Trọng Sinh Thập Niên 80: Bà Lão Vứt Bỏ Con Cái - Chương 31: Thơm Lừng Nức Mũi!
Cập nhật lúc: 31/03/2026 05:06
Bắt xe buýt vài trạm, cả nhà đã có mặt trước cửa hàng lẩu nhúng.
Quán lẩu này là tiệm lâu đời, cả trăm năm tuổi, ngay cả trong những giai đoạn khó khăn nhất của đất nước, quán cũng chưa từng phải đóng cửa.
Lượng khách khứa ra vào tấp nập, đặc biệt còn có khá nhiều khách Tây balo.
Hai ông bà già ở quê lên, lần đầu tiên bước chân vào cái chốn phồn hoa đô hội nhường này, mắt chữ A miệng chữ O ngắm nhìn không chớp! Mấy ông Tây cao to lực lưỡng, mũi lõ tóc vàng, quả thực nhìn lạ lẫm, chẳng giống người mình chút nào!
Phải ngắm cho kỹ, đặng về quê còn có cái mà khoác lác với mấy bà bạn già!
Lý Hưng Quốc và Vương Duyệt thì mới ghé đây một lần vào đúng dịp kỷ niệm ngày cưới năm ngoái.
Chỗ này sang chảnh, đắt đỏ, với mức lương còm cõi của hai vợ chồng thì không thể tới lui thường xuyên được.
Phục vụ niềm nở dẫn họ vào bàn, rồi cung kính đưa thực đơn cho ông cụ, vì nhìn qua cũng biết ông là bậc trưởng bối trong nhà.
"Ông nội, để cháu chọn món cho!" Lý Hưng Quốc lanh chanh định đưa tay đón lấy thực đơn.
"Cứ để tao xem trước đã, tao cũng biết chữ mà!" Giao cho mày? Giao cho mày tao còn được ăn miếng ngon nào không!
Thực đơn đầy ắp những đĩa thịt hấp dẫn khiến ông cụ nuốt nước bọt ực ực.
"Cho tôi đĩa này, đĩa này, đĩa này nữa... thêm cái này nữa..." Ông cụ chỉ tay lia lịa vào các món trên thực đơn, cậu phục vụ đứng cạnh ghi chép không xuể.
Vương Duyệt ngồi dưới gầm bàn khẽ huých chân Lý Hưng Quốc một cái đau điếng.
Gọi lắm thế này thì tốn bao nhiêu tiền cho vừa? Ở đây mỗi đĩa thịt giá cũng ngót nghét ba bốn đồng! Thế mà lão già đã gọi sương sương cả chục món rồi!
Theo đúng kịch bản của Vương Duyệt, chỉ cần gọi hai đĩa thịt, thêm ít rau xanh, đậu phụ đông lạnh, miến dong các kiểu là đã có một bữa lẩu no nê, tiết kiệm rồi!
Nhìn cái điệu bộ "hảo hán" của ông cụ, có vẻ như bữa này không thể qua loa cho xong chuyện được, mười mấy món thế này thì cầm chắc hóa đơn phải trên trăm đồng!
Sắc mặt Lý Hưng Quốc cũng dần chuyển sang màu chì.
"Ông nội ơi, sương sương thế là đủ rồi, bốn người mình ăn sao hết ngần ấy món!"
Ông cụ tuy còn thòm thèm, nhưng cũng phải tém tém lại, nhỡ chọc hai vợ chồng nó nổi điên lên, ăn xong nó đuổi thẳng cổ mình về quê thì toi! Vẫn còn bao nhiêu sơn hào hải vị ông muốn thưởng thức cơ mà!
Nồi lẩu hải sản nấu chua cay nhanh ch.óng được dọn lên. Đặc trưng của quán này chính là cái nồi đồng sáng bóng.
Đồng là chất liệu dẫn nhiệt siêu tốc, nhiệt tỏa đều, lại giữ nhiệt dai, cực kỳ lý tưởng để nhúng thịt.
Lẩu đồng truyền thống đun bằng than củi, thịt nhúng xong vẫn giữ được độ tươi ngon mọng nước, rau củ thì thanh mát ngọt lịm.
Thức ăn cũng lục đục được bưng ra kín bàn.
