Trọng Sinh Thập Niên 80: Bà Lão Vứt Bỏ Con Cái - Chương 312: Tuyên Dương

Cập nhật lúc: 02/04/2026 10:06

Hôm sau, Lão Tam chạy đi tìm Điền Huân, vừa khéo Điền Huân cũng đang muốn tìm anh.

"Anh hai, thằng con út nhà họ Bạch - Bạch Tiền Trình được thả về rồi."

"Yên tâm đi, không sao đâu. Thân phận của mọi người được giữ bí mật tuyệt đối, bọn họ không biết chuyện này có liên quan đến cậu đâu." Vụ án này có tính chất nghiêm trọng, chuyện của bọn họ chỉ có các cấp lãnh đạo cao nhất mới biết.

Lão Tam nghe vậy mới thở phào nhẹ nhõm phần nào: "Đúng rồi, chúng tôi giúp các anh lập công lớn thế này, chẳng lẽ không có chút phần thưởng nào sao? Các anh keo kiệt như thế, sau này ai còn muốn làm người tốt việc tốt nữa?"

Lão Tam liếc xéo Điền Huân, tên này thì vớ bẫm rồi, được thăng chức lên làm tiểu đội trưởng luôn!

Dù là anh rể tương lai, nhưng trong lòng Lão Tam vẫn ấm ức không thôi. Hộp bảo vật của anh! Bây giờ cứ nghĩ đến là ruột gan lại đau như cắt.

"Tôi tìm cậu cũng vì chuyện này đây. Trên Cục đã có quyết định tuyên dương nội bộ cho nhà cậu. Để bảo vệ an toàn cho mọi người nên sẽ không công khai ra bên ngoài. Phần thưởng là hai trăm đồng tiền mặt và một bằng khen danh dự." Điền Huân nói với vẻ hơi áy náy, nhưng nét mặt lại lộ rõ vẻ mãn nguyện với phần thưởng này.

Lý Lão Tam... "Cả nhà chúng tôi vắt kiệt sức lực từ chín con trâu hai con hổ mới đổi lại được hai trăm đồng? Cái hộp kia đâu chỉ đáng giá hai trăm đồng, đó là chưa kể đến những thứ bên trong. Đã thế còn giúp các anh phá một vụ án động trời. Các anh làm ăn kiểu này chẳng phải là làm công dân lạnh lòng sao?" Mắt Lý Lão Tam trợn ngược lên. Vốn dĩ anh còn đang mộng tưởng khéo căn nhà của họ Bạch sẽ được thưởng cho nhà mình cơ đấy!

Nếu được vậy thì trong lòng anh mới miễn cưỡng tìm lại được chút cân bằng. Giờ thì sáng mắt ra rồi, đúng là không thể làm ăn với cái đám người này, vắt chanh bỏ vỏ, qua cầu rút ván.

"Đây là vinh dự, không thể mở miệng ra là tiền, tiền, tiền được. Các cậu đã giúp lực lượng công an triệt phá một đường dây tội phạm nghiêm trọng, thay mặt đông đảo nhân dân thành phố, chúng tôi vô cùng biết ơn!" Điền Huân làm bộ mặt nghiêm túc, đứng nghiêm chỉnh giơ tay chào Lão Tam theo điều lệnh.

"Tôi không cần mấy cái lời cảm ơn xáo rỗng này, anh cứ đưa cho tôi chút lợi ích thiết thực đi." Lão Tam diễn trò hư hư thực thực còn giỏi hơn anh ta nhiều, mấy cái chiêu trò này chẳng lừa được anh đâu.

Điền Huân cũng thấy phần thưởng này không thấm vào đâu, nhưng quyết định từ cấp trên đưa xuống chỉ có ngần ấy. So với những vụ án khác, thì mức thưởng này đã là rất hậu hĩnh rồi. Còn một số đãi ngộ danh dự khác anh giấu nhẹm không nói cho Lý Lão Tam biết, sợ tên này đắc chí vênh váo, đi khoe khoang khắp nơi lại rước họa vào thân.

"Hai trăm đồng không ít đâu, bằng cả nửa năm tiền lương của người lao động bình thường rồi. Nhà cậu làm việc tốt cũng đâu phải vì màng đến tiền, tầm nhìn rộng mở ra một chút, lòng dạ phóng khoáng lên."

