Trọng Sinh Thập Niên 80: Bà Lão Vứt Bỏ Con Cái - Chương 108: Chút Tâm Ý
Cập nhật lúc: 01/04/2026 02:04
"Mẹ, chúng con sang đây để thông báo tin vui, Vương Duyệt có t.h.a.i rồi ạ!" Lý Hưng Quốc vội vàng rào đón.
Vương Duyệt ưỡn cái bụng vẫn còn phẳng lỳ ra đầy đắc ý.
Ngô Tri Thu thoáng ngỡ ngàng. Theo trí nhớ của bà ở kiếp trước thì đâu có chuyện này. Phải đến khi Lão Đại du học trở về, hai vợ chồng mới tính chuyện sinh con. Sao kiếp này mọi chuyện lại đi chệch quỹ đạo ban đầu thế nhỉ?
"Có t.h.a.i rồi thì ngoan ngoãn ở nhà dưỡng thai, đêm hôm khuya khoắt còn chạy lăng xăng ra đường làm gì!" Lý Mãn Thương nghiêm giọng, miệng vẫn nhai bỏm bẻm miếng thịt thủ lợn.
Lý Hưng Quốc...
Vương Duyệt...
Mấy người ngồi quanh mâm cơm bả vai run bần bật, nhịn cười đến mức cơm suýt phun cả ra ngoài.
"Bố, bố không vui sao? Nhà họ Lý sắp có cháu đích tôn rồi đấy!" Vương Duyệt hỏi với vẻ khó tin.
Xuân Ni nghe chướng tai: "Này Vương Duyệt, cô bị mù à? Nhà họ Lý có cháu đích tôn từ đời tám hoảnh nào rồi! Đã có tới tận ba đứa cháu trai rồi đấy!" Đại Bảo nhà cô mới là cháu đích tôn đích thực nhé.
"À! Em lỡ lời, ý em là cháu trai trưởng!" Vương Duyệt ngập ngừng chữa cháy.
Ngô Tri Thu gẩy gẩy bát cơm: "Nhà mình xuất thân bần nông rễ cỏ, làm gì có ngai vàng nào mà thừa kế, nhà này không câu nệ mấy thứ vớ vẩn đó!"
"Chị dâu cả, tư tưởng của chị sặc mùi tàn dư phong kiến, mấy năm trước nói câu này là bị đem ra đấu tố rồi đấy!" Lão Nhị châm biếm thêm. Thằng con trai anh mới là đích tôn, tự dưng có kẻ nhảy ra tranh giành, làm anh sôi gan. Ai cấm cản anh chị đẻ sớm đâu!
"Chị dâu cả, biết đâu bụng chị lại là con gái thì sao, lúc đó lại thành cháu gái trưởng của nhà mình! Cũng quý hóa như nhau cả thôi." Lão Tam cười đầy thâm hiểm. Thời buổi Kế hoạch hóa gia đình này, nhà nào chẳng mong sinh được mụn con trai. Trù ẻo người ta đẻ con gái còn cay nghiệt hơn cả c.h.ử.i bới!
"Lão Tam, bụng chị chắc chắn là con trai. Cậu còn ăn nói hàm hồ, chị xé nát miệng cậu ra!" Vương Duyệt không nhịn nổi nữa. Bị xỉa xói chuyện khác cô đã điên tiết lắm rồi, nay lại còn dám trù ẻo cô sinh con gái, cô tuyệt đối không thể nín nhịn. Nhà Lão Nhị đã có ba cậu con trai, nếu cô sinh con gái thì vị thế trong cái nhà này còn ra thể thống gì nữa!
"Ối chà! Chị dâu cả, bộ nhà chị có dây mơ rễ má với Âm ti địa phủ à? Chị đích thân xuống dưới đó tuyển chọn sao? Lại còn 'chắc chắn là con trai' nữa chứ!" Lão Tam bĩu môi. Vốn dĩ xác suất m.a.n.g t.h.a.i con trai con gái là năm ăn năm thua, thế mà qua miệng cô ta lại thành chắc chắn một trăm phần trăm. Cô ta làm như biết tỏng ai sẽ đầu t.h.a.i vào nhà mình không bằng!
