Trọng Sinh Thập Niên 80: Bà Lão Vứt Bỏ Con Cái - Chương 662: Đỏ Mắt Tìm Kiếm

Cập nhật lúc: 09/04/2026 06:05

Chị Lưu gùi tay nải lớn rời khỏi khu nhà tập thể, rảo bước về phía trạm xe buýt. Gió bấc rít gào, tuyết lạnh buốt luồn vào tận cổ, làm những giọt nước mắt lăn dài trên má chị đông cứng lại thành sương giá.

Đường trơn trượt khiến chị lỡ bước trượt ngã. Dù đã cố gắng vùng vẫy nhưng chị không sao đứng lên nổi. Bao nhiêu tủi nhục tích tụ bấy lâu nay trào dâng, chị nằm vật ra mặt tuyết lạnh buốt, bật khóc nức nở. Ngay cả khi chồng qua đời, chị cũng chưa từng cảm thấy đau đớn, xót xa đến nhường này.

Vài người vừa xuống xe buýt thấy vậy vội vàng chạy lại đỡ chị dậy.

"Đây chẳng phải là cô Lưu sao? Đêm hôm khuya khoắt thế này cô tính đi đâu vậy?" Một ông cụ sống cùng tầng với gia đình Tào Quân, thỉnh thoảng chạm mặt chị khi đi chợ, lên tiếng hỏi thăm.

Chị Lưu vội vàng gạt nước mắt: "Cảm ơn bác nhé, tôi đang đợi xe buýt, xin phép đi trước."

Phủi qua loa những bông tuyết bám trên áo, chị Lưu không nói thêm lời nào, tiếp tục đi về phía trạm xe buýt.

"Đêm hôm giá rét thế này, một mình gùi cái tay nải to tướng, bà ấy định đi đâu nhỉ?" Một người vừa giúp đỡ chị cất tiếng thắc mắc.

"Nghe tiếng khóc thương tâm quá."

"Đúng thế, chắc hẳn là gặp chuyện gì uất ức lắm. Bác ơi, bác quen biết bà ấy à?"

Mọi người cùng đổ dồn ánh mắt về phía ông cụ.

Ông cụ gật đầu: "Bà ấy ở tầng dưới nhà tôi."

"Nhà ở ngay đây, thế bà ấy định đi đâu? Lẽ nào bị con trai đuổi ra khỏi nhà rồi?" Mọi người bắt đầu xì xào bàn tán.

Ông cụ chắp tay sau lưng, đủng đỉnh đi về nhà. Đi ngang qua tầng của gia đình Tào Quân, ông liếc nhìn một cái đầy ẩn ý.

"Bố về rồi ạ, hôm nay sao bố về sớm thế? Con đang định lát nữa ra đón bố đây." Cậu con trai vội chạy ra đỡ lấy chiếc mũ bông trên tay ông cụ. Ông cụ vẫn giữ thói quen mỗi tuần tụ tập hàn huyên với mấy ông bạn già một lần.

"Gia đình cậu Tào xảy ra chuyện gì thế?" Ông cụ vừa cởi áo khoác bông vừa cất tiếng hỏi. Con trai ông tình cờ lại là cấp trên của Tào Quân.

"Con cũng không rõ, có chuyện gì vậy bố?" Cậu con trai ngạc nhiên hỏi lại.

"Vừa nãy lúc về, bố thấy bà mẹ cậu Tào gùi cái tay nải lớn, nằm khóc nức nở dưới đất, trông thương tâm lắm. Bố đỡ bà ấy dậy thì bà ấy nói đi ra trạm xe buýt rồi đi mất." Ông cụ ngả người xuống ghế sô-pha, bà lão trong nhà vội mang ra một cốc nước nóng.

"Bà Lưu mẹ cậu Tào là người hiền lành, t.ử tế, lúc nào cũng tất bật dọn dẹp, quán xuyến việc nhà. Sao ông không hỏi han cho cặn kẽ?" Bà lão trách móc chồng.

"Người ta không nói, tôi hỏi thế nào được. Tôi đâu phải là mấy bà hàng xóm hay ngồi lê đôi mách. Ngày mai con lựa lời hỏi han cậu Tào xem sao, người già cả ngày bận rộn quán xuyến gia đình cũng chẳng dễ dàng gì." Ông cụ dặn dò con trai. Là lãnh đạo, việc quan tâm, giải quyết những khúc mắc trong gia đình nhân viên cũng là trách nhiệm của người làm quản lý.

"Dạ vâng, con nhớ rồi ạ." Cậu con trai đáp lời.

