Trọng Sinh Thập Niên 80: Bà Lão Vứt Bỏ Con Cái - Chương 59: Giấc Mộng Xuất Ngoại Của Lý Hưng Quốc Tan Vỡ (5)
Cập nhật lúc: 31/03/2026 05:11
Lão Tam bỗng dưng cảm thấy bố mẹ bây giờ đối xử như vậy lại rất công bằng, không thiên vị một ai cả. Họ có tiền thì tự lo liệu cho nửa đời sau của mình, thế còn tốt gấp vạn lần cứ dồn hết tâm trí và kỳ vọng lên đầu đám con cái!
Cứ với cái kiểu nửa nạc nửa mỡ, lửng lơ cá vàng như anh, lấy tư cách gì mà đòi phụng dưỡng cha mẹ!
Sau này tìm đối tượng kết hôn, nhất định phải chọn theo tiêu chuẩn của mẹ anh. Phải thông minh, như thế đời con anh mới sáng sủa được!
Lão Tam cứ mải mê mộng tưởng rồi chìm vào giấc ngủ êm đềm.
Người thấp thỏm bất an nhất lúc này chính là Lý Phượng Xuân. Cô hiện đang sống hoàn toàn nhờ vào sự chu cấp của bố mẹ. Nhìn thái độ cứng rắn của ông bà với ba ông anh trai, cô nhận ra mình chỉ còn cách dốc sức học hành, quyết tâm thi đỗ Đại học ngay trong năm nay.
Nếu lỡ như thi trượt, chẳng ai dám chắc gia đình có còn chu cấp cho cô ôn thi lại hay không. Thêm nữa, cô cũng phải xắn tay vào phụ giúp việc nhà, ít nhất là chuyện cá nhân không thể cứ ỷ lại làm phiền chị dâu hai mãi được.
Thái độ của mẹ đối với chị dâu hai giờ đã thay đổi hoàn toàn, cô cũng chẳng dám tự tiện sai bảo chị ấy nữa. Phượng Xuân từ nhỏ đã là người cực kỳ tinh ý, rất biết cách nhìn mặt gửi lời.
Phượng Xuân miên man suy nghĩ, dần dần cũng chìm vào mộng mị.
Trái ngược với vẻ tĩnh lặng của khu nhà tập thể, không khí giữa Lý Hưng Quốc và Vương Duyệt lại chẳng êm ả chút nào.
Vương Duyệt phùng mang trợn má hằm hằm nhìn Lý Hưng Quốc: "Tôi nói cho anh biết Lý Hưng Quốc, lần này nếu nhà anh không chịu xì tiền ra, sau này đừng hòng tôi vác mặt về cái nhà đó nữa!"
"Bình tĩnh lại đi, lúc này có buông lời cay nghiệt cũng chẳng giải quyết được vấn đề đâu!" Lý Hưng Quốc nhăn nhó cau mày.
"Tôi bình tĩnh á? Tôi bình tĩnh thế quái nào được? Tôi không tin nhà anh không moi được tiền bồi thường, chắc chắn phải nhiều hơn hai vạn! Rõ ràng bọn họ có tiền nhưng cố tình giấu nhẹm đi không cho anh, anh bảo tôi bình tĩnh làm sao?"
Vương Duyệt nào có tin trên đời này có kẻ ngốc nghếch đến mức chỉ vì một lời xin lỗi mà bỏ qua khoản tiền lớn, đồ ngu cũng chẳng làm thế. Huống hồ mẹ chồng cô tinh ranh như quỷ, làm gì có chuyện từ chối nhận tiền, số tiền chắc chắn chỉ có nhiều hơn hai vạn chứ tuyệt đối không ít hơn.
Cái màn xin lỗi kia chỉ là diễn kịch làm màu mà thôi.
Phải thừa nhận rằng Vương Duyệt rất sắc sảo, cô ta nhìn thấu tâm can người nhà họ Lý.
Lão Đại Lý Hưng Quốc dĩ nhiên cũng không tin gia đình mình từ chối nhận tiền bồi thường. Nhà giấu nhẹm đi là cố tình đề phòng gã.
Đơn giản là không muốn chia cho gã mà thôi! Chẳng hiểu bố mẹ dạo này bị làm sao, trước kia gã đòi hỏi gì cũng được đáp ứng răm rắp, lần này sống c.h.ế.t không chịu nhả một đồng.
Lẽ nào mấy năm nay gã làm hơi quá đáng? Đã làm tổn thương đến hai ông bà già dưới quê?
Bọn họ vẫn chạy nhảy khỏe re, có cần phải làm quá lên thế không!
"Ngày mai anh sẽ đến tìm chị Cả, chị ấy có ba ngàn tệ. Ông bà nội chắc chắn cũng được chia phần tiền bồi thường, anh sẽ mượn chú Hai, cô Út thêm một ít, gom lại chắc cũng tàm tạm!" Lý Hưng Quốc đã vạch sẵn kế hoạch trên đường đi về.
