Trọng Sinh Thập Niên 80: Bà Lão Vứt Bỏ Con Cái - Chương 246: Bốn Điều Kiện
Cập nhật lúc: 02/04/2026 05:11
La Anh c.h.ử.i thầm ả nhân tình trong lòng hàng trăm lần. Giờ là lúc để trình diễn màn bi kịch tình yêu sâu đậm sao! Còn chuyện vụng trộm ở con hẻm kia nữa chứ...
Nhưng mọi chuyện đã bung bét hết cả, hắn chỉ còn cách nương theo lời ông cụ.
"Bố, sau lần này con nhất quyết sẽ dứt khoát với cô ta, toàn tâm toàn ý sống với Lý Mai. Con bị ma đưa lối, quỷ dẫn đường, bị những lời đường mật của con đàn bà này lừa gạt thôi." La Anh đổ rịt mọi tội lỗi lên đầu ả tình nhân, sắm vai mình như một kẻ bị hại đáng thương.
Ông cụ cười khẩy, dám làm mà không dám chịu. Chắc mẩm đã nắm thóp được Lý Mai nên nghĩ họ sẽ không dám làm to chuyện phải không? Đúng là đồ Võ Đại Lang hết thời, không biết tự lượng sức mình. Có những hạng người, đến Đường Tăng gặp còn phải dấy lên sát tâm nữa là.
"Đầu mày bị úng nước ối à? Hay não mày bị ngâm đến nhũn ra rồi? Mày muốn quay về chung sống với Lý Mai là nó phải nhắm mắt đưa chân theo mày chắc? Mày đề cao bản thân quá rồi đấy, lại còn dám coi thường nhà họ Lý này nữa chứ."
"Bố ơi, con thực sự biết sai rồi. Con có lỗi với Lý Mai, có lỗi với các cháu. Từ nay về sau con nhất định sẽ dốc hết tâm sức bù đắp..."
"Bớt nói nhảm đi, nửa đêm nửa hôm giải quyết xong chuyện của mày tao còn phải về ngủ. Bốn điều kiện, nếu không ngoan ngoãn chấp thuận, ngày mai những bức ảnh này sẽ rải khắp mọi ngóc ngách của Bắc Kinh." Ông cụ giơ chiếc máy ảnh lên đe dọa.
"Bố cứ nói đi ạ, điều kiện gì con cũng đồng ý hết. Con sai rồi, con thực sự sai rồi." Dưới sức ép của tình cảnh khốn cùng, La Anh tự biết thân biết phận, chỉ đành hạ mình nhận lỗi. Hy vọng bố vợ nể tình Lý Mai mà giơ cao đ.á.n.h khẽ. Dẫu sao vạch áo cho người xem lưng cũng chẳng mang lại lợi lộc gì cho Lý Mai và bọn trẻ.
Dù lúc này thái độ của La Anh tỏ ra vô cùng khúm núm, nhưng trong thâm tâm hắn vẫn đinh ninh bố vợ chẳng qua đang ra oai để ép hắn ngoan ngoãn về nhà sống t.ử tế với Lý Mai. Với điều kiện của hắn, Lý Mai thì đã nhan sắc tàn phai, nhà ngoại lại xuất thân nông thôn, ly hôn rồi cô ta lấy đâu ra người có điều kiện như hắn cơ chứ.
Gừng càng già càng cay, khóe môi ông cụ khẽ nhếch lên nụ cười lạnh lùng. Hắn vẫn cứ ảo tưởng họ là dân nhà quê, không dám cho con gái ly hôn, nói trắng ra là hắn chưa từng xem trọng gia đình họ Lý.
Lũ nhà quê mà bám được vào cành vàng lá ngọc như nhà hắn thì sao có thể dễ dàng buông tay được.
"Thứ nhất, ly hôn với Lý Mai, bồi thường cho nó hai ngàn đồng." Hai ngàn đồng, nhà họ La chắc chắn không thiếu. Nhà họ La làm quan chức ở phường suốt mấy chục năm, với tình hình trước đây, ông cụ không tin hai cha con hắn lại không chấm mút được gì.
Lời tuyên bố của ông cụ khiến La Anh trố mắt kinh ngạc: "Bố ơi, không thể ly hôn được. Con biết sai rồi, con hứa sẽ sửa đổi, sau này nhất định sẽ yêu thương Lý Mai đàng hoàng! Vợ chồng bao năm ân nghĩa, lại còn con cái nữa, ly hôn rồi chúng nó biết sống sao?"
