Trọng Sinh Thập Niên 80: Bà Lão Vứt Bỏ Con Cái - Chương 6: Lão Già Ngoan Ngoãn**

Cập nhật lúc: 31/03/2026 05:02

Lý Hưng Quốc c.ắ.n răng ký bản thỏa thuận. Thỏa thuận lập thành ba bản, Ngô Tri Thu và Lý Mãn Thương giữ một bản, Lý Hưng Quốc giữ một bản, ủy ban phường giữ một bản!

Hàng xóm láng giềng cũng cảm thấy mừng thay cho vợ chồng Ngô Tri Thu. Có người thực tâm thương ông bà cung phụng nuôi một đứa con đại học chẳng dễ dàng gì, cũng có kẻ chỉ chực xem trò cười.

Trận ầm ĩ này cuối cùng cũng kết thúc hòm hòm. Danh tiếng của hai vợ chồng thằng cả ở cái khu này coi như thối hoắc. May mà chúng không sống ở đây, nếu không chắc ngày nào cũng bị người ta chọc gậy bánh xe đến c.h.ế.t!

Lúc chủ nhiệm phường ra về, thằng ba lén dúi hai bao t.h.u.ố.c lá. Dù sao cũng không thể để người ta mất công chạy một chuyến vô ích.

Ngô Tri Thu thu vào tầm mắt, thằng con út lắm mưu nhiều kế, nhưng cũng biết cách cư xử nhất.

Nhìn thằng cả mang danh tốt nghiệp đại học mà cái đạo lý đối nhân xử thế cơ bản cũng không biết, làm ở cơ quan nhà nước kiểu đó, e rằng cũng khó mà phất lên được!

Vợ chồng thằng cả ký thỏa thuận xong thì chuồn thẳng. Hàng xóm thấy hết trò vui cũng tản về nhà.

Trong phòng chỉ còn lại gia đình Ngô Tri Thu.

"Mẹ, tối nay ăn gì ạ, để con đi nấu!" Vợ thằng hai đã thay đồ xong, hôm nay làm anh chồng phải chịu thiệt, tâm trạng cô rất vui vẻ.

Ngô Tri Thu vẫn còn mơ màng với việc mình sống lại, muốn vào phòng nằm nghỉ, không có hứng thú ăn uống gì: "Tùy ý thôi! Cô thích ăn gì thì nấu nấy!"

Nói xong liền đi vào phòng.

Con dâu thứ lè lưỡi với chồng. Bà cụ vẫn đang buồn bã ư? Nhưng thái độ hôm nay đối với cô tốt hơn hẳn, còn bảo cô thích ăn gì thì nấu. Đây là lần đầu tiên kể từ lúc họ dọn về đây gần nửa năm nay!

"Làm món gì?" Vợ thằng hai hỏi chồng.

"Em chẳng thích ăn mì sợi sao, tối nay nhà mình ăn mì sợi cán!" Thằng hai cười tít mắt, cuối cùng mẹ cũng nhìn thấy điểm tốt của vợ nó rồi.

"Chị hai, em muốn ăn mì trộn tương trứng!" Thằng ba mặt dày xán lại gần.

"Được! Chị đi làm ngay đây!"

"Vậy em đi đón bọn trẻ!"

Thằng ba lăng xăng chạy đi phụ giúp chị dâu thứ, cậu cũng thích ăn mì sợi cán!

Cô út Lý Phượng Xuân lui về phòng tiếp tục đọc sách.

Lý Mãn Thương lẽo đẽo theo Ngô Tri Thu vào phòng.

Lý Mãn Thương là một người vô cùng thật thà, bình thường chẳng có sự hiện diện gì trong nhà. Trong sự việc hôm nay, từ đầu đến cuối cũng chẳng ai thèm hỏi ý kiến của ông, làm như không có sự tồn tại của người đàn ông này vậy.

Ông từ đầu đến cuối cũng chẳng thốt lên được mấy câu. Ngoại trừ lúc con dâu cả c.h.ử.i vợ mình, ông tỏ ra phẫn nộ cùng cực, còn những lúc khác, cứ như tàng hình vậy.

Lý Mãn Thương chính là một ông chồng sợ vợ điển hình, mọi việc lớn nhỏ trong nhà, chuyện con cái đều răm rắp nghe lời vợ, để Ngô Tri Thu quyết định.

