Trọng Sinh Thập Niên 80: Bà Lão Vứt Bỏ Con Cái - Chương 627: Sắp Sinh Rồi
Cập nhật lúc: 09/04/2026 01:03
Câu nói của Nhị Bảo khiến Ngô Tri Thu và Lý Mãn Thương không nhịn được cười.
Phượng Lan xoa nhẹ đầu Nhị Bảo: "Ai dạy con nói thế?"
"Bà cố nói đấy ạ. Bà bảo nhà mình bây giờ chú Ba là người giỏi giang nhất, dặn tụi con phải học hỏi chú Ba. Ba con chỉ là nông dân, tụi con không trông cậy được gì."
Lý Mãn Thương đưa tay che mặt. Mẹ già lại bắt đầu "rót mật vào tai" Lão Tam rồi.
Lão Tam ưỡn n.g.ự.c tự đắc. Bà nội quả là có con mắt nhìn người tinh tường: "Được rồi, mấy đứa cứ chăm chỉ học hành. Ông cố đã hứa sẽ lo học phí đại học cho mấy đứa. Nếu mấy đứa giỏi giang giành được suất du học, chú sẽ lo toàn bộ chi phí!"
"Chú Ba tuyệt vời nhất!"
"Cậu Ba tuyệt vời nhất!"
"Anh Ba, anh có lo cho em không?" Tiểu Vũ ôm lấy cánh tay Lão Tam nũng nịu. Từ ngày về đây, con bé ngày càng vui vẻ, cởi mở và hoàn toàn hòa nhập với gia đình.
"Em là em gái cưng của anh, tất nhiên anh phải lo rồi. Lo hết cho tất cả!" Trong mắt Lão Tam hiện tại, Tiểu Vũ và Mãn Mãn là hai mầm non đầy triển vọng bước vào cánh cửa đại học, anh chắc chắn sẽ hết lòng ủng hộ.
"Cần gì cậu phải lo. Tiểu Vũ, lúc nào em muốn ra nước ngoài du học, anh sẽ đích thân làm thủ tục cho em." Cậu ấm họ Bạch xách bữa sáng bước vào sân.
Lão Tam... Cái tên đáng ghét này, cớ sao cứ thích phá đám đúng lúc anh đang tỏa sáng. Lại còn thích thể hiện nữa chứ.
"Anh Lượng, em muốn đợi thi đỗ đại học rồi mới đi. Bây giờ em còn nhỏ quá." Tiểu Vũ cười rạng rỡ. Cậu ấm họ Bạch đối xử với con bé vô cùng ân cần.
"Không sao đâu, khi nào em muốn đi cũng được. Sang nước ngoài cứ coi như ở nhà, đừng khách sáo." Cậu ấm họ Bạch ném cái nhìn đầy thách thức về phía Lão Tam.
Lão Tam đành giơ ngón tay cái thán phục. Không bái phục không được, ai bảo người ta nói được làm được cơ chứ.
Cả nhà quây quần dùng bữa sáng trong không khí đầm ấm, vui vẻ. Lũ trẻ hăng hái cắp sách đến trường như vừa được tiếp thêm sinh lực.
Lúc này, tại một căn nhà trọ nhỏ, Vương Duyệt đang ôm bụng quằn quại, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Cả khu trọ cũng đang nháo nhào.
Cô con dâu của bà chủ nhà cũng chuyển dạ sắp sinh.
Vương Duyệt khó nhọc lê bước xuống giường. Cô con dâu chủ nhà đã được đặt nằm trên chiếc xe ba gác.
"Anh gì ơi, tôi cũng sắp sinh rồi!" Vương Duyệt ôm bụng tựa vào khung cửa.
Mọi người trong sân sững sờ. Bà chủ nhà vỗ đùi đ.á.n.h đét: "Trời đất ơi, sao lại rủ nhau đẻ cùng lúc thế này. Mau, đỡ cô ấy lên xe luôn đi."
Gia đình bà chủ nhà rất t.ử tế, vội vàng đỡ Vương Duyệt lên xe, tức tốc chở cả hai t.h.a.i p.h.ụ đến bệnh viện.
Cả hai cùng được đẩy vào phòng sinh.
Cùng lúc đó, ông chủ xưởng gỗ - cha đứa bé trong bụng Vương Duyệt - cũng nhận được tin báo và vội vã lao đến bệnh viện.
Vương Duyệt mới chuyển đến thuê trọ nhà người phụ nữ kia chưa được bao lâu thì ông chủ xưởng mộc đã tìm ra tung tích của cô. Đứa con mang dòng m.á.u của lão đang nằm trong bụng cô, lão sao có thể để cô vuột khỏi tầm mắt.
