Trọng Sinh Thập Niên 80: Bà Lão Vứt Bỏ Con Cái - Chương 100: Phân Thân Chi Thuật

Cập nhật lúc: 31/03/2026 12:04

Lúc này trong nhà ông Cát, hai cái đầu đang chụm vào nhau rì rầm to nhỏ.

"Cái lũ ranh ma xảo quyệt, dám tính kế mưu hại cháu à, phen này cho chúng biết mùi quả báo!" Giọng điệu hậm hực này chính là của Lão Tam.

"Tốt nhất là tống cổ luôn hai nhà đó ra khỏi khu đại tạp viện của chúng ta!" Ông Cát cũng nhức đầu nhức óc với hai bà lão này. Dãy nhà sau thì còn đỡ vì cách xa, chứ ông ở dãy trước, ngày nào cũng phải chịu trận nghe hai bà ẩu đả c.h.ử.i rủa nhau. Lại thêm cô con gái Lưu Tiểu Thảo chuyên diễn tuồng, ngày nào cũng ném cho ông ánh mắt đáng thương tội nghiệp, cứ như thể ông không bố thí cho cô ta chút đỉnh thì ông là kẻ mang tội tày đình vậy!

Ông lão họ Lưu kia thì chuyên đ.â.m thọc sau lưng, ranh ma quỷ quyệt!

Hai nhà đó khiến mấy hộ ở sân trước sống dở c.h.ế.t dở!

Khi Đại Lạt Bá gào thét gọi tên ông Cát, ông coi như đang nghe hát ả đào. Việc gì phải vội, ra sớm quá thì kịch hay còn gì hấp dẫn nữa.

Phải đợi đến lúc cao trào kịch tính nhất mới xuất hiện, hiệu quả sẽ bùng nổ, ép bọn họ vào thế cưỡi hổ khó xuống, để xem cuối cùng hai nhà thu dọn tàn cuộc ra sao.

Ông Cát cũng ngán ngẩm, góa phụ Mã ngày nào cũng c.h.ử.i bới bà lão họ Lưu, thế mà thằng Mã Cường còn giang tay cưu mang Lưu Tiểu Thảo, trong đầu cậu ta chứa bã đậu à?

Bên ngoài, tiếng kinh hô la hét ngày một dâng cao, bà lão họ Lưu đang diễn trọn vẹn thập bát ban võ nghệ, vừa khóc lóc ỉ ôi vừa đập đùi kêu than.

Đại Lạt Bá không kìm nén được nữa, dùng tay nện cửa nhà ông Cát ầm ầm.

"Đập nữa là sập cửa bây giờ!" Ông Cát bất đắc dĩ thở dài. Tò mò xem náo nhiệt thì cũng vừa phải thôi, lỡ người trong cuộc là người nhà mình, xem bà còn tâm trạng mà hóng hớt nữa không!

"Đến đây! Đến đây! Phá hỏng cửa nhà tôi là phải đền đấy nhé!"

Cuối cùng cũng nghe được tiếng ông Cát, Đại Lạt Bá sốt ruột như kiến bò chảo nóng, suýt nữa thì muốn cạy cửa: "Tôi đền, tôi đền, ông mau mở cửa ra đi!"

"Vội cái gì, người ta đang ngủ ngon giấc lại bị quấy rầy!" Ông Cát làu bàu mở cửa.

"Ông Cát ơi, ông nội của tôi ơi, ông mà không mở cửa là kịch tàn mất thôi!" Vừa mở cửa, ông Cát đã giáp mặt ngay vẻ bồn chồn nhảy nhót của Đại Lạt Bá.

Trong sân, mấy hộ khác cũng có mặt, nhưng chẳng ai sốt sắng đến nhường ấy. Nhà họ Lý là đông đủ nhất, mấy nhà có thanh niên sợ lạnh nên lười ra ngoài xem, cứ trùm chăn nằm trong nhà nghe ngóng.

Nhìn ánh mắt sáng rực như đèn pha của gia đình họ Lý, ông Cát giật thót mình. Phen này hy vọng đừng xảy ra ẩu đả gì! Chỉ xem náo nhiệt thôi nhé! Chứ cái điệu bộ rình mồi kia nhìn chẳng giống những kẻ đi xem kịch bình thường chút nào.

Vừa mở cổng, đám đông trong đại tạp viện ùn ùn kéo ra ngoài, nhoáng cái đã không còn bóng dáng một ai.

Ông Cát...

Đại Lạt Bá than thầm: Thôi xong, những vị trí đắc địa nhất đã bị xí hết rồi! Bà vội vàng móc một nắm hạt dưa trong túi áo ra, vừa lách người xông lên vừa rao: "Có chuyện gì thế này? Nhà ai đấy? Mọi người ăn miếng hạt dưa đi..."