"Não anh cho đi nghỉ mát rồi à, hay đem hiến làm công ích mất rồi? Não nhũn cả chục năm cũng chẳng thốt ra được câu như anh! Anh nói anh tầm nhìn rộng, lòng dạ phóng khoáng thì anh đừng có thăng chức đi! Anh cứ cống hiến vì tình yêu cao cả, phần thưởng gì cũng từ chối hết đi, lúc đó tôi mới tin cái mớ rắm thối của anh! Các anh làm quan, thăng chức thăng hàm, nhà tôi dốc sức bao nhiêu, còn c.ắ.n răng giữ tang vật cho mấy người, cuối cùng lấy hai trăm đồng ra để tống cổ. Các người ẵm trọn một rổ, ném cho chúng tôi một cái rắm, rồi còn bắt tôi phải rập đầu tạ ơn chắc!"

Lý Lão Tam tức đến váng cả đầu, bất chấp cả thân phận anh rể tương lai. Nhà anh chịu thiệt thòi lớn nhường này, còn bắt anh phải nể mặt mũi ai nữa?

Điền Huân bị c.h.ử.i đến đỏ mặt tía tai. Anh ta đúng là người được hưởng lợi lộc thực tế: "Tôi được thăng chức cũng không hoàn toàn nhờ vào vụ án này, tôi làm ở Cục cũng ngót nghét hai năm rồi..."

"Anh im cái miệng lại đi, thế sao trước đây anh không thăng chức? Ăn cháo đá bát, bưng bát lên ăn cơm, bỏ bát xuống c.h.ử.i thề. Được hưởng lợi lộc mà không dám thừa nhận, tôi đang thắc mắc sao nhà anh..." Lão Tam định nói sao nhà anh nhảy múa hăng hái thế, nhưng sực nhớ ra đó là nhà bố vợ tương lai nên thôi, nuốt lại vào bụng.

Điền Huân trừng mắt nhìn Lý Lão Tam, càng nói càng thấy vô lý: "Chỉ là chút tiền thưởng thôi mà, có cần phải tính toán chi li, nhỏ mọn như vậy không? Vinh dự mới là điều quan trọng nhất! Đợi sau này có lãnh đạo cấp cao đích thân xuống tuyên dương, nhà cậu sẽ vô cùng nở mày nở mặt! Sau này con cái đi học..."

Lý Lão Tam điên m.á.u lật bài ngửa: "Tôi đang nói chuyện đầu voi, anh lại đi bàn chuyện đuôi chuột với tôi! Cái kiểu tuyên dương của các anh là kiểu bịt miệng, nhà tôi bỏ ra bao nhiêu công sức, các anh từ trên xuống dưới hưởng lợi. Anh đứng đó nói chuyện như rồng leo, làm như con trăn quấn mình trong bụi cỏ, chổng m.ô.n.g nói chuyện không thấy đau lưng. Biết thế này tôi đem mẹ mấy quyển sổ cái rách nát vứt thẳng vào cổng Cục các người cho xong, quản mẹ gì cái chuyện lập công với chẳng không lập công. Thể diện là vật ngoài thân, có cũng được không có cũng chẳng sao, nhưng tiền là thứ thiết yếu, không có là không sống nổi!"

Lý Lão Tam bất chấp tất cả, chỉ biết bản thân đang cực kỳ bất mãn, có bệnh thì phải phát, trời có sập đâu mà sợ. Nhà anh lỗ nặng rồi.

Điền Huân cãi không lại cái miệng của Lý Lão Tam, bị xỉa xói đến mức mặt mũi đỏ bừng, tức giận thở hổn hển: "Tôi thèm vào nói chuyện với cậu, tôi đi tìm bác trai bác gái nói chuyện!"

"Anh có lôi tổ tông nhà tôi lên nói chuyện cũng vô ích! Cái nhà này của chúng tôi chính là kiểu người tính toán chi li, nhỏ nhen ích kỷ đấy! Vinh dự có ăn no thay cơm được không? Mọi người không c.h.ử.i thẳng mặt anh đã là nể cái mặt như cái lót giày thối của anh lắm rồi đấy!"

Lý Lão Tam xả xong cục tức liền ngoảnh m.ô.n.g bỏ đi. Lúc trước thì khuyên ngon khuyên ngọt bảo anh nộp lên, bây giờ chẳng xơ múi được chút lợi lộc gì, anh mà tin lời bọn họ nữa thì anh làm ch.ó!

Điền Huân... Có phải thằng oắt này vừa đính hôn với Thanh Thanh xong, cảm thấy ván đã đóng thuyền nên bắt đầu dám lên mặt nạt nộ ông anh vợ này rồi không? Không được, tối nay về phải nói chuyện lại với Thanh Thanh mới được, tuyệt đối không thể dung túng cho cái thói hư tật xấu này của nó.