Sáng sớm hôm sau, hai ông bà xuống lầu mua đồ ăn sáng thì nghe thấy mấy bà hàng xóm đang râm ran bàn tán dưới sảnh.

"Bà nói xem, cái đôi vợ chồng cậu Tào kia, bề ngoài trông có vẻ đạo mạo thế, mà định bụng đẩy bà cụ ra ban công ở đấy. Ban công mùa hè thì nóng bức, mùa đông thì lạnh cóng, chỗ đó làm sao mà con người ở được." Một bà hàng xóm nhà Tào Quân bĩu môi khinh khỉnh nói.

"Tối qua tôi nghe thấy nhà họ cãi vã om sòm. Đôi vợ chồng đó định nuốt trọn số tiền của bà Lưu, bà ấy đòi lại mà chúng nó không chịu trả." Bà hàng xóm cách nhà Tào Quân mấy căn, vừa nghe thấy tiếng động đã vội vàng ra áp tai vào cửa nghe ngóng, nên biết rõ ngọn ngành câu chuyện hơn ai hết.

"Thật vậy sao, thế thì quá đáng lắm rồi."

"Những lời bà Lưu nói hôm qua, tôi nghe lỏm qua khe cửa mà còn rơi cả nước mắt. Đúng là đừng bao giờ dốc cạn ruột gan cho con cái, chẳng ích gì đâu." Người phụ nữ vừa nói vừa rưng rưng xúc động.

Những người vây quanh hóng chuyện sốt sắng hỏi: "Bà ấy nói gì, kể mau cho mọi người nghe với."

Người phụ nữ kia liền tường thuật lại đại khái những lời chị Lưu đã nói đêm qua.

"Thật là thứ cầm thú! Tôi thấy hai đứa con hư đốn nhà tôi chắc cũng nghĩ về tôi như thế thôi!"

"Ôi trời đất ơi, nghe mà uất ức nghẹn cả lòng."

Ông cụ và bà lão nghe xong toàn bộ câu chuyện, bà lão tức giận đến mức run rẩy: "Ông nói xem, có phải con trai mình cũng nghĩ về mình như thế không? Chẳng qua vợ chồng mình còn có lương hưu, còn có giá trị lợi dụng nên chúng nó mới nhẫn nhịn?"

Ông cụ... "Con trai bà là người thế nào bà còn không rõ sao, đừng có vơ đũa cả nắm."

"Khi nào chỉ còn một trong hai vợ chồng mình sống sót, lúc đó mới biết được chúng nó là sói hay là cừu. Từ nay về sau, đồng lương của hai vợ chồng mình cứ giữ lại, tự mình tích cóp. Phải để lại một đường lui cho bản thân."

Chỉ trong một buổi sáng, tại khu tập thể nơi Tào Quân sinh sống, các bậc phụ huynh đều bắt đầu nhen nhóm ý định "để lại đường lui" cho mình. Về nhà, họ nhìn con trai, con dâu bằng ánh mắt dò xét, nghi ngờ con cái mình cũng là những kẻ vô ơn bạc nghĩa.

Khi Tào Quân đi làm, anh cảm nhận rõ rệt những ánh mắt kỳ lạ mà đồng nghiệp dành cho mình.

Cấp trên gọi anh vào văn phòng, mắng cho một trận xối xả. Bao nhiêu bực dọc vì bị bố mẹ nghi ngờ vào buổi sáng đều được trút hết lên đầu Tào Quân, chỉ vì nhà anh ta tự nhiên sinh sự, gây mâu thuẫn gia đình.

Tào Quân bị mắng té tát, vội vàng chạy đi tìm chị Lưu. Anh định đón mẹ về lại khu tập thể, dốc lòng phụng dưỡng để gỡ gạc lại hình ảnh.

Nhưng anh hoàn toàn không biết mẹ mình đã dọn đi đâu. Giá như tối qua đừng tiết lộ mật khẩu sổ tiết kiệm cho bà thì giờ đã dễ tìm rồi.

Anh đoán chắc mẹ mình cũng chẳng có họ hàng thân thích nào. Em gái thì lấy chồng xa, mẹ chắc chắn không thể đến đó, vậy chỉ còn cách quay về khu nhà trọ cũ.

Tào Quân đạp xe hối hả về khu nhà trọ, dọc đường bị ngã mấy lần. Khó khăn lắm mới đến nơi, nhưng khu sân sau đã khóa kín cửa, chẳng có ai ở nhà.

Khu sân trước anh không quen ai ngoài Tưởng Phân. Anh nhòm qua cửa sổ, thấy ông Cát đang vắt chân chữ ngũ thảnh thơi xem tivi, liền đẩy cửa bước vào: "Chào ông Cát ạ."