Có người quay đầu lại nhón vài hạt dưa trên tay bà, tiện thể nhường đường cho bà một chút: "Cũng không rõ nữa, chắc là người mới chuyển đến!"

"Trong đó có cô gái bị người ta chọc ghẹo làm nhục, người nhà bắt tại trận, đang lu loa ăn vạ đấy!"

Từng lỗ chân lông trên người Đại Lạt Bá đều giãn nở vì phấn khích. Gây cấn quá! Quanh vùng mười dặm tám thôn đã lâu lắm rồi mới có vụ giật gân đến thế!

Tiếc mất ba nắm hạt dưa, cuối cùng Đại Lạt Bá cũng chen được vào vòng trong cùng.

Vừa nhìn thấy gương mặt hai "diễn viên chính", nét mặt bà thoáng chút kỳ quặc.

Nhà họ Lưu lại giở trò tính kế với ai đây? Bộ áo bông của gã đàn ông nằm dưới đất trông quen quen.

Hình như là của... Lão Tam? Đúng rồi, chính là áo của cậu ta! Nhưng lúc nãy bà vừa mới giáp mặt Lão Tam đứng cạnh ông Cát cơ mà, Lão Tam tu luyện thành thần rồi sao, biết thuật phân thân à?

Lúc này bà lão họ Lưu đang diễn sâu hết mình: "Con gái cưng ngoan hiền của tôi ơi~ thế là bị mày làm nhục rồi~ súc sinh ơi~ hôm nay mày không cho gia đình tao một câu trả lời thỏa đáng, tao liều mạng với mày~" Vừa khóc lóc than vãn vừa lấy tay đập bồm bộp vào đùi.

Ông lão họ Lưu cũng lặng lẽ nhỏ vài giọt nước mắt cá sấu, tay nện đùi thùm thụp.

Anh cả họ Lưu vẫn đè nghiến lên người gã đàn ông, gã kia thì nằm im thin thít như con ch.ó c.h.ế.t.

Lưu Tiểu Thảo ăn vận mỏng manh phong phanh, đứng run rẩy giữa trời rét căm căm, cũng chẳng ai thèm khoác cho chiếc áo t.ử tế.

Nhiều người tò mò bật đèn pin rọi thẳng vào người Lưu Tiểu Thảo, ánh mắt của những gã đàn ông săm soi săm soi khắp người cô ả.

Lần này danh tiết của Lưu Tiểu Thảo coi như tan tành mây khói, dẫu đạt được mục đích thì cuộc đời cũng rước lấy kết cục ê chề.

Nhà họ Lưu có quan tâm gì đến việc con gái sau này làm dâu nhà người ta bị hành hạ thế nào, miễn là tóm được thóp, họ có thể vin vào đó mà đục khoét bòn rút tiền bạc nhà họ Lý hết lần này đến lần khác! Mỗi khi túng bấn cứ ngửa tay vòi tiền nhà họ Lý là xong!

Cũng có người hiếu kỳ, lia đèn pin soi thẳng vào khuôn mặt gã đàn ông dưới đất. Gã xấu hổ chỉ hận không có lỗ nẻ nào chui xuống, vội rúc đầu vào dưới lớp áo bông của Lưu Tiểu Thảo, nằm im không nhúc nhích.

Điều này càng làm đám đông thêm tò mò, rốt cuộc gã đó là ai, thanh niên trai tráng hay lão già lẩm cẩm?

"Nhà ai có ông chồng vắng mặt thì mau tới điểm danh xem có phải cái gã nằm dưới đất kia không!" Đám đông xem náo nhiệt hò hét ầm ĩ.

Mấy bà vợ vội vàng nhìn quanh tìm chồng, hú hồn thở phào nhẹ nhõm, nếu mà vướng vào cái mớ bòng bong này thì còn mặt mũi nào mà sống!

Hồ Mai trong lòng thót lên một nhịp. Cô mới dọn đến đại tạp viện, đứng ở vòng ngoài nên chưa nhìn rõ tình hình bên trong, nhưng cái giọng the thé ch.ói tai của bà lão họ Lưu thì cô chẳng còn lạ lẫm gì.

Hình như có gã đàn ông đang nằm dưới đất, ánh đèn pin lướt qua, thấy gã mặc chiếc áo bông màu xám nhạt.

"Mẹ ơi, anh Mã Cường đi đâu rồi ạ?"

"Chồng cô mà cô lại đi hỏi tôi! Tôi làm sao biết nó đi đâu!" Góa phụ Mã hững hờ đáp. Người nằm bên trong bất kể là ai cũng tuyệt đối không thể là con trai bà. Con bà đã có gia đình đàng hoàng, không dính dáng gì đến những tiêu chuẩn của nhà họ Lưu đâu.