Điền Huân vặn ga xe máy phi thẳng đến tìm Ngô Tri Thu, kể lại ngọn ngành chuyện phần thưởng, đồng thời cũng thông báo về giải thưởng danh dự. Nếu Ngô Tri Thu có nhu cầu, Cục Công an có thể sắp xếp một suất làm việc ở phòng hậu cần.

Ngô Tri Thu nghe xong không có phản ứng gì quá khích. Đối với nhà nước, phần thưởng như vậy cũng không hề nhỏ, dẫu sao người ta cũng đâu thể trích phần trăm giá trị tang vật để thưởng cho mình. Còn về suất làm việc, nhà bà hiện tại chưa có ai phù hợp để đi làm, nhưng cái này cũng không có thời hạn, lúc nào cần đi cũng được.

Điền Huân mang một bụng ủy khuất mách tội Lý Lão Tam.

"Điền Huân à, cháu đừng chấp nhặt với nó. Làm gì cũng dở, chỉ giỏi võ mồm, nó đang xót ruột cái rương đồ kia đấy. Để tối về bác cạo đầu nó một trận." Ngô Tri Thu an ủi Điền Huân, trong lòng cũng thầm c.h.ử.i rủa thằng con trai. Cũng may là thằng anh vợ này hiền lành chịu nhịn, đổi lại là người khác xem, nó có dám mở máy sấy như thế không.

Lý Lão Tam... Kẻ nào được hưởng sái cái công lao to đùng này thì đều phải câm miệng mà nghe anh mắng!

Trong lòng Điền Huân cũng dễ chịu hơn được một tẹo: "Vâng bác, bác cũng đừng đ.á.n.h nó mạnh tay quá, cháu xin phép về trước ạ."

Ngô Tri Thu...

Lý Lão Tam sau cuộc đấu khẩu với Điền Huân, cục tức trong bụng vẫn chưa tiêu tan. Anh chạy ra cửa hàng, tìm cô vợ tương lai trút bầu tâm sự.

Kể lể chuyện bố anh phải đội mưa to theo dõi tay hàng xóm khả nghi ra sao, mẹ anh vì muốn yểm trợ cho hai bố con đã phải nửa đêm nửa hôm giả ma giả quỷ, dọa cho mấy khu nhà xung quanh đến giờ vẫn chẳng ai dám mò ra nhà xí ban đêm. Còn anh thì suýt nữa rơi từ trên xà nhà cao tít tắp xuống hố phân...

Đúng là người kể thì rơi lệ, người nghe thì xót xa!

Điền Thanh Thanh nghe mà tim thắt lại. Lúc trước nghe tin lập công, cô còn vô cùng mừng rỡ, chứng tỏ mắt nhìn người của cô không sai. Giờ nghe kể lại tình thế ngàn cân treo sợi tóc lúc bấy giờ, cô thấy sợ hãi vô cùng: "Nguy hiểm đến vậy, lập công lớn thế mà chỉ thưởng cho hai trăm đồng thôi sao?"

Thế mới nói người một nhà không vào hai cửa, cô cũng thấy hai trăm đồng là cái giá quá bèo bọt. Bắt người ta đ.á.n.h cược cả tính mạng, rốt cuộc chỉ thưởng cho hạt vừng.

"Thôi bỏ đi, may mà anh trai em được thăng lên làm tiểu đội trưởng, tương lai xán lạn. Chút mạo hiểm của cả nhà anh cũng coi như là xứng đáng." Lý Lão Tam thở dài, phô ra cái vẻ mặt nhà anh chịu uất ức nhưng anh rộng lượng không thèm kể lể.

Trông bộ dạng đó khiến Điền Thanh Thanh xót xa vô ngần: "Anh ba, cảm ơn anh nhé! Tất cả đều vì ông anh trai không có tiền đồ của em cả."

Lý Lão Tam... Biết ngay là vợ mình thương mình nhất mà.

Tan làm, Điền Thanh Thanh từ chối lời mời đi xem phim của Lão Tam, đi thẳng về nhà.

Vừa hay Điền Huân cũng vừa về đến nhà, đang định mách lẻo với bố mẹ và em gái rằng cái thằng em rể này coi ông anh vợ như cỏ rác.

"Tiểu muội, may quá em về rồi. Anh nói cho em biết, em phải thử thách cái tên Lý Hưng An này lại đi, đừng để nó tưởng đính hôn xong là người nhà mình rồi, thích coi thường chúng ta thế nào cũng được."

"Con bớt nói xằng bậy đi, đừng có chọc ngoáy vào chuyện tình cảm của em gái, có chuyện gì của con thì nói mau." Ngô Mỹ Phương trừng mắt lườm con trai. Lớn tướng rồi mà ăn nói chẳng ra làm sao.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.