Trọng Sinh Thập Niên 80: Bà Lão Vứt Bỏ Con Cái - Chương 588: Không Quen Biết
Cập nhật lúc: 08/04/2026 01:07
Thấy có khách đến, ba người lập tức dừng trò đùa giỡn. Cậu ấm họ Bạch đưa tay vuốt lại mấy lọn tóc đang rối bời trên đầu.
"Tiểu Bạch, cậu lên từ lúc nào thế? Sao không ghé nhà chơi?" Giọng điệu của Điền Huân pha chút hờn ghen. Tiểu Bạch vốn dĩ nên coi gia đình họ là chỗ qua lại thân tình, cớ sao bây giờ lại tỏ ra thân thiết với Lý Hưng An hơn cả người nhà.
"Cớ gì tôi phải đến nhà anh?" Cậu ấm họ Bạch tỏ vẻ khó hiểu. Mối quan hệ giữa cậu và gia đình họ Điền cũng chẳng lấy gì làm gần gũi. Dịp trước Tết lưu lại đây khá lâu, cậu cũng chỉ ghé qua chào hỏi lấy lệ một câu. Ai đã gieo vào đầu anh ta cái suy nghĩ viển vông rằng cậu đặt chân đến Kinh thành là phải ghé thăm nhà họ Điền?
Điền Huân... Cậu ấm này ở gần Lý Lão Tam lâu ngày, xem ra cũng nhiễm cái thói ăn nói ngang ngạnh mất rồi.
"Cậu thân làm bề dưới, đến Kinh thành thì lẽ ra phải đến vấn an bậc trưởng bối, đó là phép tắc tối thiểu của kẻ hiểu lễ nghĩa." Đặng Minh Hà đinh ninh rằng cậu ấm họ Bạch là bà con xa bên nhà họ Điền. Nghĩ cậu cất công lên Kinh thành vui chơi mà không đến nhà họ Điền trước, lại chạy ngay đến tìm Lý Lão Tam, cô ta liền buông lời dạy dỗ.
Giọng điệu cô ta ỏng ẹo, chậm rãi, ra vẻ thân tình nhưng thực chất lại toát lên sự trịch thượng, bề trên. Ánh mắt cô ta giấu không nổi sự khinh khi. Loại người cứ bám riết lấy cái tên Lý Hưng An này, chắc cũng chẳng phải hạng người t.ử tế gì.
Cậu ấm họ Bạch liếc nhìn Đặng Minh Hà với ánh mắt đầy ghét bỏ. Cô ta nghĩ mình là cái thá gì mà dám lên giọng giáo huấn cậu? Nhưng bản tính cậu vốn không thạo khẩu chiến, đành đưa mắt ra hiệu cho chú Ba: "Hai trăm."
Chú Ba... Mở cửa hàng kinh doanh buôn bán mà gặp toàn chuyện thế này thì cũng thấy nhạt nhẽo thật.
Điền Huân thầm kêu không ổn, định lên tiếng xoa dịu tình hình nhưng chú Ba làm gì cho anh ta cơ hội. Món tiền hai trăm đồng này, anh nhất định phải phục vụ "nhà tư bản" tới bến, để cậu ấm tiêu tiền trong sự sảng khoái và mãn nguyện nhất. Anh đây chỉ tham tiền chứ chẳng rảnh đâu mà chuốc lấy bực dọc vào thân.
"Giờ đã là tháng Hai rồi mà cô còn nhắc chuyện năm mới, nhà cô ăn Tết đến tận tháng Chạp hay sao? Trưng ra cái bộ mặt cau có, cô định diễn trò người lớn dạy dỗ trẻ nhỏ ở đây à? Cô đừng có ở đây mà ra vẻ ta đây hiểu biết. Kẻ nông cạn mà cứ thích khoe khoang, chẳng khác nào ếch ngồi đáy giếng. Lấy tư cách gì mà khua tay múa chân chỉ bảo người khác ở đây?"
