Trọng Sinh Thập Niên 80: Bà Lão Vứt Bỏ Con Cái - Chương 40: Cặp Đôi Lão Làng
Cập nhật lúc: 31/03/2026 05:08
Trong khi Lý Mãn Độn và đám người bị điệu về đồn công an, thì Ngô Tri Thu cùng mấy người kia vẫn còn nằm dài trên giường bệnh đợi tin tức!
Đợi mãi đến tận sẩm tối mà vẫn bặt vô âm tín.
Đến khi hai ông bà lão đói lả, phải nhờ y tá xuống gọi tụi nó lên đưa cơm, Lý Mãn Thương và Ngô Tri Thu mới tá hỏa!
Hóa ra hai ông bà cũng đã nhập viện, lại còn nằm chình ình trong phòng chăm sóc đặc biệt nữa chứ.
Trong lòng ai cũng thấp thỏm, chẳng rõ hai ông bà có mệnh hệ gì không.
Ngô Tri Thu thoáng ân hận, đều do cái cao kiến tồi tệ của bà, nhỡ hai người có bề gì, bà c.h.ế.t cả ngàn lần cũng không hết tội!
Thế là ba người quấn băng trắng toát đầy đầu, lết thếch mò đến phòng chăm sóc đặc biệt.
Bệnh viện hôm nay đúng là một ngày rộn ràng với gia đình họ, ai nhìn thấy bộ dạng đáng thương của gia đình này cũng không khỏi xót xa, đồng thời tuôn lời nguyền rủa tay Giám đốc Lưu hống hách ức h.i.ế.p dân lành!
Hai ông bà lão sắp lả đi vì đói, cơm không thấy đâu mà lại thấy ba cái đầu bự chảng xuất hiện.
Ông lão thều thào nhìn ra cửa.
Ngô Tri Thu lập tức hiểu ý, rón rén khép kín cửa lại.
"Cơm đâu?" Bà lão thấy cửa đã đóng, lập tức cất giọng sang sảng.
"Mau lôi ra đây, sắp c.h.ế.t đói cả nút rồi! Lũ vô ơn chúng mày, cũng chẳng biết đường mang cho ông bà miếng cơm lót dạ."
Chờ mãi chẳng thấy "suất ăn đặc biệt dành cho bệnh nhân" đâu, bà lão đ.â.m ra bực bội lải nhải.
Ông lão cũng mắt sáng rực nhìn đám con, giờ mà có hai cái giò heo là ông xơi tái ngay!
Đến nước này thì ba người kia mới vỡ lẽ, hai ông bà lão này cũng đang đóng kịch!
"À... Bố mẹ ơi, con sai người đi mua ngay đây, bố mẹ thèm món gì nào?" Lý Mãn Thương vội vàng lật mặt thành đứa con chí hiếu.
"Đói hoa cả mắt rồi, kiếm đại món gì nhét bụng tạm đi! Sủi cảo nhân thịt heo dưa chua này, gà hầm nấm hương này, thịt kho tàu này, tạm thời thế đã!"
Ngô Tri Thu cạn lời... Thế này mà gọi là "nhét bụng tạm" à? Nhét bụng tạm của bà là phải xơi cả gan rồng mỡ phượng chắc!
Lão nhị nhìn ông bà nội đầy vẻ khâm phục, sức ăn này đâu giống mấy người già thất thập cổ lai hy!
Lý Mãn Thương vội vã dạ ran, rồi dắt díu vợ con ù té về phòng bệnh.
Ngô Tri Thu đưa tiền cho Xuân Ni, giục cô đi mua đồ ăn theo "order" của hai ông bà!
Xuân Ni tần ngần: "Nhiều món thế này, ông bà nội ăn hết nổi không mẹ?"
"Cứ đi mua đi, mang trễ tí nữa là bà nội mày c.h.ử.i cho vuốt mặt không kịp đấy!" Lão nhị tốt bụng nhắc nhở vợ.
Xuân Ni giật nảy mình, cái thân hình mỏng manh của cô sao chịu nổi mấy tràng c.h.ử.i rủa của bà cụ!
"Mỗi món mua ba phần nhé, mấy người mình cũng phải lót dạ nữa chứ." Cả đám cũng đã bụng đói meo rồi.
Xuân Ni vội vàng xách làn đi mua đồ ăn, ba người còn lại nằm ườn ra giường, đờ đẫn nhìn lên trần nhà.
"Bà nó ơi, vụ này làm rùm beng quá đà rồi chăng!" Lý Mãn Thương bắt đầu lo lắng.
"Nhà mình chỉ là công nhân quèn, sợ cái quái gì! Cùng lắm thì ông xin về hưu sớm thôi!" Ngô Tri Thu dửng dưng đáp.
Lão nhị nuốt nước bọt cái ực, bố cậu còn chưa đầy năm mươi mà đã đòi về hưu?
Cậu còn đang nuôi mộng được "cha truyền con nối" cái chân công nhân đây này! Nhưng lời này cậu không dám hé nửa lời, trừ phi bố mẹ tự nguyện, còn không thì cậu chỉ biết mơ thôi.
