Trọng Sinh Thập Niên 80: Bà Lão Vứt Bỏ Con Cái - Chương 89: Anh Ba Lý
Cập nhật lúc: 31/03/2026 09:02
"Cất cái lòng thương người bừa bãi của mày đi. Trên đời này còn nhiều người khổ lắm, không nói đâu xa, ngay vùng ven thủ đô còn khối người đang đói ăn kìa! Đừng nói tới những vùng miền núi hẻo lánh! Tuyệt đối không được tiếp xúc riêng với cô gái đó. Cái gia đình đó còn dai như đỉa hơn cả nhà họ Hà đấy!" Ngô Tri Thu cảnh cáo một cách nghiêm khắc.
Trừ phi cô gái đó tự mình muốn thoát khỏi cái gia đình bế tắc ấy, bằng không chẳng ai có thể dang tay cứu giúp được!
"Con biết rồi!" Lão Tam thừa hiểu mẹ làm vậy là vì muốn tốt cho mình. Một chàng trai chưa vợ thì quả thực không tiện nhúng tay vào chuyện riêng của con gái nhà người ta.
Những ngày tiếp theo trôi qua trong bình lặng. Ngô Tri Thu ngày ngày đi làm, tan ca rồi buổi trưa tạt qua viện thăm Nhị Bảo.
Lý Mãn Thương ở nhà chăm trẻ. Lão Tam thì quyết định làm cho đến qua Tết rồi mới nghỉ việc.
Tình trạng của Nhị Bảo tiến triển rất khả quan. Tới ngày thứ bảy nằm viện, thằng bé được kiểm tra tổng quát thêm lần nữa.
Máu bầm đã được cơ thể hấp thụ rất tốt, bác sĩ thông báo có thể xuất viện.
Một tháng sau quay lại tái khám, hai vợ chồng Lão Nhị và Xuân Ni rốt cuộc cũng trút được gánh nặng trong lòng!
Nhị Bảo ra viện, Lão Nhị liền tới đồn công an rút đơn kiện. Tuy nhiên, Ngưu Chiêu Đệ không được thả ra ngay lập tức mà vẫn phải thụ án tạm giam đủ một tháng mới được tự do!
Mấy chuyện đó Lão Nhị cũng chẳng buồn đoái hoài. Đi rút đơn cũng nể tình bố vợ, dạo này hai ông bà cứ cách ngày lại lên viện thăm Nhị Bảo, viện phí các thứ đều một tay họ chi trả.
Lão Nhị khước từ, muốn trả lại tiền nhưng bố vợ nhất quyết không nhận. Con dâu cả đ.á.n.h người thì họ phải chịu trách nhiệm, ở đâu cũng phải tuân theo cái đạo lý đó!
Vợ chồng Lão Nhị hết cách, đành tính toán sau này sẽ chăm bề hiếu kính ông bà nhiều hơn!
Đất nền xây nhà của Lão Nhị cũng đã mua xong xuôi, nằm ngay phía sau nhà bố vợ! Ra giêng là có thể khởi công đào móng.
Mỗi sáng đi làm và tối tan ca, Lão Tam đều bắt gặp Lưu Tiểu Thảo túc trực bên bồn nước trước sân. Bộ quần áo vá chằng vá đụp, giữa mùa đông lạnh giá mà vẫn mặc đồ mỏng manh, chiếc quần cộc cỡn hở cả mắt cá chân phơi ra những vết cước sưng tấy tím ngắt. Đôi giày bông đi dưới chân cũng lỗ chỗ những miếng vá.
Bà lão họ Lưu thỉnh thoảng lại gây lộn với góa phụ họ Mã, hễ giáp mặt người nhà Ngô Tri Thu là lại nói mát mẻ xách mé.
Ngô Tri Thu cũng lười đôi co. Nếu dám chọc tức bà, bà sẽ tát cho vẹo mồm để chừa cái thói lân la kiếm chuyện!
Hôm nay Lão Tam ngủ nướng nên trễ giờ làm, đầu tóc bù xù rễ tre, hớt ha hớt hải dắt xe đạp lao vội ra cửa.
Cạnh bồn nước trước sân, Lưu Tiểu Thảo vẫn đứng đó.
Lão Tam bước vội lướt qua. Hai nhà vốn có xích mích, chẳng ai nói chuyện với ai, nên cậu cũng coi như không nhìn thấy Lưu Tiểu Thảo.
"Anh Ba Lý!" Một giọng nói thều thào, yếu ớt vang lên gọi giật lại.
Lão Tam quay đầu nhìn. Lưu Tiểu Thảo hai tay mân mê vạt áo, rụt rè ngước nhìn cậu. Gương mặt hốc hác, vàng vọt cùng ánh mắt đáng thương, cún con.
"Chuyện gì?" Lão Tam lập tức kéo cao cảnh giác, cái dáng vẻ và ánh mắt này, cậu lạ lẫm gì nữa.