Hai ông bà già cười hớn hở, tít mắt không thấy tổ quốc đâu.
Một đĩa ức bò, ba đĩa thịt cừu non, ba đĩa thịt bò tươi rói, một đĩa dạ dày chần, một đĩa tôm sú, một đĩa thịt hộp, kèm theo bốn chén nước chấm sốt mè rang.
Tuyệt nhiên không có lấy một cọng rau xanh hay sợi miến dong nào như trong tưởng tượng của Vương Duyệt. Ông cụ vốn chẳng khoái ăn rau, rau ở nhà trồng đầy ra đấy, lên tận đây ăn rau làm gì cho phí tiền.
Lại còn đậu hũ với rau xanh giá thì đắt c.ắ.t c.ổ, ăn chẳng bõ bèn gì, cứ táng thịt vào cho nó chất.
Thấy hai vợ chồng thằng cháu đích tôn mặt mày bí xị, hai ông bà già coi như mù không thấy.
Nước lẩu vừa sôi ùng ục là vội vàng thả thịt vào nhúng, có món ngon trước mặt, ai thèm để ý cái bản mặt nhăn nhó của tụi nó!
Thời nay thịt thà ở nhà hàng toàn đồ xịn, mỗi đĩa thịt tuy giá hơi chát nhưng đầy đặn, bảy lạng thịt 100% không độn thêm tí đá vụn nào.
Ông cụ gắp trọn đĩa ức bò trút vào nồi, phải dùng phần thịt mỡ này nhúng trước để nước lẩu thêm ngọt, thêm béo ngậy, lúc sau nhúng thịt nạc mới thấy được hết vị ngon.
Thịt ức bò vừa có nạc vừa có mỡ, không hề bị ngấy, nhai dai sần sật, c.ắ.n một miếng là mỡ tươm ra thơm lừng!
Ông cụ mải mê ăn uống cũng không quên nhường phần cho bà cụ. Bà cụ vốn người thấp bé nhẹ cân, tay lại ngắn nên không gắp tới nồi.
Ông cụ gắp một đũa vơi nửa đĩa thịt, bỏ hết vào bát bà cụ.
Vừa gắp vừa dặn dò: "Hai đứa cứ thong thả mà ăn, để ông bà ăn trước! Ông bà già rồi, ăn bữa nay chưa chắc đã có bữa mai!"
Vương Duyệt tức đến nổ đom đóm mắt, một năm vợ chồng cô ả cũng chẳng được ăn lẩu nhúng một lần, thế nào gọi là "thong thả mà ăn"!
Lý Hưng Quốc bực mình chẳng buồn đôi co với hai ông bà già, mắm môi mắm lợi gắp thịt cho Vương Duyệt, không ăn nhanh thì thiệt thòi ráng chịu!
Bà cụ nhai nhồm nhoàm, thịt cừu tươi roi rói, nhai kỹ lại thấy thoang thoảng mùi sữa thơm lừng, quyện với sốt mè béo ngậy, ngon nhức nách! Cả đời bà chưa bao giờ được thưởng thức miếng thịt nào ngon đến thế.
Ông cụ cắm mặt vào bát, ăn không ngẩng đầu lên nổi, ngon, ngon tuyệt cú mèo! Thơm nức mũi!
Lý Hưng Quốc mải gắp thức ăn cho Vương Duyệt nên bản thân cũng chẳng ăn được là bao. Mười mấy đĩa thịt, rau dọn ra, hai ông bà già chén sạch sành sanh tám đĩa!
Ăn xong vẫn còn ch.óp chép miệng, ra chiều tiếc nuối.
Sắc mặt Vương Duyệt đen như đ.í.t nồi, thịt ngon đến mấy cũng không thể xua tan đám mây đen đang vần vũ trên trán cô ả!
Lúc thanh toán hóa đơn, sắc mặt Vương Duyệt từ xám xịt chuyển sang tối sầm.
Bữa lẩu "nhẹ nhàng" ngốn hết hơn năm mươi đồng, bằng đứt một tháng rưỡi tiền lương của cô ả!
Vương Duyệt cảm giác như có mũi tên xuyên thấu qua tim, hận không thể xé xác hai cái lão già c.h.ế.t tiệt này ra làm trăm mảnh!