Số tiền của chị Cả từ lâu đã nằm trong bảng dự toán của gã. Bố mẹ chắc chắn sẽ chia phần cho ông bà nội, không nói nhiều, hai vạn thì bét nhất cũng phải xì cho ông bà dăm ba ngàn, nếu không bà cụ không đời nào để yên!
Dượng Út là cán bộ cấp phòng, việc xoay xở mượn nghìn tám trăm đồng chắc cũng không thành vấn đề. Chú Hai thêm thắt vào một chút nữa, Lý Hưng Quốc tính nhẩm, vậy là đủ chi phí xuất ngoại rồi.
Lý Hưng Quốc đã toan tính lôi tất cả mọi người vào cuộc, nhưng lại quên khuấy mất một điều: nhỡ người ta không chịu cho gã mượn thì tính sao!
Nghe vậy, Vương Duyệt vẫn ấm ức trong lòng. Rõ ràng không cần phải phiền phức thế này, hai ông bà già nhà gã đang ôm khư khư cả đống tiền, họ không lấy thì sau này sẽ rơi hết vào tay Lão Nhị, Lão Tam.
Đặc biệt là Lão Tam, cậu con trai cưng của bà cụ, bụng đầy một bồ d.a.o găm lại giỏi tính toán, tiền của nhà sớm muộn gì cũng bị cậu ta bòn rút sạch sẽ.
Giờ Lý Hưng Quốc phải chạy đôn chạy đáo đi vay mượn. Tiền của chị Cả thì gã còn có thể chây ì quỵt nợ được, chị ta cũng chẳng làm gì được gã.
Nhưng tiền của những người khác thì chắc chắn phải trả.
Tiền của hai ông bà già kia, họ đâu có gan mà quỵt. Mặc dù bà cụ đã có tuổi, dạo gần đây cũng ít phát huy công lực, nhưng thực lực của bà cụ quyết không thể coi thường. Bọn họ mà dám quỵt nợ, bà cụ có thể làm ầm ĩ vỡ nát cái nhà này.
Ông bà nội đâu phải kiểu mẹ chồng coi con trai quan trọng hơn cả mạng sống như mẹ chồng cô.
Càng nghĩ Vương Duyệt càng tức anh ách. Chờ lo liệu xong xuôi thủ tục xuất ngoại, vợ chồng cô nhất định phải về nhà một chuyến, chỗ tiền kia họ cũng có phần, quyết không thể để Lão Tam nẫng tay trên một mình nuốt trọn!
Bọn họ nào có hay biết Lão Tam cũng đã mon men đến mượn tiền chị Cả, lại còn gây ra chuyện tày đình. Thông tin tắc nghẽn khiến đôi vợ chồng này hoài công tính toán viển vông.
Suốt đêm hôm đó, hai vợ chồng cứ trằn trọc khó ngủ. Trời vừa tờ mờ sáng, Lý Hưng Quốc đã vội vã ra khỏi nhà.
Vương Duyệt nằng nặc đòi đi theo, nhưng Lý Hưng Quốc gạt phắt đi. Gã tự tin một mình có thể thu phục được chị Cả, cứ ôn nghèo kể khổ, lôi chuyện ngày xưa ra rỉ tê, chị Cả kiểu gì cũng mềm lòng.
Vương Duyệt đi cùng chỉ tổ làm kỳ đà cản mũi ảnh hưởng đến màn diễn xuất của gã.
Nhà Lý Hưng Quốc cách nhà Phượng Lan khá xa, đạp xe mất gần bốn chục phút. Toàn thân gã đông cứng vì lạnh, gã run rẩy gõ cửa.
Một lát sau, một người đàn ông trung niên ra mở cửa: "Đồng chí tìm ai vậy?"
Lý Hưng Quốc ngớ người, ngó dọc ngó xuôi xem mình có gõ nhầm cửa nhà ai không.
Đáng lý ra không thể nhầm được, trước đây anh rể Cả cũng có vai vế trong quân đội, mỗi năm gã đều lui tới vài lần, quyết không thể nhầm địa chỉ.
Chị Cả dạn dĩ thế sao? Chồng mất chưa được bao lâu, đã vội rước ngay gã đàn ông khác về nhà?
Người đàn ông trong nhà thấy Lý Hưng Quốc cứ đứng ngây ra như phỗng, liền đoán ra sự tình.
"Anh đến tìm đồng chí Lý Phượng Lan phải không?"
Lý Hưng Quốc vội vàng dập tắt mấy suy nghĩ đen tối hỗn loạn trong đầu, gật đầu lia lịa.
"Đồng chí Lý đã cho chúng tôi thuê lại căn nhà này rồi, mẹ con cô ấy đã dọn đến chỗ ở mới!" Người đàn ông trung niên lịch sự giải thích.