Kiếp trước cũng chính vì Ngô Tri Thu liên tục bóc lột Lý Mãn Thương, bắt ông làm trâu làm ngựa cho đám con cái!

Ngô Tri Thu lúc này đang cầm chiếc gương nhỏ, nhìn bóng dáng mình trong gương vẫn còn khá trẻ. Năm nay bà bốn mươi chín tuổi, chưa đầy năm mươi, trên mặt đã hằn nhiều nếp nhăn, tóc cũng điểm không ít sợi bạc.

Nhưng may mắn là chân tay còn linh hoạt, không mắc bệnh u.n.g t.h.ư, cơ thể vô cùng nhẹ nhõm!

May mà trọng sinh về đúng thời điểm này, nếu muộn thêm vài năm, bà thà c.h.ế.t quách đi cho xong!

Bây giờ chỗ làm vẫn còn, nhà cửa vẫn còn, ông bạn già cũng vẫn còn. Hôm nay lại nẫng được một nửa tiền lương của thằng cả, quả là một khởi đầu không tồi.

Còn chuyện trọng sinh rồi có nên tránh xa đám con cái này?

Dựa vào đâu chứ? Bà nuôi nấng chúng thành người, bây giờ đến lúc cần chúng đền đáp thì lại vạch rõ ranh giới với chúng? Không có chuyện đó đâu.

Bà không phải loại người cho đi không cần nhận lại. Kiếp trước bà tự cho mình là một người mẹ hy sinh vô điều kiện, nhưng đến lúc tuổi già, bà nhận ra không phải vậy. Bà cần sự báo đáp!

Tại sao cuối cùng bà lại coi con cái là lũ vô ơn bạc nghĩa? Chính là vì tâm lý mong chờ được đền đáp này, hơn nữa bà còn vô cùng hối hận vì những hy sinh của mình trong quá khứ!

Ông trời cho bà một cơ hội làm lại, bà vẫn có một cơ thể khỏe mạnh, có công việc. Kiếp này, bà sẽ sống cho bản thân mình!

"Chuyện thằng cả đi nước ngoài không lo thật sao?" Ngô Tri Thu đang đắm chìm trong thế giới riêng, Lý Mãn Thương bất thình lình hỏi một câu.

"Lo cái gì? Lo thế nào? Ông có tiền à?"

Lý Mãn Thương câm nín...

"Thật sự lấy tiền lương của thằng cả à?"

"Dựa vào đâu mà không lấy? Nó tiêu tốn của nhà mình bao nhiêu tiền, ông xem đám con lại ngoại trừ nó, có đứa nào có công ăn việc làm t.ử tế đâu! Không đáng lấy của nó sao!"

Lý Mãn Thương cứng họng...

"Nhưng nhỡ nó thù hận chúng ta thì sao, sau này mình còn phải nhờ nó phụng dưỡng lúc tuổi già mà." Lý Mãn Thương không hẳn xót con, chỉ là sợ đến lúc cần nhờ cậy con trai, nó lại tỏ thái độ hằn học.

"Phụng dưỡng? Trông chờ vào nó, thà ông trông chờ vào con ch.ó còn hơn!"

Lý Mãn Thương không biết nói gì...

Hôm nay bà ấy ăn phải bả ch.ó dại rồi à, sao ăn nói gay gắt thế!

"Chẳng phải bà bảo chúng ta phải trông chờ vào thằng cả để dưỡng lão sao!"

Đây là câu Ngô Tri Thu luôn dùng để nhồi sọ Lý Mãn Thương. Họ dốc lòng lo cho thằng cả hiện tại chính là đang lo cho tuổi già của mình sau này. Cho nên bất cứ chuyện gì, họ đều ưu tiên thằng cả, chỉ cần thằng cả cần, họ có nghiền nát xương tủy ra cũng phải tìm cách lo liệu.

Ngô Tri Thu nghẹn lời, lão già này hôm nay còn muốn bắt bẻ bà nữa chứ.

"Ông nhìn cô con dâu cả kia xem, có giống người phụng dưỡng cho chúng ta không? Chưa đâu vào đâu mà cô ta đã dám c.h.ử.i tôi rồi, thằng cả thì chẳng hé được nửa lời. Loại người như thế, ông trông cậy bọn chúng phụng dưỡng lúc tuổi già?"