Hà Mỹ Na từng dùng ánh mắt này suốt, cậu cực kỳ mê mẩn chiêu đó. Nhưng vấn đề là Hà Mỹ Na làm thế trông rất xinh đẹp, toát lên vẻ "thấy mà thương" làm đàn ông xao xuyến.
Đằng này nhan sắc của Lưu Tiểu Thảo đem so với Hà Mỹ Na thì một trời một vực, thân hình lại gầy nhom khô khốc như đứa trẻ chưa phát triển hết.
Vẻ mặt này lọt vào mắt Lão Tam trông chẳng khác nào một ác quỷ đói khát lại đang muốn giở trò với cậu.
"Anh Ba Lý!" Lưu Tiểu Thảo không nói rõ chuyện gì, cứ nhìn đăm đắm vào Lão Tam, nước mắt như chực trào ra khỏi khóe mi.
Lão Tam không chần chừ lấy nửa giây, nhảy lên xe đạp nhấn bàn đạp phóng như bay, cứ như thể có ch.ó dại rượt đuổi đằng sau.
Ối mẹ ơi! Đáng sợ quá! Mẹ ơi! Cứu con!
Lưu Tiểu Thảo sững sờ đứng chôn chân tại chỗ. Cô ta ở khu tập thể này được nửa tháng rồi, mỗi lần tỏ vẻ đáng thương như vậy, ai nhìn thấy cũng rủ lòng thương hại, tíu tít hỏi han xem có cần giúp đỡ gì không! Ánh mắt ai cũng đầy vẻ thương xót, xót xa.
Lưu Tiểu Thảo sinh ra trong cái gia đình đó, lẽ dĩ nhiên cũng chẳng phải dạng vừa. Những toan tính của bố mẹ, cô ta nắm rõ trong lòng bàn tay, và cũng chẳng thấy có gì không ổn, thậm chí còn âm thầm vui sướng! Được gả vào thành phố thì tốt gấp vạn lần ở lại chốn thôn quê.
Tiền thách cưới đưa cho gia đình cũng là chuyện hiển nhiên, ở quê nhà cô ta ai mà chẳng vậy. Con gái là phải phụ giúp nhà đẻ, lỡ sau này ở nhà chồng có bề gì thì còn có nhà mẹ đẻ đứng ra chống lưng.
Nhưng gả vào thành phố thì gả cho ai, cô ta cũng có những tính toán của riêng mình. Bắt cô ta lấy mấy lão già khọm xấu xí thì đời nào cô ta chịu.
Sống ở khu tập thể ngần ấy ngày, cô ta nhận ra người thành phố rất hào phóng và dễ bị lừa. Ngày nào cô ta cũng canh giờ mọi người đi làm, về nhà để ra đứng giặt đồ bên bồn nước, làm ra vẻ đáng thương tội nghiệp. Thỉnh thoảng có người rủ lòng thương lại lén nhét cho cô ta vài món đồ ăn. Những thứ đó cả đời này cô ta chưa từng được nếm thử.
Đến cả gia đình góa phụ họ Mã - kẻ thù không đội trời chung với nhà cô - thỉnh thoảng con trai và con dâu đi qua cũng dúi cho cô ta vài viên kẹo sữa. Kẹo sữa thơm ngon, ngọt lịm làm sao!
Lưu Tiểu Thảo cũng đã dò la tường tận tình hình của các hộ gia đình trong khu. Cả khu chỉ có bốn người đàn ông chưa vợ.
Nhà sau có hai người. Một người là Tăng Đức Hải - con trai út của bà Cái Loa Phóng Thanh, làm học việc trong nhà hàng, ít khi về nhà. Cô ta mới chỉ gặp một lần, trông cậu ta trắng trẻo, mập mạp, lúc nào cũng cười tủm tỉm.
Người thứ hai chính là Lão Tam, công nhân thời vụ. Chuyện của cậu ta và Hà Mỹ Na dạo trước ầm ĩ thế nào, cô ta cũng nghe phong phanh.
Sân trước cũng có hai người, là cháu nội của ông Trương, cả hai đều làm công nhân thời vụ. Nhưng hai anh em này bị Lưu Tiểu Thảo gạch tên ngay từ đầu, bởi cả một đại gia đình chen chúc trong hai gian nhà ngang chật chội, nhìn là biết gia cảnh chẳng khá khẩm gì.
Vụ xô xát giữa nhà họ Lưu và Ngô Tri Thu đợt trước, Lưu Tiểu Thảo cũng chứng kiến tận mắt những món đồ ngon đắt tiền mà Ngô Tri Thu mua về. Lý Mãn Thương là thợ bậc bảy đã nghỉ hưu, lương hưu mỗi tháng nghe đâu tới bảy tám chục đồng. Anh cả thì học đại học ra làm quan chức, sau này kiểu gì chẳng thăng quan tiến chức ầm ầm.
