Trọng Sinh Thập Niên 80: Bà Lão Vứt Bỏ Con Cái - Chương 467: Chuyện Mỹ Mãn

Cập nhật lúc: 07/04/2026 02:08

"Con trai à, uốn lưỡi bảy lần trước khi nói, cái họa thường từ miệng mà ra. Chuyện gì cũng phải suy nghĩ cho thấu đáo rồi hẵng làm. Con là người mang chí lớn làm việc lớn, làm gì cũng phải có tầm nhìn, có tư duy rộng mở. Rảnh rỗi thì rèn luyện bản thân thêm đi, nhận thức đến đâu thì tương lai bay cao bay xa đến đó." Không thể cứ mãi dùng đòn roi đe nẹt, Ngô Tri Thu đành hạ giọng khuyên bảo nhẹ nhàng.

"Dạ, con khắc cốt ghi tâm rồi mẹ ơi, từ nay con sẽ tu khẩu lại." Lão Tam làm động tác kéo khóa miệng lại một cách quả quyết.

"Ngồi xe đò xóc nảy mấy ngày trời, con cũng mệt mỏi rã rời rồi, mau về phòng nghỉ ngơi đi. Sáng mai dậy sớm ra cửa hàng phụ bố con dỡ hàng, đống hàng ngổn ngang thế kia bố con không an tâm đâu, ông ấy qua cửa hàng ngủ trực rồi đấy."

Lão Tam ngớ người, hèn chi nãy giờ không thấy bóng dáng bố đâu. Chẳng ngờ bố cậu đ.á.n.h thì đ.á.n.h thật tay, nhưng thương thì cũng thương đứt ruột. Thương cho roi cho vọt, quả không sai.

Lão Tam chớp chớp đôi mắt ngây thơ nhìn mẹ, đợi xem mẹ còn dặn dò gì thêm không.

Ngô Tri Thu cũng chớp chớp mắt đáp lại, còn chuyện gì nữa để nói cơ chứ?

Á, nhớ ra rồi!

"Hà Mỹ Na về rồi đấy, dạo này cô ta cứ lảng vảng tới lui tìm con. Mẹ đoán chắc ả ta hết đường xoay xở rồi, thấy con ngốc nghếch dễ bảo nên lại tính giở trò bám đuôi con đấy."

Lão Tam... Cái bà mẹ vừa nãy còn ca tụng con trai làm chuyện lớn đâu rồi? Sao mới chớp mắt đã biến con thành thằng ngốc dễ bề lợi dụng thế này? Con có chỗ nào dễ bảo chứ?

"Mẹ cứ để Hà Mỹ Na vác mặt tới đây, dám giở trò lợi dụng con á, con c.h.ử.i cho ả vuốt mặt không kịp, rồi tống cổ ả đi luôn!"

"Con c.h.ử.i c.h.ế.t được mấy mạng người rồi? Cô ta chắc cũng cùng đường bí lối rồi, con cẩn thận đừng để ả ta gài bẫy, tuyệt đối không được đi riêng lẻ với ả." Ngô Tri Thu cảnh báo nghiêm khắc.

"Mẹ cứ yên tâm, bản chất Hà Mỹ Na thế nào con nắm rõ trong lòng bàn tay. Con sẽ lôi Triệu Tiểu Xuyên đi theo làm vệ sĩ sát cánh bên mình." Đứng ngoài quan cuộc ai cũng tự cho mình là người sáng suốt, nhớ lại những trò ngớ ngẩn mình từng gây ra, cậu hận không thể đ.ấ.m mình một trận. Ước gì bị mất trí nhớ tạm thời để xóa sạch những ký ức ngu xuẩn ấy đi, quá đỗi ngu ngốc, chuyện cũ đúng là không dám nhìn lại.

"Nhất định, nhất định phải cẩn thận đấy. Chó cùng rứt giậu, thỏ cùng c.ắ.n người. Con giờ là phao cứu sinh cuối cùng của Hà Mỹ Na, cô ta dám làm mọi thứ để bám lấy con đấy." Ngô Tri Thu không muốn dài dòng lôi thôi, thực sự là kiếp trước Hà Mỹ Na đã đẩy Lão Tam vào bước đường cùng cực quá thê t.h.ả.m.