La Anh vội vàng rót lời đường mật. Đến tận lúc này hắn vẫn ảo tưởng ông cụ chỉ đang muốn nắn gân hắn, chuyện ly hôn là điều không tưởng. Ly hôn rồi hắn làm sao mà leo lên vị trí cao hơn được nữa? Nếu việc ly hôn không ảnh hưởng đến tiền đồ, hắn đã rũ bỏ Lý Mai từ lâu rồi.
"Tao không phải đang thương lượng với mày, mà là tao thông báo quyết định của Lý Mai. Mày không đồng ý, bọn tao sẽ mang mấy tấm ảnh này lên thẳng Ủy ban Thành phố, Ủy ban Quận, xem họ có ép mày ly hôn không." Ông cụ vuốt ve chiếc máy ảnh.
La Anh... Làm thật sao?
"Bố ơi, con và Lý Mai vẫn còn tình nghĩa, lại còn La Quân và Phán Phán nữa. Nếu ly hôn, sẽ ảnh hưởng rất lớn đến tương lai của các con. Bọn chúng làm sao tìm được ý trung nhân, làm sao xin được việc tốt, lãnh đạo sẽ đ.á.n.h giá chúng nó ra sao!" La Anh lấy con cái ra làm lá chắn.
"Lúc mày đi hủ hóa sao không nghĩ đến chuyện lỡ vỡ lở ra thì con cái mày phải vác mặt nhìn đời thế nào? Giờ lại lôi con cái ra làm bia đỡ đạn để gây sức ép với Lý Mai à? Những việc t.ử tế trên đời này mày làm được mấy việc?
La Quân đã đi ở rể rồi, bọn mày ly hôn cũng chẳng ảnh hưởng gì mấy đến nó. Phán Phán còn nhỏ, đến lúc tốt nghiệp đại học cũng phải chục năm nữa, thế cục lúc ấy tao không nhìn thấu được.
Con gái tao sẽ không chung chạ với mày thêm một ngày nào nữa đâu. Có đồng ý hay không, cho tao một câu dứt khoát đi." Ông cụ đứng dậy, điều kiện đầu tiên này mà không thống nhất thì mấy chuyện tiếp theo cũng chẳng cần phải bàn nữa.
La Anh nào dám để ông cụ rời đi, vội vàng gật đầu đồng ý. Hắn toan tính sẽ tìm Lý Mai nỉ non sau. Cô ấy luôn đặt con cái lên hàng đầu, chỉ cần dùng nước mắt cá sấu đ.á.n.h vào tình mẫu t.ử, Lý Mai ắt sẽ xiêu lòng. Chỉ cần Lý Mai kiên quyết không ly hôn, điều kiện này coi như bỏ không.
Thấy hắn nhận lời, ông cụ tiếp tục: "Thứ hai, từ nay về sau, một nửa tiền lương hàng tháng của mày phải được trích ra đưa cho Lý Mai, cho đến lúc mày nhắm mắt xuôi tay. Coi như đây là tiền đền bù tổn thất tinh thần cho nó suốt ngần ấy năm qua."
Bấy nhiêu năm trời Lý Mai nào được cầm đến một đồng tiền lương của La Anh, ly hôn rồi nhất định phải bắt hắn đền bù cả vốn lẫn lãi.
La Anh mau mắn nhận lời. Chỉ cần không ly hôn thì tiền bạc vẫn là của nhà hắn, chuyện nhỏ. Nhưng mấu chốt là phải dựa trên điều kiện tiên quyết là không ly hôn.
"Thứ ba, căn nhà này là do mày mua phải không? Chuyển quyền sở hữu sang tên Lý Mai."
"Không được, thế thì mẹ con tôi biết ở đâu?" Ả nhân tình nãy giờ vểnh tai nghe ngóng. Nghe hai điều kiện đầu ả đã uất nghẹn muốn tắt thở, giờ lại đòi tước luôn căn nhà, thì mẹ con ả biết tá túc phương nào?
Ông cụ lờ tịt ả đàn bà, hướng ánh mắt sắc lạnh về phía La Anh.
Trong đầu La Anh lúc này chỉ quẩn quanh một ý niệm là xoa dịu người nhà họ Lý. Chỉ cần giữ được vỏ bọc hôn nhân, căn nhà này vẫn thuộc sở hữu của nhà họ La, thế nên hắn ngoan ngoãn gật đầu.
"La Anh, không được, không có nhà thì mẹ con em sống kiểu gì?" Ả đàn bà gào thét t.h.ả.m thiết.
Tâm trí La Anh giờ chỉ mong tống khứ cái gia đình ác bá này đi cho khuất mắt, hơi sức đâu mà quan tâm chuyện khác.