"Lý Hưng Quốc, ngày mai anh phải dứt điểm chuyện này cho em, cái cảnh này em chịu đựng hết nổi rồi!" Vương Duyệt ôm đầu gào thét t.h.ả.m thiết với Lý Hưng Quốc.
Lý Hưng Quốc luống cuống bịt miệng vợ lại, tiền đã vung ra rồi, giờ làm ầm lên chỉ tổ rước bực vào thân, lại đắc tội với ông bà già.
"Ngày mai anh sẽ đến thẳng cơ quan bố, tối mai nhất định sẽ phân trần rõ ràng!" Lý Hưng Quốc vội vàng vuốt ve xoa dịu người vợ đang trên bờ vực nổi điên.
"Nếu tối mai bố anh vẫn bặt tăm, thì anh lập tức tống cổ hai cái lão già này về quê cho em!" Vương Duyệt không thể nhẫn nhịn thêm một ngày nào nữa!
"Được! Được! Anh hứa sẽ giải quyết êm thấm, em nghĩ xem, nếu bố mẹ chịu móc hầu bao chi tiền xuất ngoại, thì số tiền lẻ này nhằm nhò gì!"
Nhờ cái lưỡi dẻo quẹo của Lý Hưng Quốc, cuối cùng Vương Duyệt cũng tạm thời hạ hỏa.
Hai ông bà già vờ như mù câm điếc trước màn tranh cãi nảy lửa của đôi vợ chồng trẻ. Bụng no căng cựa, hai người thong dong dạo bước tiêu thực!
Trong khi đó, ở một thái cực khác, tình cảnh của Lão tam lại thê t.h.ả.m vô cùng.
Lão tam đợi trời nhá nhem tối mới lủi thủi mò về xóm trọ, cố tình tránh né ánh mắt dò xét của thiên hạ.
Dọc đường quả nhiên vắng tanh vắng ngắt, giữa trời đông giá rét cắt da cắt thịt, ai bị hâm mà ra đường hóng gió!
Thế nhưng, vừa bước chân đến cửa nhà, trái tim Lão tam như bị thả vào hầm băng.
Một chiếc bọc to tổ chảng nằm chình ình trước cửa phòng cậu ta. Cửa phòng đã bị khóa trái bằng ổ khóa to đùng, lại còn bị nẹp thêm mấy thanh gỗ đóng đinh kín mít, cả cửa sổ cũng bị bịt kín bưng!
Cậu ta thực sự bị đá đ.í.t ra khỏi nhà rồi sao?
Lão tam không thể chấp nhận nổi những đòn giáng liên tiếp này.
Cậu ta gào khóc t.h.ả.m thiết: "Bố mẹ ơi!"
Lý Mãn Thương từ trong nhà đủng đỉnh bước ra: "Đêm qua tao đã bảo rồi cơ mà! Cút ngay!"
Lão nhị và gia đình buổi chiều cũng đã trở về, hiện đang dùng xong bữa tối. Xuân Ni đang lúi húi dọn dẹp mâm bát, còn Lão nhị thì chuẩn bị vào viện đưa cơm cho mẹ và Mãn Mãn.
"Bố! Bố đuổi con đi thì con biết đi đâu về đâu! Con làm gì có chỗ nào để đi!"
"Mày hai mươi tuổi đầu rồi, đã là thanh niên trai tráng, từ nay phải tự bươn chải mà sống!"
Lý Mãn Thương đã quyết tâm tống cổ Lão tam ra khỏi nhà, không có chỗ cho sự nhân nhượng.
"Bố, con không có chỗ ở thì sống sao nổi! Con còn chưa vợ con, bố không thể nhẫn tâm bỏ mặc con được!" Lão tam khóc lóc t.h.ả.m thiết, nước mắt nước mũi tèm lem.
"Ông mười lăm tuổi đã phải bỏ xứ đi làm thuê làm mướn, thân cô thế cô, không nơi nương tựa, vậy mà vẫn sống khỏe re đến tận bây giờ! Mày không thể có chút cốt khí nào sao!" Lý Mãn Thương thất vọng tràn trề.
"Bố, con biết lỗi rồi, con thực sự biết lỗi rồi! Bố rộng lượng tha thứ cho con lần này đi, con hứa sẽ không bao giờ tái phạm nữa!" Lão tam quỳ sụp xuống van xin, khóc lóc bù lu bù loa, trông đến là t.h.ả.m hại.