"Con tuyệt đối không để ả có cơ hội. Ả mà dám giở trò, con sẽ đem ả dâng tận miệng cho lão Quan." Lão Tam cười gằn mờ ám. Cậu tự thưởng cho mình một tràng pháo tay cho sáng kiến tuyệt vời này. Lão già đó mưu mô xảo quyệt đầy mình, nếu thật sự muốn bày trò với Hà Mỹ Na thì dễ như trở bàn tay!

Ngô Tri Thu... Cách đó quá sức tàn độc. Dù sao người ta cũng là cô gái hăm mấy cái xuân xanh mơn mởn.

"Bớt nói nhảm đi, làm cho Hà Mỹ Na từ bỏ ý định là được rồi. Mấy gã đàn ông trước kia người ta còn có cách khiến ả từ bỏ, cái miệng của con chắc chắn cũng làm nên chuyện." Nghĩ tới cảnh Hà Mỹ Na sánh vai cùng lão Quan, Ngô Tri Thu rùng mình ớn lạnh, hình ảnh đó quá đỗi "tuyệt mỹ"...

"Được thôi, nếu ả không giở trò, chúng con sẽ đường ai nấy đi êm đẹp. Còn nếu không... hehe," Lão Tam cười đầy nham hiểm.

"Cút ngay ra ngoài cho mẹ!" Ngô Tri Thu không thể chịu đựng thêm được nữa. Những gì cần căn dặn bà đã dặn dò kỹ lưỡng, con cái trưởng thành rồi không thể cứ buộc c.h.ặ.t vào người mãi được.

Lão Tam lủi về phòng, nằm lăn ra giường suy tính một hồi, càng nghĩ càng thấy khoái trá. Nửa đêm, cậu rón rén mò sang phòng lão Quan.

Lão Quan ngủ rất tỉnh, đó là thói quen rèn dũa được sau ngần ấy năm ròng rã. Lão Tam vừa mon men đến trước cửa, lão đã mở choàng mắt, tay thọc sâu dưới gối.

"Lão già, lão già, ông ngủ chưa?" Lão Tam khẽ đẩy cửa, cửa bị khóa trái. Lão già trơ trọi một mình mà tính phòng bị cao gớm, cậu đi ngủ có bao giờ thèm khóa cửa đâu.

Lão Quan lồm cồm bò dậy, mở cửa: "Nửa đêm nửa hôm cậu không lo ngủ đi, tôi có phải bà góa đâu mà cậu đi rình mò cửa phòng tôi làm gì?"

Lão Tam... Lão già này cái miệng còn xéo xắt hơn cả cậu, có trách cậu được không chứ?

Ngô Tri Thu vừa dứt lời, Lão Tam l.i.ế.m l.i.ế.m môi, cố nhịn rồi lại nhịn: "Có phải ông thao thức không ngủ được vì đang tơ tưởng tới bà góa nhà ai không? Với cái thân hình sắp xuống lỗ của ông, có người điên mới thèm rước ông. Nằm bên cạnh ông chẳng khác nào ôm cái xác khô."

Lão Quan mặt đỏ gay, định đóng sầm cửa lại. Thằng ôn con nửa đêm mò tới chỉ để chọc tức lão.

"Ấy khoan khoan, tôi có chuyện tốt muốn nói, cho tôi vào nhà đi." Lão Tam trơn như chạch luồn tọt vào trong phòng.

"Cậu mà không phun ra được chuyện gì đàng hoàng, xem ngày mai tôi xúi Lý Mãn Thương lôi cậu ra treo ngược đ.á.n.h cho nát m.ô.n.g không!" Lão Quan nghiến răng trèo trẹo.

"Không có chuyện tày đình tôi dám vác mặt tới đây lúc nửa đêm à? Tuyệt đối là chuyện tốt, chuyện đại hỷ đối với ông. Nếu thành sự, lão già nhà ông sướng rơn cả người." Lão Tam cười khanh khách.

Lão Quan linh tính thằng nhóc này chẳng ủ mưu gì tốt đẹp.

"Ông có thấy dạo này có cô gái hay lượn lờ tới tìm tôi không?"

"Tôi có mù đâu." Lão Quan sống ở đại viện bao lâu nay, chuyện gì mà chẳng lọt vào tai.

"Cô ta vừa phá t.h.a.i xong, mà phá cái t.h.a.i con trai đấy!"

"Thế thì sao, cô ta phá t.h.a.i thì liên quan cái rắm gì tới tôi, cái t.h.a.i đó có phải của tôi đâu." Lão Quan ngậm ngùi. Mấy bà góa lão nhắm trúng điều kiện kha khá đều lắc đầu chê bai lão, thà cô độc đến già cũng không thèm tác thành cho lão.