Trong phòng sinh, Vương Duyệt đau đớn như xé ruột xé gan. Cô thầm cầu nguyện đứa bé trong bụng là con trai, để mẹ con cô có một chốn nương tựa vững vàng.
Vợ chồng ông chủ cũng đang túc trực bên ngoài phòng sinh. Họ cũng đang chắp tay cầu trời khấn phật, mong mỏi lần này sẽ đón được một cậu con trai nối dõi tông đường.
Phòng sinh có tổng cộng bốn sản phụ đang cùng lúc vượt cạn. Trong đó, một sản phụ không kìm nén được những cơn đau quặn thắt đã cất tiếng la hét ầm ĩ.
"Đừng la hét ầm ĩ nữa, phí sức lắm. Dồn sức mà rặn đi!" Cô y tá lập tức lên tiếng chấn chỉnh.
Vương Duyệt đau đớn đến mức chỉ muốn tìm một lỗ nẻ nào đó để chui xuống, nhưng vẫn không quên đưa mắt quan sát những sản phụ khác. Một trong số đó là cô con dâu chủ nhà, hai người còn lại trông đều trẻ tuổi hơn cô.
Vương Duyệt năm nay cũng đã xấp xỉ ba mươi. Ở thời buổi này, độ tuổi đó được xem là khá lớn để sinh con.
"Thấy đầu em bé rồi. Hít vào bằng mũi, thở ra bằng miệng. Lúc có cơn gò thì rặn mạnh xuống dưới, dồn sức vào đùi và m.ô.n.g!" Cô y tá tận tình hướng dẫn.
"Đang sinh đẻ mà cô còn nhìn ngó đi đâu thế? Có nghe tôi hướng dẫn không? Cô mà không rặn, tôi bỏ mặc cô đấy, còn bao nhiêu người đang xếp hàng chờ kia kìa." Cô y tá nhăn mặt khó chịu khi thấy Vương Duyệt lơ đễnh, không phối hợp.
Vương Duyệt vội vàng điều chỉnh nhịp thở, răm rắp làm theo hướng dẫn của y tá, dồn sức rặn.
Vì là con so nên quá trình chuyển dạ kéo dài. Vương Duyệt đau đớn đến mồ hôi đầm đìa, quần áo ướt sũng.
Bỗng một tiếng khóc chào đời lanh lảnh vang lên trong phòng sinh. Đã có một sản phụ vượt cạn thành công.
"Là bé trai nhé, chúc mừng gia đình!" Vương Duyệt nghe thấy lời chúc mừng của y tá. Cô đưa mắt nhìn sang, thì ra là cô con dâu chủ nhà.
"Nhìn cái gì mà nhìn, con của cô còn chưa ra đâu! Nghe khẩu lệnh của tôi, rặn mạnh lên!"
Vương Duyệt thầm ước ao đứa trẻ vừa chào đời kia là con của mình. Cô chỉ biết hít một hơi thật sâu và tiếp tục dùng sức rặn.
Liên tiếp sau đó, một sản phụ khác cũng sinh hạ thành công, là một bé gái.
Vương Duyệt thầm khấn vái trong lòng, nhất định phải là con trai, nhất định phải là con trai. Tiếp theo, cô con dâu chủ nhà cũng sinh xong, lại là một bé gái.
Vương Duyệt càng thêm căng thẳng. Một bác sĩ vừa đỡ đẻ xong bước tới kiểm tra tình trạng của cô, dùng tay ấn mạnh vài cái lên bụng. Lúc này, Vương Duyệt đã đau đến mức tê dại. Đột nhiên, cô cảm thấy một lượng lớn dịch tràn ra từ vùng kín, cơn đau tan biến, toàn thân nhẹ bẫng. Cảm giác choáng váng ập đến, cô chỉ muốn thiếp đi ngay lập tức.
Cô biết mình đã sinh xong. Cố nén cơn suy nhược, cô yếu ớt hỏi: "Bác sĩ ơi, là trai hay gái vậy ạ?"
"Là một bé gái xinh xắn." Bác sĩ trả lời ngắn gọn rồi vội vàng chuyển sang sản phụ tiếp theo.
Vương Duyệt cảm thấy bầu trời như sụp đổ trước mắt. Tại sao lại là con gái? Tại sao lại là con gái? Tại sao ông trời lại đối xử bất công với cô như vậy? Sinh con gái, mẹ con cô biết dựa vào đâu mà sống?
Những giọt nước mắt tuôn rơi không kìm lại được.
