sát diễn biến bên trong. Thấy Lý Mai chạy ra, tiếng gào của bà lão họ La phía sau cũng đã lạc giọng, liền bế thốc mẹ già đi thẳng ra cổng.
Người nhà họ Lý lục tục nối gót theo sau.
Thu mình trong góc khuất run rẩy nãy giờ, Lý Phượng Xuân và Vương Duyệt cũng líu ríu chân nọ đá chân kia chuồn lẹ ra ngoài. Nếu còn nán lại, để người nhà họ La phát hiện, chắc chắn chúng sẽ trút giận lên đầu hai người.
Họ cũng chẳng dám đi sát người nhà. Đây là lần đầu tiên họ chứng kiến sức tàn phá kinh hoàng của người nhà họ Lý. Quá đáng sợ! So với họ, hai người thậm chí còn không xứng để xách dép, thế mà lại cả gan tính kế đối đầu với gia đình. Đúng là tự chuốc lấy diệt vong.
Vương Duyệt và Lý Phượng Xuân lần đầu tiên nhận thức rõ vị trí thực sự của bản thân, cũng là lần đầu tiên họ hiểu rõ gia đình này. Từ nay về sau, có cho thêm mười lá gan, họ cũng chẳng dám lên mặt dạy đời với người nhà nữa.
Lý Mãn Thương bế mẹ, thì thầm hỏi: "Mẹ, giờ đi đâu?"
Lý Mãn Độn che ô cho hai người, bám sát bên cạnh.
"Vào viện đi. Mẹ e hai cái thây già kia bị chúng ta chọc cho tức hộc m.á.u thật rồi. Phải đi trước một bước để phủ đầu."
Bà cụ lấy tay vuốt vệt nước mưa trên mặt, lườm cậu con trai thứ một cái sắc lẹm, che ô mà cũng che không xong.
Lý Mãn Độn... Cái ô bé tí tẹo thế này, che được đầu thì hở cái đuôi...
Thế là, bà cụ họ Lý lại một lần nữa oanh liệt nhập viện.
Bên phía nhà họ La, đợi đám người nhà họ Lý rút êm, La lão Nhị và La lão Tam xúm vào bấm huyệt, hô hấp nhân tạo, mãi mới gọi được ông lão tỉnh lại.
Bà lão họ La gào khóc t.h.ả.m thiết, nhà họ Lý ức h.i.ế.p người quá đáng, bà ta phải đi báo công an!
La Anh ôm n.g.ự.c, khó nhọc thở dốc từng cơn đau nhói: "Mẹ, đây là chuyện xích mích gia đình, công an người ta không giải quyết đâu." Hôm nay đã ê chề nhục nhã lắm rồi, anh ta không muốn vạch áo cho người xem lưng thêm nữa.
"Vậy cứ để chúng nó đập phá vô ích thế à! Còn bao nhiêu là tiền, bị con tiện nhân Lý Mai mang đi sạch rồi!"
"Mẹ, Lý Mai là người nhà, cô ta lấy tiền công an cũng chẳng can thiệp đâu. Mẹ cô ta đang nằm viện, chưa rõ sống c.h.ế.t ra sao, nếu bà già đó có bề mệnh hệ gì, mẹ cứ cầu trời khấn Phật xin chúng nó đừng đi báo công an thì hơn!"