Mấy hộ gia đình ở khu nhà phía sau cũng mở hé cửa sổ ngó sang nhà họ Lý, xem lại có chuyện gì ầm ĩ.
"Ông xem, lão Lý định đuổi Lão tam ra khỏi nhà thật à!" Bà Hồ mỏ loa huých cùi chỏ hỏi chồng - ông Tăng Lai Hỷ.
"Tôi thấy lão Lý lần này bị thằng con bất hiếu làm cho tổn thương sâu sắc rồi, làm gì có cái loại con cái nhẫn tâm dòm ngó cả tiền bạc của chị ruột mình!"
"Aizz! Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh!" Bà Hồ mỏ loa hiếm hoi không buông lời mỉa mai nhà lão Lý.
Tăng Lai Hỷ cũng chép miệng thở dài: "Gom đủ tiền cho thằng cả chưa?"
"Hai ngàn đồng lận, tôi biết đào đâu ra bây giờ! Trong xóm trọ này vay mượn mười đồng tám đồng thì còn được, chứ số tiền lớn thế ai mà dám cho vay! Cứ nhìn nhà lão Lý thì biết, có cho vay cũng tốt lắm rồi, chứ lấy đâu ra tiền mà dư dả!" Đứa con trai lớn của bà Hồ mỏ loa đang tính tậu một chiếc xe tải chở hàng, dạo này nghe đồn chạy xe chở hàng xuống miền Nam kiếm ăn khẳm lắm.
Nhưng một chiếc xe tải cũng ngốn không ít tiền, xe tải cũ cũng phải đến bảy tám ngàn đồng. Thằng cả mượn bạn bè được một ít, còn thiếu hai ngàn đồng nhờ gia đình xoay xở giúp.
Mấy ngày nay hai vợ chồng chạy đôn chạy đáo lo nghĩ bạc cả đầu, bà Hồ mỏ loa cũng chẳng còn tâm trí đâu mà đi hóng hớt chuyện nhà người khác!
Những gia đình khác cũng dồn ánh mắt về phía nhà lão Lý, ai nấy đều xôn xao bàn tán về Lão tam bất hiếu, đáng bị cho một bài học nhớ đời.
Lão nhị xách hộp cơm lúng túng đứng giữa ông bố và Lão tam, đi cũng dở mà ở cũng không xong.
Sớm biết có màn kịch này, cậu đã xin phép ở lại nhà bố vợ thêm vài ngày.
"Anh hai, anh nói đỡ cho em với bố vài câu đi, em thực sự biết lỗi rồi, từ nay em cạch đến già, không dám dòm ngó tiền của chị cả nữa đâu! Tiền của nhà mình em cũng không dám đụng đến một cắc! Em thề đấy!"
Lão nhị đưa mắt nhìn Lý Mãn Thương vẻ ái ngại. Nói thật lòng, cậu cũng khinh bỉ cái hành động đê hèn của Lão tam. Chưa nói đến việc chị cả chưa cho mượn tiền, mà giả sử chị cả có tự nguyện cho mượn thì cậu cũng không có mặt mũi nào mà cầm!
Số tiền đó là tiền gì chứ! Cầm số tiền đó cậu không thấy lương tâm c.ắ.n rứt à? Có c.h.ế.t đói cũng không được đụng đến số tiền đó!
Thế nhưng, Lão tam đã quỳ lạy van xin trước mặt, cậu cũng không nỡ khoanh tay đứng nhìn.
"Bố, hay là bố cho Lão tam thêm một cơ hội nữa đi? Nó chắc chắn đã hối hận rồi, chắc chắn sẽ thay tâm đổi tính!"
"Em hối hận rồi! Em thực sự biết lỗi rồi!" Lão tam nước mắt nước mũi tèm lem, vội vàng phụ họa theo lời anh hai để xin lỗi.
Dẫu sao cũng là khúc ruột đẻ ra, nuôi nấng suốt hai mươi mấy năm trời, Lý Mãn Thương cũng có chút chạnh lòng.
Nhưng nếu tha thứ quá dễ dàng, thằng nhãi này sẽ không biết sợ là gì.