Thấy hắn không phản đối, ông cụ bồi thêm điều kiện cuối: "Căn nhà bên nhà mày, sang tên cho La Quân. Cả hai căn nhà, trong vòng ba ngày bọn mày phải dọn sạch sẽ."
La Anh tịnh không ý kiến. Hắn chỉ có hai đứa con trai, giao ba gian nhà cho La Quân cũng chẳng thiệt đi đâu.
Thấy hắn thuận tình hết mực, ông cụ bảo Lý Mãn Độn thảo sẵn thỏa thuận, bắt La Anh ký tên.
"Bố ơi, con đã hứa rồi mà, việc gì phải ký tá cho rườm rà." Ký tên điểm chỉ rồi lại tòi ra thêm một bằng chứng nữa. Dẫu không ly hôn với Lý Mai, nhưng bị gông cùm bởi hai tờ chứng cứ thế này, đời hắn còn gì là tươi sáng nữa.
"Hối hận rồi, không muốn ký à? La Anh ơi là La Anh, đừng có dại dột. Ký vào đây, bọn tao sẽ không đến cơ quan mày làm ầm ĩ lên đâu. Dẫu sao mỗi tháng Lý Mai cũng được hưởng một nửa số lương của mày cơ mà, bọn tao làm gì có chuyện đập bát cơm của mình. Còn nếu mày không ký, thì bọn tao chẳng có gì phải kiêng dè nữa đâu." Ông cụ giang hai tay, ra vẻ mọi chuyện tao làm đều là nghĩ cho mày cả.
La Anh nuốt cục nghẹn, cay đắng còn hơn nuốt phải ruồi nhặng: "Con ký, con ký." Hắn thực sự kinh hồn bạt vía rồi, để chuyện này ầm ĩ lên đến tận cơ quan thì cái mo nang này biết giấu vào đâu, mặt mũi nào mà sống tiếp.
La Anh ký roẹt xong, Lý Mãn Độn liền cầm con d.a.o phay cứa một nhát vào tay hắn, in một dấu vân tay đỏ ch.ót, m.á.u me be bét lên mặt giấy. La Anh hoảng loạn đến mức tim suýt ngừng đập, tưởng đâu ông anh vợ thứ hai định diệt khẩu mình!
Lý Mãn Độn vỗ vỗ vào cái má phệ của La Anh: "Mày còn có giá trị lợi dụng, tao nỡ lòng nào tiễn mày đi sớm thế!"
"Sáng mai lên cơ quan xin giấy giới thiệu ly hôn, mười giờ đúng, ôm tiền đứng trước cửa Cục Dân chính đợi!" Ông cụ quăng lại một câu dứt khoát rồi dẫn đầu gia đình họ Lý hiên ngang quay gót.
La Anh thở hắt ra một hơi dài, lặc lè chống tay bò dậy. Chẳng màng đoái hoài gì đến ả nhân tình đang nằm bẹp dưới đất hay cậu con cả đang gào khóc vật vã, hắn cũng ráng lết người đi ra ngoài.
"Anh Anh, anh định bỏ mặc mẹ con em sao? Không có nhà thì mẹ con em biết tá túc nơi đâu?"
La Anh bật cười chua chát: "Thì cứ tìm cái thằng nhân tình trong con hẻm phía sau kia kìa, lo gì không có chỗ chui ra chui vào?"
"Anh Anh, anh đừng có nghe bọn họ ngậm m.á.u phun người, em làm sao có thể là loại đàn bà lăng loàn như vậy được. Chúng nó rắp tâm chọc gậy bánh xe, chia rẽ tình cảm của chúng mình đấy. Tấm chân tình em dành cho anh ra sao, anh còn không rõ hay sao? Trái tim em chỉ có anh và con trai chúng ta thôi!" Ả ta giàn giụa nước mắt, ra vẻ mong manh, tội nghiệp đến t.h.ả.m thương.
"Hay để anh đưa em sang đối chất với gã đàn ông kia nhé?" Giọng điệu của La Anh đầy vẻ mỉa mai, châm biếm. Gia đình họ Lý tuy ra tay tàn độc, nhưng họ chẳng rảnh hơi đâu mà đặt điều vu khống. Mớ ảnh chụp trong tay họ dư sức đẩy hắn vào cửa t.ử, hạng đàn bà lẳng lơ như ả, họ thèm chấp nhặt làm gì.
Tiếng khóc của ả đàn bà bỗng im bặt trong tích tắc: "Anh Anh, anh không tin em sao? Em sống không bằng c.h.ế.t mất, anh mà không tin em thì em đi c.h.ế.t quách cho xong!"