Quan trọng hơn, Lão Tam là đứa con trai út được cưng chiều nhất nhà. Cứ nhìn cái cách bà mẹ mua sắm hào phóng là biết! Ở khu này làm gì có nhà nào vung tiền mua đồ mạnh tay như vậy.
Dù hai nhà đang mâu thuẫn, nhưng cũng chẳng ảnh hưởng gì đến dã tâm nhòm ngó chiếm tiện nghi của nhà họ Lưu.
Thực ra, gia đình có điều kiện tốt nhất trong khu này là nhà họ Mã mới chuyển tới. Cả nhà ba người thì có tới hai người là công nhân, anh con trai còn là kỹ thuật viên, lương cao, lại chưa có con cái vướng bận. Đáng tiếc là nhà họ Mã lại không có đối tượng nào phù hợp với Lưu Tiểu Thảo.
Cân nhắc thiệt hơn, Lưu Tiểu Thảo nhắm mục tiêu vào Lão Tam. Chỉ cần lấy được cậu ta, những món ngon vật lạ mà Ngô Tri Thu mua sẽ có phần của cô ta. Bố mẹ cô ta không còn phải nhìn mà thèm nhỏ dãi nữa, cháu trai cô ta cũng sẽ thường xuyên được thưởng thức mỹ vị!
Đến lúc đó, nhờ vả anh cả nhà họ Lý xin cho anh Hai một công việc, thì nhà họ Lưu coi như cắm rễ vững chắc ở thành phố. Vậy cô ta chính là đại công thần của nhà họ Lưu rồi!
Vì vậy, những ngày gần đây, Lưu Tiểu Thảo luôn túc trực trên đoạn đường Lão Tam đi qua. Cô ta biết tận dụng tối đa lợi thế của mình, ánh mắt thương hại của Lão Tam dành cho cô ta đều lọt vào mắt cô ta hết.
Nhưng tuyệt nhiên Lão Tam không có bất kỳ hành động tiến tới nào. Kể cả đối thủ không đội trời chung như anh con trai nhà họ Mã còn lén cho cô ta bánh kẹo, vậy mà Lão Tam thì cấm thấy rục rịch gì. Nhà cậu ta có nhiều đồ ăn ngon như vậy, sao chẳng chịu đem cho cô ta một ít!
Hôm nhà họ Lý kho thịt, mùi thơm bay ra làm cô ta thèm muốn rớt dãi, đứa cháu cũng khóc lóc đòi ăn. Nhưng hai nhà vừa đ.á.n.h nhau xong, chẳng cần đoán cũng biết họ đời nào chịu chia sẻ.
Lưu Tiểu Thảo còn toan tính xem Lão Tam có thể thuyết phục gia đình nấu thịt kho tàu lần nữa rồi lén mang cho cô ta ăn không cơ!
Nhưng khổ nỗi... Lão Tam còn chưa chủ động nói chuyện với cô ta lấy một câu.
Có lẽ do hai nhà mâu thuẫn nên cậu ta còn e ngại?
Lưu Tiểu Thảo quyết định chủ động mở lời, tạo cơ hội cho Lão Tam thấu hiểu cuộc sống khốn khổ của mình, khơi gợi lòng trắc ẩn của cậu ta! Lâu dần, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén!
Nếu nhà họ Lý không đồng ý, cô ta sẽ xúi mẹ tung tin đồn nhảm, gạo đã nấu thành cơm, nhà họ Lý có muốn hay không cũng phải bấm bụng mà rước cô ta về!
Lưu Tiểu Thảo đã tính toán kỹ lưỡng đâu vào đấy, thậm chí còn ảo tưởng cả viễn cảnh hạnh phúc sau khi cưới!
Bố mẹ và các anh chị dâu lúc đó chắc chắn sẽ thi nhau xum xoe nịnh bợ cô ta!
Vì thế sáng nay cô ta cất công chầu chực bên bồn nước từ sớm tinh sương, lạnh đến mức toàn thân cứng đờ, quần áo vò muốn rách cả ra mới thấy bóng Lão Tam xuất hiện.
Lười biếng đến thế là cùng, lấy nhau về cô ta nhất định sẽ bắt cậu ta sửa cái tật xấu này!
Khi cô ta bày ra bộ mặt tự cho là xinh đẹp và đáng thương nhất, thốt lên tiếng "Anh Ba Lý", thì phản ứng của Lão Tam lại hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Lưu Tiểu Thảo.
Cô ta vội vàng đảo mắt nhìn quanh, làm gì có ai cơ chứ. Trời đông giá rét thế này, có ai rảnh rỗi mà đi dạo loanh quanh đâu!
Nhưng Lão Tam giống như gặp ma, phóng xe bạt mạng chạy trốn. Chẳng phải cậu ta nên thương xót cô ta, lắng nghe cô ta than thở về những tháng ngày tủi nhục bần hàn sao?