Cô y tá khẽ thở dài. Những trường hợp như thế này cô gặp nhiều rồi. Chính sách kế hoạch hóa gia đình ngày càng siết c.h.ặ.t, nhà nào cũng mong ngóng có được mụn con trai nối dõi.
"Bé gái nét mặt giống mẹ lắm, xinh xắn vô cùng." Cô y tá vừa vệ sinh cho em bé vừa nhẹ nhàng an ủi Vương Duyệt.
Vương Duyệt c.ắ.n c.h.ặ.t môi, lén rút tờ hai trăm đồng giấu sẵn trong áo lót, nắm c.h.ặ.t trong tay. Với giọng thều thào, cô gọi: "Y tá ơi, cô lại đây một chút, tôi thấy đau tức n.g.ự.c quá."
Cô y tá tay chân thoăn thoắt. Lúc này dây rốn, vùng miệng và mũi của bé đã được làm sạch, những vết m.á.u trên người cũng đã được lau qua.
Nghe tiếng gọi của Vương Duyệt, cô y tá bế em bé lại gần: "Cô thấy khó chịu ở đâu?"
Vương Duyệt nhìn đứa bé đỏ hỏn, nước mắt nhòe đi tầm nhìn. Con ơi, không phải mẹ không muốn có con, mà là mẹ thật sự không có khả năng nuôi nấng con.
Cô gạt vội giọt nước mắt, đưa mắt nhìn quanh. Thấy không ai để ý đến góc của mình, cô dúi tờ tiền vào tay y tá: "Tôi muốn đổi lấy bé trai, cầu xin cô đấy."
Cô y tá liếc nhìn tờ tiền trong tay, bực bội lườm Vương Duyệt mấy cái, rồi ném trả xấp tiền lên người cô: "Đây là bệnh viện, tôi là y tá chứ không phải bọn buôn người. Muốn con trai thì tự đi mà đẻ lấy!"
Cô con dâu chủ nhà đang lơ mơ ngủ bỗng giật mình tỉnh giấc, hoảng hốt rướn người lên: "Y tá ơi, con trai tôi đâu rồi? Con trai tôi đâu?"
Cô y tá phụ trách đỡ đẻ cho cô vội vàng ôm em bé đến gần: "Đây, cháu ở đây. Chị cứ yên tâm, chúng tôi là bệnh viện chính quy, tuyệt đối không làm những chuyện trái lương tâm đâu." Cô y tá trừng mắt nhìn Vương Duyệt. Người gì đâu mà kỳ lạ, con trai hay con gái cũng đều là giọt m.á.u mình mang nặng đẻ đau sinh ra, cớ sao lại muốn vứt bỏ con mình để nuôi con người khác.
"Mau đưa cháu ra ngoài cho chồng tôi, nhanh lên!" Giọng cô con dâu chủ nhà run rẩy vì lo sợ.
"Dạ vâng, tôi đưa cháu ra ngay đây." Cô y tá nhanh ch.óng bế em bé ra ngoài.
Cô con dâu chủ nhà lườm Vương Duyệt với ánh mắt mang hình viên đạn. Cô ta lúc này mệt lả không còn chút sức lực nào, nếu không chắc chắn sẽ lao vào xé xác người đàn bà này. Gia đình cô đã có lòng cưu mang, cho ở trọ, thế mà cô ta lại mang rắp tâm độc ác như vậy.
Những sản phụ sinh con gái khác tuy tâm trạng cũng chẳng mấy vui vẻ, nhưng đều tỏ vẻ khinh miệt hành động của Vương Duyệt. Con gái cũng là m.á.u mủ ruột rà, sao có thể vì khát khao con trai mà đang tâm vứt bỏ con đẻ để nuôi con người dưng.
Vương Duyệt nằm bất động trên giường, ánh mắt trống rỗng. Ánh nhìn khinh khi của những người xung quanh không mảy may tác động đến cô. Kế hoạch tráo đổi không thành, mẹ con cô phải làm sao đây?
Đáng lẽ cô nên đưa thêm tiền. Nếu là năm trăm đồng, biết đâu cô y tá đã xiêu lòng?
Nếu biết được suy nghĩ này của Vương Duyệt, chắc chắn cô y tá sẽ giáng cho cô hai bạt tai trời giáng. Cô là một người có lương tâm nghề nghiệp, một người bình thường, làm sao có thể vì đồng tiền mà bán rẻ lương tri, làm ra chuyện thất đức như thế.
Hơn nữa, mỗi y tá phụ trách chăm sóc một sản phụ riêng biệt. Cũng chính vì đã từng có những tiền lệ đau lòng xảy ra ở các khu vực khác, do khát khao con trai đến mức mù quáng mà người ta bày ra đủ mọi thủ đoạn tàn độc.