Ông Cát thấy Tào Quân, cũng chẳng thèm đứng dậy: "Cậu Tào đấy à, mấy năm rồi không gặp, cậu đến đây có việc gì?"

"Ông Cát, mẹ cháu có quay về đây không ạ?" Tào Quân xoa xoa hai tay.

Ông Cát lắc đầu: "Mùa hè năm ngoái mẹ cậu có về một lần, từ đó đến nay không thấy mặt mũi đâu nữa. Sao cậu lại tìm mẹ ở đây?"

Tào Quân lúng túng: "Dạ không có gì ạ. Mẹ cháu bảo muốn về thăm nhà cũ, tiện đường đi ngang qua đây nên cháu rẽ vào định đón mẹ cùng về. Mẹ cháu có lẽ chê lạnh nên không đến. Thôi, cháu xin phép ông Cát cháu về trước ạ."

"Ngoài trời lạnh lắm, sức khỏe tôi dạo này không được tốt, tôi không tiễn cậu được nhé." Ông Cát vẫn ngồi yên vị, nhìn theo bóng Tào Quân khuất dạng.

Sau khi Tào Quân rời đi, ông Cát nở một nụ cười mỉa mai. Rõ ràng là vội vã đi tìm mẹ vì chịu áp lực từ cơ quan chứ gì. Mẹ già làm sao quan trọng bằng cái ghế lãnh đạo cơ chứ.

Tào Quân lùng sục khắp các nẻo đường, ròng rã suốt một ngày trời nhưng vẫn bặt vô âm tín. Tối đến, anh lại lân la đến hỏi han Ngô Tri Thu và thím Đại Lạt Bá.

Cả hai người đều đồng thanh đáp lại rằng không thấy chị Lưu, quả thật hôm nay họ không hề trông thấy chị.

Tào Quân vừa tức giận vừa lo lắng, hai ngày trôi qua vẫn không tìm thấy mẹ. Đồng nghiệp trong cơ quan ai nấy đều tỏ thái độ bất mãn với anh. Hai ngày qua, các bậc phụ huynh trong khu tập thể đồng loạt nổi dậy, không đòi tiền phụng dưỡng thì cũng đòi lại số tiền đã đóng góp cho gia đình bấy lâu nay. Ai cũng khăng khăng đòi tự quản lý tiền bạc, chẳng còn chút niềm tin nào vào con cái nữa.

Tào Quân phải muối mặt thanh minh với cấp trên rằng mẹ mình đã dọn về nhà cũ vì muốn sống tự lập, hai mẹ con không hề có xích mích gì.

Cấp trên nhìn Tào Quân bằng ánh mắt nửa tin nửa ngờ. Cậu con trai hiếu thảo này hai ngày qua bị các bà mẹ đặt nghi vấn là đang "diễn kịch", chỉ nhằm mục đích bòn rút tiền bạc của họ, hỏi sao họ không tức giận cho được.

Tuy nhiên, đây cũng không phải là vấn đề vi phạm nguyên tắc gì quá nghiêm trọng, nên lãnh đạo cũng không làm khó dễ thêm mà cho Tào Quân lui.

Tào Quân tức đến mức nửa sống nửa c.h.ế.t. Về đến nhà, anh đóng sầm cửa lại và trút một trận đòn mắng té tát lên đầu cô vợ.

Cô vợ tức tối bế con bỏ về nhà ngoại.

Chỉ ngay ngày hôm sau, chị Lưu đã ra ngân hàng rút toàn bộ số tiền, lập một sổ tiết kiệm mới và hoàn trả số tiền đã vay cho Ngô Tri Thu.

Nghe tin Tào Quân đang nháo nhào tìm mình, chị thừa hiểu nguyên do từ đâu mà ra. Ắt hẳn là ông cụ tốt bụng đã giúp chị đêm hôm đó về nhà kể lại sự tình với con trai, nếu không, đứa con trai vốn mong chị đi khuất mắt làm sao lại sốt sắng đi tìm chị nhanh đến vậy.

Chị Lưu bỏ ngoài tai những rắc rối ấy, dặn dò Ngô Tri Thu không cần phải bận tâm đến Tào Quân. Chị mặc thật ấm, ra trước cổng bến xe khách bày bán bánh bao và trứng luộc nước trà.

Ở đó, những người bán hàng rong cũng không ít, nhưng mùi vị đồ ăn của chị Lưu lại đậm đà, thơm ngon đặc biệt nên khách mua tấp nập. Từng tờ tiền lẻ được chị cẩn thận cất vào túi, trong lòng chị trào dâng một cảm giác bình yên, vững chãi đã vắng bóng từ rất lâu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.