Căn bản không phải vì vấn đề tiền nong, người ta bảo nhìn bản mặt lão là nuốt cơm không trôi, nói gì đến chuyện sinh con đẻ cái. Lão đang đau đầu vì chuyện này đây.

"Cô ta tên là Hà Mỹ Na, trước kia đi cặp bồ với đại gia, gã đại gia đó khéo còn già hơn cả ông đấy," Lão Tam nhướng mày ẩn ý.

Lão Quan nhìn Lão Tam: "Cậu đem lão phu ra làm trò đùa đấy à? Cô gái mới hai mươi tuổi đầu mơn mởn, cho dù có túng quẫn thế nào cũng đâu thèm đoái hoài tới lão già này."

"Lão già này, ông thốt ra câu đó tôi cũng hai mươi mấy tuổi, tôi cũng đâu thèm để mắt tới ả ta. Ông nói xem, cô gái chưa chồng ai mà lại thèm rước ả? Đàn ông có vợ có con, lại nghèo rớt mồng tơi, Hà Mỹ Na chắc chắn không thèm ngó ngàng. Thế chẳng phải phí phạm tài nguyên sao? Vả lại ông cứ ngỏ lời thử xem sao, biết đâu lại thành chuyện. Người ta trẻ trung xinh đẹp, lại biết sinh con trai. Lỡ như người ta chỉ vì tiền, đến với ông cứ coi như bị bóng đè thì sao." Lão Tam ra sức dụ dỗ.

"Cái gì mà như bị bóng đè, tôi thê t.h.ả.m đến mức đó sao?" Trong bóng tối mờ ảo, lão Quan liếc nhìn mình trong gương. Vừa nhìn một cái, chậc, cũng chẳng khá khẩm hơn bóng ma là bao.

Tuy nhiên, Lão Tam nói cũng có lý. Thử xem sao, dù sao lão cũng chẳng mất mát gì, biết đâu lại vớ bẫm thì sao!

Nghĩ tới đây, lão hắng giọng: "Nhưng tôi đào đâu ra tiền? Cô ta có gật đầu ưng thuận thì tôi cũng bó tay."

"Ông không có tiền cũng chẳng sao, chỉ cần ả ta chịu, tôi sẽ lo liệu tiền nong cho ông."

Lão Tam giở trò lừa phỉnh lão Quan, mục đích cốt để lão lẽo đẽo bám sát cậu. Hà Mỹ Na dù có khốn đốn tới đâu cũng chẳng dại gì mà bập vào lão già lụ khụ này. Cô ta thấy cậu ghê tởm, thì cậu dùng lão già này để chọc tức lại cô ta.

"Thế đưa cho ả ta bao nhiêu là vừa?" Lão Quan đ.â.m ra nghiêm túc.

"Ông cứ bảo hứa sinh xong đứa con sẽ lo thủ tục cho ả ra nước ngoài." Lão Tam nghĩ đến trường hợp của Vương Duyệt, Hà Mỹ Na chắc hẳn cũng khao khát được xuất ngoại.

"Nhưng lỡ ả ta gật đầu thật, cậu có lo liệu được không?" Lão Quan đăm đăm nhìn Lão Tam.

Lão Tam... Lão già này dám nghĩ xa đến thế cơ à.

"Nếu ả gật đầu, tôi sẽ nhờ Bạch thiếu gia nhúng tay vào giúp."

"Bạch thiếu gia thì được, cậu ta còn đáng tin cậy hơn cậu. Quyết định vậy đi. Nếu chuyện này trót lọt, tôi sẽ ban thưởng cho cậu hai món bảo bối." Lão Quan vô cùng hớn hở. Bất kể thành bại ra sao, lão lại có thêm mục tiêu mới để phấn đấu.

Lão Tam... Ở đâu ra cái chân lý Bạch thiếu gia đáng tin hơn cậu? Cậu không đáng tin chỗ nào? Lại còn ban thưởng bảo bối, đợi đến tết Công gô nhé. Đống đồ cổ đó biết bao giờ mới tiêu thụ được, hiện tại chỉ là ôm đống vàng đi ăn mày mà thôi.

Lão Tam bước ra khỏi phòng lão Quan, nằm trên giường nhìn chằm chằm lên trần nhà đen kịt, cười hề hề khoái chí. Mong rằng Hà Mỹ Na sẽ ưng ý với món quà bất ngờ cậu dành tặng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.