"Chỗ ở mới?" Lý Hưng Quốc ngớ người, hoàn toàn mù tịt. Lần trước gặp Phượng Lan ở bệnh viện hai lần cũng chẳng tiện nói chuyện nhiều, thế nên mọi diễn biến trong nhà gã hoàn toàn không hay biết.
Người đàn ông trung niên khẽ gật đầu.
"Tôi là em trai của Lý Phượng Lan, chú có biết chị ấy chuyển đi đâu không ạ?" Lý Hưng Quốc quýnh quáng hỏi. Ba ngàn tệ của chị Cả tuyệt đối không được để tuột mất.
Người đàn ông trung niên nheo mắt đầy hồ nghi nhìn Lý Hưng Quốc. Dáng vẻ thư sinh nho nhã thế này chắc không phải phường lưu manh trộm cắp, nhưng người xấu thì đâu có xăm hai chữ "người xấu" lên trán.
"Anh là em trai của đồng chí Lý, vậy mà anh lại không biết chị gái mình chuyển nhà đi đâu?" Thật nực cười, em trai ruột thịt mà không biết chị gái dọn nhà.
"Lúc đồng chí Lý chuyển nhà, hai người em trai của cô ấy cũng đến giúp sức, anh không biết chuyện này sao?" Người đàn ông trung niên chợt nhớ ra. Bọn họ cũng đến phụ giúp chuyển đồ, vì Lý Phượng Lan là gia quyến liệt sĩ, cơ quan vũ trang của họ có trách nhiệm phải chăm lo.
Lúc đó Lý Phượng Lan có giới thiệu hai nam đồng chí đến giúp chính là em trai ruột của cô.
Lý Hưng Quốc sượng trân mặt mũi, đưa tay đẩy gọng kính đã phủ lớp sương mờ: "Dạo này tôi bận việc cơ quan quá, không rảnh chăm sóc chị Cả, có lẽ là hai đứa em trai tôi qua giúp dọn nhà! Thế chú có thể cho tôi xin địa chỉ mới của chị tôi được không?"
Người đàn ông lắc đầu từ chối. Bất kể lời Lý Hưng Quốc nói là thật hay giả, ông cũng không thể tùy tiện tiết lộ địa chỉ của Lý Phượng Lan. Nếu họ thực sự là người một nhà, gã tự khắc có cách tra hỏi từ người khác.
Nếu không phải, ông càng không thể để mẹ con đồng chí Lý gặp nguy hiểm!
Thấy người đàn ông kiên quyết không tiết lộ, Lý Hưng Quốc đành vội vàng hộc tốc đạp xe tới khu nhà tập thể.
Trong nhà xảy ra chuyện tày đình như vậy mà chẳng ai buồn thông báo cho gã một tiếng. Bọn họ ngày càng coi người anh cả này như rơm như rác rồi!
Lúc Lý Hưng Quốc bơ phờ lết tới khu tập thể thì chỉ thấy Lão Tam đang dắt xe lọc cọc chuẩn bị đi làm, mọi người trong nhà đều đã đi làm từ sớm.
Lão Tam làm như không thấy sự tồn tại của Lý Hưng Quốc, nghênh ngang đạp chiếc xe cà tàng định phóng đi. Không phải đến tìm anh thì anh cứ coi như mù!
"Lão Tam, mày không nhìn thấy tao à?" Lý Hưng Quốc tức sôi m.á.u. Mới sáng tinh mơ đã lạnh cóng người, đạp xe mệt bở hơi tai như ch.ó c.h.ế.t, thế mà Lão Tam còn dám làm trò giả mù giả điếc.
"Chà chà! Có phải Ngài Thị trưởng tương lai của nhà ta giá lâm đây không? Ngài nán lại một lát để thần về nhà thắp nhang, tắm gội trai giới sạch sẽ, xem có t.h.ả.m đỏ không thì đem ra rải để nghênh tiếp Ngài nhé!"
Lão Tam cất giọng eo éo mỉa mai châm biếm. Lý Hưng Quốc giận sôi người nhưng vì văn hay chữ tốt chứ khoản mồm mép thì còn xách dép cho Lão Tam.
"Tao hỏi mày thấy tao sao không chào một câu mà đã định chuồn!"
"Đại ca à! Anh nhìn xem mấy giờ rồi, em sắp muộn làm đến nơi rồi, lấy đâu ra thời gian mà dòm ngó lung tung! Cơ quan em đến trễ là bị trừ tiền lương đấy! Đâu thể so được với tầng lớp lãnh đạo như các anh!" Nói đoạn, Lão Tam định đạp xe vọt đi.
Nhanh như chớp, Lý Hưng Quốc tóm c.h.ặ.t lấy yên sau xe của Lão Tam.