"Cũng được, đỡ phải gây khó dễ cho nhau, ông đây cũng chẳng mặn mà gì cái xưởng đó nữa." Lý Mãn Thương thực ra cũng chẳng tha thiết gì công việc hiện tại. Dù sao thì ông cũng đã nắm trong tay cả đống tài sản vạn tệ rồi, mấy chục đồng bạc cắc tiền lương mỗi tháng, ông cũng chẳng thèm bận tâm.
Có thời gian rảnh rỗi đi săn nhà đất còn hơn. Bà vợ ông bảo rồi, sau này nhà đất phải tăng giá gấp mấy chục lần! Đi săn nhà còn hái ra tiền hơn là còng lưng làm cái công việc tẻ nhạt ấy!
Đúng là có tiền thì gan cũng to hẳn ra! Ngay cả một người thật thà chất phác như Lý Mãn Thương, khi đã rủng rỉnh tiền nong trong túi, cũng chẳng thiết tha gì cái công việc ông đã gắn bó cả đời!
Lão nhị lại càng há hốc mồm kinh ngạc. Bố cậu vậy mà lại đồng ý nghỉ hưu sớm? Bố cậu trước nay vốn coi trọng công việc hơn cả mạng sống, mấy chục năm nay chưa từng đi trễ về sớm một lần nào.
Ngay cả xin nghỉ phép cũng là lúc vạn bất đắc dĩ mới dám mở miệng, thế mà nay lại dễ dàng gật đầu nghỉ hưu? Đây có còn là ông bố của cậu không? Hay là bị gạch nện đập hỏng sọ thật rồi!
Ngô Tri Thu thì còn phải một năm nữa mới đến tuổi nghỉ hưu, giờ Lý Mãn Thương nghỉ hưu sớm cũng tốt, thập kỷ tới đầy rẫy cơ hội kiếm tiền.
Giờ họ đang dư dả tiền bạc, cứ ôm trọn mấy căn nhà, sau này tha hồ mà tận hưởng tuổi già! Lý Mãn Thương nghỉ hưu sớm vừa hay có thời gian lượn lờ xem có căn nào "ngon nghẻ" thì ôm hết!
Có bóng dáng "mẹ chồng" lù lù trên đầu, Xuân Ni đi mua đồ ăn mà chạy như bay.
Bố Xuân Ni cũng lẽo đẽo theo hộ tống con gái.
Xách về một đống hộp cơm hộp cháo.
Xuân Ni không dám chậm trễ một giây, xách ngay hộp cơm mang sang phòng cho ông bà nội. Bà cụ lầm bầm c.h.ử.i đổng mấy câu, chê cô đi chậm như rùa bò, làm hại ông bà đói meo mốc.
Lý Hưng Quốc, thằng con cả, vừa làm xong thủ tục nhập viện thì Ngô Tri Thu đã giục hắn đi làm ngay, ở đây có vợ chồng Xuân Ni túc trực là đủ rồi.
Đừng để làm ảnh hưởng đến công việc của hắn.
Còn Vương Duyệt thì từ cái hôm đến thăm đầu tiên, bóng dáng cô ả cũng lặn tăm luôn.
Bữa cơm tối nay chỉ có mặt đội trưởng đội sản xuất, bố Xuân Ni, Xuân Ni và ba "bệnh nhân" thương binh.
"Mẹ ơi, con có mua thêm bát canh rong biển cho chú út, để con mang sang cho chú ấy, tiện thể mang luôn phần của chị cả với Mãn Mãn sang đó luôn!" Xuân Ni vừa đưa cơm cho ông bà nội xong, mồ hôi nhễ nhại lau trán, lại vội vàng lấy phần cơm của cậu út, rồi sớt thêm một ít từ phần của mọi người cho chị cả và Mãn Mãn.
Ngô Tri Thu và Lý Mãn Thương toát mồ hôi hột, họ quên béng mất Lão tam rồi!
Sáng nay Phượng Lan chạy qua thăm Mãn Mãn, nghe tin Lão tam nằm viện, cô vội vàng chạy sang túc trực bên cạnh giường bệnh của cậu út.
Trong tình cảnh này, Mãn Mãn về nhà thì không ai trông nom, nên tạm thời vẫn phải ở lại viện.
Để tiện cho Phượng Lan chăm sóc, bác sĩ đã ưu ái xếp Lão tam nằm chung phòng bệnh với Mãn Mãn!
Xuân Ni lại tất tả mang cơm sang cho ba người.
"Thật sự cảm ơn con gái nhà ông nhiều lắm!" Ngô Tri Thu quay sang nói với ông sui gia vẻ đầy áy náy.
"Chị Sui nói gì khách sáo thế, đó là bổn phận của con bé mà, ai mà muốn vướng vào mấy chuyện xui xẻo này chứ! Nó đã là người nhà họ Lý thì những việc này là đương nhiên thôi!" Bố Xuân Ni dẫu thương con gái, nhưng ông cũng là người hiểu chuyện, ai cũng không muốn gặp phải tai ương, con bé khỏe mạnh lành lặn thì đương nhiên phải gánh vác phần việc chăm sóc mọi người.