Lý Mãn Thương thở dài. Chuyện ầm ĩ hôm nay ông cũng đã nhìn rõ, không trông cậy được rồi.

"Thế ai sẽ phụng dưỡng chúng ta?" Lý Mãn Thương ngơ ngác.

"Chỉ cần chúng ta có tiền trong tay, đứa nào cũng tranh nhau đến phụng dưỡng chúng ta. Chừng nào hai ta chưa liệt giường, thì còn lâu mới cần đến bọn chúng! Kể cả có liệt giường, chỉ cần có tiền, hiếu t.ử hiền tôn thiếu gì."

"Nhưng chúng ta làm gì có tiền!" Lý Mãn Thương bối rối nhìn bà vợ. Hôm nay bà ấy bị ai nhập phải không, nhà họ cả trăm đồng tiền tiết kiệm cũng không có!

Ngô Tri Thu chặc lưỡi...

"Chúng ta đều có việc làm, năm sau tôi nghỉ hưu, có lương hưu. Bây giờ lại cho buôn bán rồi, chúng ta chắc chắn sẽ có tiền!"

Lý Mãn Thương gật gù ngơ ngác, bà vợ bảo có tiền thì chắc chắn sẽ có tiền thôi, dù sao ông cứ nghe lời là được, bảo gì làm nấy.

Ngô Tri Thu nhớ lại kiếp trước lão già này chưa từng được hưởng phúc ngày nào, đã sớm lìa đời.

Lúc gần đi, ngày nào ông cũng thèm uống chút rượu trắng, ăn chút thịt lợn thủ.

Bà còn lải nhải mắng ông tham ăn, chỉ biết nghĩ đến bản thân, không chừa phần cho con cái.

Bây giờ nghĩ lại, hận không thể tát vào mặt mình hai cái.

Ngẫm lại, kiếp trước ông c.h.ế.t sớm cũng là do làm lụng vất vả mà sinh bệnh!

"Bắt đầu từ ngày mai đừng ra bến bốc vác nữa!"

"Không đi nữa? Tại sao?"

Ngô Tri Thu lười giải thích nhiều với ông: "Bảo không đi thì đừng đi! Từ nay trở đi không đi nữa!" Ngô Tri Thu ra lệnh hùng hồn, giọng điệu không cho phép thương lượng.

"Thế không kiếm tiền nữa à?"

"Đừng nói nhiều, không hiểu tiếng người à?"

"Được được, thế tôi không đi nữa!"

Cả đời Lý Mãn Thương chỉ có một ưu điểm duy nhất, đó là nghe lời vợ!

Trong lòng chưa nghĩ thông thì mặc kệ, dù sao sớm muộn gì cũng hiểu, bây giờ không thể làm bà vợ cáu giận được!

Ngô Tri Thu không quan tâm đến ông nữa, nhớ lại những chuyện xảy ra ở kiếp trước, nghĩ cách làm sao để kiếm tiền. Kiếp trước không làm gì, chỉ dựa vào mấy căn nhà đền bù giải tỏa bà đã nắm trong tay cả triệu bạc. Nếu bây giờ những thứ đó thuộc về mình, bà tin chắc mình cũng có thể sống những ngày tháng thật sung sướng.

Khoảng mười năm nữa thôi, nhà đất sẽ rất có giá trị, điều duy nhất bà nghĩ đến bây giờ là mua nhà!

Nhưng liếc nhìn hộp đựng tiền, tháng này còn chưa đến kỳ lĩnh lương, trong hộp chỉ còn mười tám đồng!

Azz! Con đường mua nhà còn gian truân lắm!

Lý Mãn Thương nhìn bà vợ nhìn chằm chằm hộp tiền rồi thở dài, trong lòng ông cũng thở dài thườn thượt. Nghèo quá! Hai vợ chồng cùng làm việc hưởng lương, ông lại còn làm thêm mà sao chẳng dư ra được đồng nào!

Hai vợ chồng già đang mải thở ngắn than dài!

"Bố mẹ! Ăn cơm thôi!" Thằng hai cất giọng gọi ngoài cửa.

"Ra đây!"

**

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trọng Sinh Thập Niên 80: Bà Lão Vứt Bỏ Con Cái - Chương 6: Chương 6: Lão Già Ngoan Ngoãn** | MonkeyD