"Đồ thị dân ti tiện, thật là thô bỉ! Tôi chỉ muốn nhắc nhở cậu ta phải biết điều một chút thì có gì sai? Đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, cái loại người như anh có xách dép cũng không xứng với Điền Thanh Thanh." Đặng Minh Hà tức giận đến mức đỏ mặt tía tai.
Dù không hài lòng với những lời mạt sát quá đáng của chú Ba, nhưng Điền Huân cũng không muốn biến nơi này thành bãi chiến trường.
"Thôi được rồi, chúng ta về thôi. Tiểu Bạch à, rảnh rỗi thì ghé nhà chơi nhé." Hôm nay anh ta được nghỉ bù, dẫn Đặng Minh Hà đi dạo phố. Nghe Đặng Minh Hà tò mò muốn xem diện mạo cửa hàng của chú Ba ra sao, anh ta mới đưa cô đến. Nào ngờ... À không, phải nói là anh ta cũng lường trước được rằng đến đây sẽ chẳng nhận được sự niềm nở gì. Chỉ là chiều theo ý tò mò của Đặng Minh Hà, hơn nữa cửa hàng mở ra là để đón khách, họ ghé thăm một chút chắc cũng chẳng đến mức nảy sinh xung đột. Ai dè, sự tình lại bung bét thật.
"Không rảnh. Tôi với nhà anh chẳng có giao tình gì sất." Cậu ấm họ Bạch lạnh nhạt dội gáo nước lạnh.
Việc Đặng Minh Hà mang Điền Thanh Thanh ra làm bình phong đã chạm ngay vào vảy ngược của chú Ba: "Nhìn chúng tôi chướng mắt thì cô có thể tự đ.â.m đầu vào tường hoặc giả mù mà đi. Ai mượn cô đến đây hả? Đừng lấy cái sự thiển cận của cô ra để đ.á.n.h giá giá trị của người khác. Cô tự nhận mình không phải kẻ thị dân ti tiện, vậy cô đã đóng góp được công trạng hiển hách gì cho công cuộc kiến thiết đất nước chưa? Dự án trọng điểm nào của quốc gia có bóng dáng cô tham gia? Tướng mạo thì tiều tụy, vô duyên mà lại thích trèo cao. Mở miệng ra là toàn những lời chướng tai gai mắt, thô bỉ không chịu nổi."
Cậu ấm họ Bạch lập tức vỗ tay tán thưởng. Bài c.h.ử.i vô cùng vần điệu và đặc sắc, hai trăm đồng này tiêu quá xứng đáng.
Khuôn mặt Điền Huân đanh lại vì giận dữ: "Lý Hưng An, cậu quá đáng lắm rồi đấy!"
Chú Ba bật cười lạnh lẽo: "Kẻ nào đã gieo vào đầu anh cái suy nghĩ ngớ ngẩn rằng anh có quyền đến đây lên mặt dạy đời, còn tôi thì phải khúm núm phục tùng? Đầu óc anh bị khói xông cho mụ mẫm rồi hay sao? Trong mắt anh, tôi là loại người dễ dãi để mặc kẻ khác ức h.i.ế.p thế à?"
"Điền Huân, chúng ta đi! Về nhà anh phải thưa chuyện đàng hoàng với hai bác. Loại người như thế này, ngàn vạn lần không xứng đáng bước chân vào cánh cửa gia đình gia giáo như nhà anh." Đặng Minh Hà bị c.h.ử.i đến mức uất ức rơm rớm nước mắt.
"Cô là cái loa phường hay sao mà thích lên tiếng thế? Tôi cưới vợ chứ không phải mưu cầu chui rúc vào nhà quyền quý của các người. Cô cứ lo thu xếp cho thân mình bước qua cửa nhà họ Điền đi đã rồi hẵng hay." Chú Ba vẫn nở nụ cười tươi rói mà lời nói thì như d.a.o găm cứa vào lòng người.