Ngô Tri Thu chép miệng, ông thông gia này quả là người hiểu chuyện, Xuân Ni cũng là một đứa con dâu tốt, kiếp trước bà đúng là bị mù mới hắt hủi, khinh ghét cô con dâu ngoan hiền này!
Xuân Ni mang cơm về, cả nhà mới bắt đầu dùng bữa.
Đồ ăn mua dư dả, ai nấy đều đ.á.n.h chén no nê!
"Mãn Thương à, dân làng đi theo lên đây đều bị giải lên đồn rồi, chúng ta phải qua đó xem tình hình thế nào!" Dùng bữa xong, đội trưởng đội sản xuất nói với Lý Mãn Thương.
"Đội trưởng ơi, hai người tranh thủ qua đó xem sao, đi đông người quá bọn họ chắc chưa được ăn uống gì, ông cầm chút tiền này lo lót mua đồ ăn cho những người đến giúp đỡ hôm nay nhé." Lý Mãn Thương vội vàng rút tiền ra đưa.
Đội trưởng cũng không vòng vo, cầm lấy tiền, cùng bố Xuân Ni chạy ngay đến đồn công an.
Bởi lẽ từ làng lên đây cũng mất kha khá thời gian, nên họ không thể có mặt ngay lúc xảy ra ẩu đả!
Lúc này, trụ sở công an đang rơi vào tình trạng quá tải trầm trọng. Từ hành lang, đại sảnh, phòng tạm giam, phòng thẩm vấn cho đến các phòng làm việc, đâu đâu cũng thấy người là người.
Một vụ hỗn chiến với hàng nghìn người tham gia, tính chất vụ việc vô cùng nghiêm trọng.
Cấp trên đã có chỉ thị ráo riết điều tra, truy cứu trách nhiệm của những cá nhân, tổ chức cầm đầu!
Đồn công an như cái chợ vỡ, với số lượng người đông đảo thế này, họ làm sao lo nổi cơm nước cho từng ấy miệng ăn, tiền đâu mà chi!
Thích đ.á.n.h nhau à, sung sức lắm phải không, vậy thì cứ nhịn đói đi! Đợi điều tra rõ ràng ngọn ngành rồi tính tiếp.
Tất nhiên họ chỉ tạm giữ những kẻ cầm đầu, chứ bắt hết hàng nghìn người thì chỗ đâu mà chứa!
Đội trưởng đội sản xuất và bố Xuân Ni vất vả lắm mới chen chân được vào đồn công an.
Khi bị tra hỏi về vụ ẩu đả, hai lão nông dân này giả vờ ngơ ngác, một mực khẳng định mình là những người dân quê mùa chất phác, nếu không bị khiêu khích trước thì đời nào họ dám động thủ!
Hỏi tại sao lại kéo đông kéo đỏ lên thành phố?
Họ đáp tỉnh bơ: Cả nhà họ Lý đều phải nhập viện, họ là anh em họ hàng thân thiết, nghe tin thì phải lên thăm hỏi chứ, lẽ nào công an lại cấm đoán người ta đi thăm bệnh!
Thế sao lại kéo đến tận xưởng cơ khí?
Thì đến tìm Giám đốc Lưu đòi tiền t.h.u.ố.c thang cho nhà họ Lý chứ sao! Nông dân đào đâu ra tiền, không thể trơ mắt nhìn người thân nằm thoi thóp trong bệnh viện mà không cứu chữa được!
Kéo đến xưởng cơ khí là sai, nhưng họ cũng đâu còn cách nào khác! Ai bảo đồn công an vứt bệnh nhân vào viện rồi bỏ mặc đó.
Người nhà hung thủ thì bặt tăm bặt tích, nhà họ Lý sốt ruột là lẽ đương nhiên! Xét cho cùng thì họ cũng có nỗi khổ riêng! Tóm lại là họ chẳng có tội tình gì sất!
Hai lão nông dân già đời, miệng lưỡi trơn tru, mặc cho lãnh đạo đồn công an tra hỏi kiểu gì cũng chỉ lặp đi lặp lại một điệp khúc.
Cơ quan công an cũng đau đầu, chẳng làm gì được họ. Tiến hành thẩm vấn những người khác thì lời khai cũng na ná nhau.
Nói đi cũng phải nói lại, nguyên nhân sâu xa cũng là do sự thiếu sót của đồn công an trong quá trình xử lý vụ việc.
Qua quá trình điều tra, xác định rõ ràng phe xưởng cơ khí mới là những người ra tay đ.á.n.h người trước. Việc đám người này kéo đến xưởng chỉ là để yêu cầu Giám đốc Lưu ra mặt, cùng đến đồn công an giải quyết sự việc.
Còn những người tham gia khác đều tự xưng là "hiệp sĩ đường phố", ra tay tương trợ vì bất bình trước sự ngang ngược của thế lực đen tối!