Khéo lại là một tên xui xẻo nào đó bị họ nhắm trúng rồi.

Còn về chuyện Lão Tam họ Lý, lúc nãy ra khỏi nhà họ đều đã trông thấy cậu ta. Nghe tiếng bà lão họ Lưu lu loa, ban đầu họ cũng nghĩ ngay đến Lão Tam.

Nhưng Lão Tam đang đứng sờ sờ rành rành cạnh ông Cát kia kìa, chắc chắn không thể là cậu ta rồi. Hẳn là nhà họ Lưu mới tìm được con mồi mới!

Hồ Mai trong lòng đ.á.n.h trống liên hồi, lúc Mã Cường đi ra ngoài rõ ràng mặc chiếc áo bông màu đen cơ mà. Chắc không thể là anh ấy đâu, chẳng biết anh ấy đang lảng vảng xó xỉnh nào rồi.

"Lý Hưng An, hôm nay mày mà không cho nhà họ Lưu tao một câu trả lời, bọn tao sẽ báo công an, kiện mày tội cưỡng dâm!" Một giọng nói the thé chua chát từ bên trong vọng ra.

Chính là chị dâu cả họ Lưu, cô ả đã không thể tiếp tục màn kịch này được nữa, sắp bị c.h.ế.t cóng đến nơi rồi. Hơn nữa người xem cũng đã tụ tập đông đủ, muốn giải quyết cho êm thấm thì phải lôi tên này ra, thật là bẽ mặt quá đi mất.

Đây là người duy nhất trong nhà họ Lưu còn sót lại chút ít lòng tự trọng.

Cả bà lão và ông lão họ Lưu đang mải tính toán xem lần này sẽ vòi bao nhiêu tiền thách cưới từ nhà họ Lý. Nghe đồn nhà họ Lý mới trúng mánh một khoản tiền đền bù lên đến hai ngàn đồng, đúng là của trời cho!

Phải đòi ngay hai ngàn đồng tiền thách cưới, ba món lớn (xe đạp, đồng hồ, máy may), bộ đồ gỗ 108 chân, thêm hai gian nhà ngói nữa. Sau đó, hai ông bà sẽ dọn tới đó ở cho rộng rãi, chứ cái phòng chật hẹp này bức bối quá!

À đúng rồi, còn phải bắt lão bà già họ Ngô nhường lại suất việc làm cho con trai thứ hai, tiền lương hưu cao ngất ngưởng của ông lão cũng phải nộp hết cho họ!

Còn con bé em gái út chưa lấy chồng còn đang đi học kia, bỏ học đi, tốn tiền vô ích! Một đứa con gái thì ăn học làm gì cho tốn kém, đằng nào cũng là con nhà người ta! Bắt nó ở nhà giặt giũ nấu cơm, tìm một mối nào tiền thách cưới cao cao gả quách đi! Nhà họ Lưu lại có thêm một khoản thu, tiện thể tống khứ thằng con trai thứ hai ra ở riêng, đừng có bám riết lấy cái nhà này nữa!

Càng nghĩ bà lão họ Lưu càng đắc ý, khóe miệng cứ cong tớn lên. Ông lão họ Lưu bấm mạnh vào đùi trong, cố nặn ra vẻ mặt bi thương t.h.ả.m thiết.

Tiếng hét của cô con dâu cả khiến đám đông vây quanh xôn xao. Danh tiếng của Lý Hưng An ở cái ngõ này cũng đâu phải vừa, lý do nổi danh thì ai cũng rành rọt.

Mới dăm bữa nửa tháng mà lại dở chứng trêu ghẹo gái gú nữa rồi! Còn dụ dỗ đưa người ta lên giường! Thằng chả này kiếp trước là Hải Mã đầu t.h.a.i hay sao?

"Lại là cái thằng Lý Hưng An à, con sâu làm rầu nồi canh, bôi gio trát trấu vào cả cái ngõ này. Có người làm mai cho con trai tôi, đối phương vừa nghe nhà ở ngõ này là chạy mất dép! Tất cả đều tại thằng Lý Hưng An mà ra nông nỗi này!" Một người bức xúc chỉ trỏ mắng c.h.ử.i.

"Chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu đồn xa vạn dặm, liên lụy gì đến chúng ta cơ chứ, làm như cái ngõ này toàn một bọn lăng loàn đĩ thõa không bằng!"

"Đừng có tâng bốc nó quá, có làm trò lăng loàn đĩ thõa gì đâu, ngay cả cái mép quần lót người ta nó còn chưa được sờ tới, cùng lắm chỉ là thằng kéo xe bò chạy lon ton thôi!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.