Điền Huân vội kéo Đặng Minh Hà nấp ra sau lưng: "Chúng ta không cùng đẳng cấp, chấp nhặt với loại người này làm gì cho mệt xác."
Chú Ba cười khẩy đầy khinh miệt: "Thế anh chàng công an quèn như anh thì tự xếp mình vào đẳng cấp nào?"
"Tôi là công an quèn? Cậu là hạng lưu manh lông bông, vậy mà cũng dám khinh thường lực lượng công an sao?" Điền Huân tức đến muốn nổ tung l.ồ.ng n.g.ự.c. Bước chân vào cửa hàng chưa nói được câu nào t.ử tế, toàn chuốc lấy những lời mạt sát rát mặt.
"Tôi chỉ đơn thuần là khinh thường bản thân anh thôi. Nếu kẻ lông bông nào cũng đủ bản lĩnh sở hữu vài ba cửa tiệm khang trang thế này, thì e rằng thiên hạ này đổ xô đi làm kẻ lông bông hết cả rồi."
Biết mình đuối lý, khẩu chiến chẳng mang lại ích lợi gì, Điền Huân đành hậm hực kéo Đặng Minh Hà bước nhanh ra ngoài.
Nước mắt Đặng Minh Hà chực trào nơi khóe mi. Vẻ mặt cô ta uất ức tột độ, chẳng biết là do bị sỉ nhục hay vì ghen tị trước cơ ngơi đồ sộ mà Lý Hưng An đang sở hữu.
"Cô ả đó là người yêu của Điền Huân sao? Cớ gì anh ta lại rước về một cô người yêu có tính khí lạ lùng đến vậy?" Cậu ấm họ Bạch tò mò hỏi chú Ba.
"Chẳng những là người yêu, mà ả còn là kẻ thù không đội trời chung của nhà tôi đấy." Chú Ba liền kể tóm tắt lại mối ân oán giữa anh và Đặng Minh Hà.
"Điều kiện của anh vợ cậu cũng đâu đến nỗi tệ, thiếu gì cô gái tốt vây quanh. Sao anh ta cứ nhất thiết phải chọn cái cô ả không biết điều, lại còn rắp tâm gây hấn với cậu cơ chứ?" Trần Thành Bình từ nãy đến giờ vẫn giữ im lặng. Dù sao Điền Huân cũng là anh rể tương lai của chú Ba, chuyện đấu khẩu này, người ngoài như cậu xen vào e không tiện.
"Ai mà biết được tâm tư của họ, chắc duyên phận đưa đẩy, nồi nào úp vung nấy thôi. Mối quan hệ giữa chúng tôi, dung hòa được thì qua lại, bằng không thì đoạn tuyệt, chẳng có gì phải bận tâm." Hôm nay cô ta đã chủ động mò đến tận cửa sinh sự, thì đừng trách anh không nể mặt.
"Lên Kinh thành, lẽ nào tôi nhất định phải đến nhà họ Điền báo danh sao?" Cậu ấm họ Bạch vẫn canh cánh trong lòng. Mối quan hệ giữa cậu và nhà họ Điền nói là họ hàng cũng thật khiên cưỡng, nên cậu vốn chẳng có ý định ghé thăm. Liệu làm thế có bị cho là thất lễ không?
"Mối quan hệ vòng vèo tám đời mới tới, cậu thích đi thì đi, không đi thì thôi, có gì mà phải đắn đo thất lễ hay không." Đứa cháu của người vợ kế của ông ngoại Ngô Mỹ Phương, quan hệ họ hàng uốn khúc biết bao nhiêu bận, gặp mặt chào hỏi xã giao là đủ, lấy đâu ra chuyện thất lễ ở đây.
Cậu ấm gật gù đồng tình. Chú Ba là bạn bè tâm giao, bà Tri Thu lại là mẹ nuôi, gia đình nhà họ Lý đối đãi với cậu vô cùng ân cần nồng hậu, nên cậu rất nguyện ý lưu lại đây. Hơn nữa, lúc đi cô cậu cũng không hề dặn dò phải đến thăm nhà họ Điền, nên cậu cư xử như vậy hoàn toàn hợp tình hợp lý.
Chú Ba chìa tay ra trước mặt cậu ấm: "Thiếu gia, đến lúc thanh toán rồi đấy, hai trăm đồng nhé!"
Cậu ấm họ Bạch cười tủm tỉm: "Sáng nay cậu phá giấc ngủ ngon của tôi, giờ coi như màn trình diễn xuất sắc vừa rồi lấy công chuộc tội, hòa cả làng nhé."
Chú Ba... "Đường đường là đại thiếu gia mà cậu dám giở trò quỵt nợ sao?"
Cậu ấm nhún vai tỉnh bơ: "Đây chẳng phải là ngón nghề quen thuộc trên thương trường sao? Ai bảo cậu làm tôi mất ngủ cơ chứ."
"Kẻ nuốt lời thì lần sau đừng mong tôi ra tay giúp đỡ nữa nhé." Chú Ba đe dọa.
"Vậy tôi về nhà mách với ba mẹ nuôi."
"Cậu là đứa trẻ lên ba à, động tí là mang ba mẹ ra dọa?"
"Chỉ cần hiệu nghiệm là được." Cậu ấm quyết tâm quỵt món tiền hai trăm đồng này đến cùng. Làm gì có chuyện đứa trẻ nào ngày ngày khóc lóc, ngày ngày bị la mắng mà vẫn phải nín nhịn cơ chứ? Lần sau chú Ba còn dám kiếm chuyện, cậu sẽ tìm ông Điền Thắng Lợi mà than thở.
Chú Ba đưa mắt ra hiệu cho Trần Thành Bình: "Mỗi người một trăm."
Trần Thành Bình cười nhạt. Một trăm đồng mà đòi mua chuộc cậu sao? Với thân phận của cậu, chuyện đó là không tưởng.
Chú Ba... Quả nhiên vẫn chỉ có người anh em chí cốt Triệu Tiểu Xuyên là đáng tin cậy. Đã hứa đưa tiền là xông pha chiến đấu, bất chấp đối thủ là ai.
Bước ra khỏi cửa hàng, nước mắt Đặng Minh Hà cuối cùng cũng tuôn rơi lã chã.
Điền Huân cuống quýt dỗ dành: "Sau này chúng ta hạn chế tiếp xúc với hắn là xong, em đừng bực tức làm gì cho tổn hại sức khỏe."
"Thử hỏi có ai bị mắng c.h.ử.i thậm tệ như vậy mà không nuốt uất hận vào lòng? Cái tên trọc đầu kia cũng là họ hàng nhà anh sao? Cớ gì họ hàng nhà anh lại dung túng cho những kẻ hành xử như phường thảo khấu vậy?" Đặng Minh Hà không ngớt lời oán trách.
Điền Huân ngượng ngùng giải thích: "Cũng không hẳn là thân thích ruột thịt. Cậu ấy là cháu ruột của người vợ kế của ông ngoại anh. Cậu ấy nhận gia đình Lý Hưng An làm người thân, nên quan hệ với bên ấy có phần khăng khít hơn nhà anh."
Nước mắt Đặng Minh Hà bỗng nghẹn lại giữa chừng. Cô ta sửng sốt nhìn Điền Huân: "Là đứa cháu của bà ngoại kế Việt kiều của anh đó sao?" Cô ta luôn nhắm Điền Huân một phần cũng vì gia thế của Bạch Như Trân. Nghe Điền Huân kể người bà ngoại kế ấy vô cùng giàu có, vung tay mua một căn tứ hợp viện giá hơn hai mươi vạn đồng mà không chớp mắt.