Vương Duyệt giận đến xì khói bảy lỗ. Cái gì mà đích thân xuống dưới đó? Đang rủa cô c.h.ế.t đấy hả? Xuống rồi còn ngoi lên được không?
Lý Hưng Quốc vội vàng vuốt ve dỗ dành Vương Duyệt: "Đừng giận, coi chừng động thai!"
"Lão Tam, cậu quá đáng vừa thôi, sao có thể buông lời nguyền rủa chị dâu và cháu mình như vậy! 'Quyền huynh thế phụ', cậu có hiểu phép tắc tôn trọng bề trên không hả!" Lý Hưng Quốc lớn tiếng răn dạy.
"Đại ca, anh đọc sách riết rồi úng não à, mẹ còn sờ sờ ra đây, chị dâu thay thế mẹ lúc nào! Nếu anh thèm khát tình mẫu t.ử đến thế, thì cứ nhận chị dâu làm mẹ luôn đi!" Lão Tam giờ chẳng nể nang gì gã anh cả này nữa.
Lý Hưng Quốc uất nghẹn muốn động thủ với Lão Tam. Cái đồ ăn nói mất dạy!
Nhưng từ bé đến lớn anh ta chưa từng đ.á.n.h nhau, nắm c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đ.ấ.m mà lóng ngóng chẳng biết ra đòn thế nào.
"Lão Đại, hai đứa tối muộn sang đây rốt cuộc là có chuyện gì?" Ngô Tri Thu sợ cái mỏ hỗn của Lão Tam chọc Vương Duyệt tức điên lên, lỡ có mệnh hệ gì cô ta lại lăn ra ăn vạ thì mệt mỏi.
Lão Tam... Mỏ tuy hỗn, nhưng hưởng thụ niềm vui sướng tột độ!
"Mẹ, chúng con sang đây cốt báo tin vui Vương Duyệt m.a.n.g t.h.a.i cho cả nhà cùng mừng!" Lý Hưng Quốc còn định dạo đầu thêm vài câu.
Trong lúc mấy người lời qua tiếng lại, mâm cơm trên bàn đã bị quét sạch bách, chút nước thịt thừa cũng bị Lão Nhị và Lão Tam vét nốt trộn cơm! Đúng chuẩn phong cách không lãng phí một hột cơm nào!
"Vậy thì nhà mình biết tin rồi, đường trơn trời lạnh, hai đứa mau về nghỉ ngơi đi!" Ngô Tri Thu nở nụ cười nhàn nhạt, không lộ vẻ mừng rỡ hay khó chịu.
"Mẹ, đã lâu chúng con không về thăm nhà, muốn trò chuyện với bố mẹ một lát!" Vương Duyệt nhanh ch.óng kìm nén cảm xúc, nhớ lại mục đích chính của chuyến đi tối nay.
Thấy hai người không có ý định ra về, Ngô Tri Thu và Lý Mãn Thương cũng chẳng buồn lên tiếng.
"Vương Duyệt, em có đói không?" Lý Hưng Quốc lo lắng cho đứa con trong bụng.
"Hơi đói anh ạ." Vương Duyệt liếc nhìn Ngô Tri Thu.
"Mẹ, Vương Duyệt đói rồi, mẹ nấu cho cô ấy bát mì nhé, thêm hai quả trứng chần nữa, phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i cần bồi bổ!" Lý Hưng Quốc bắt đầu ra lệnh cho mẹ mình.
Xuân Ni lườm đến mức mỏi cả mắt: "Cô ta mới m.a.n.g t.h.a.i chứ có phải bị liệt đâu, bụng còn chưa kịp nhú mà đã vội sai vặt mẹ chồng! Tưởng mình là Hoàng hậu chắc!"
"Chị dâu Hai, kể cả cô ta là Hoàng hậu thì mẹ em cũng là Hoàng Thái hậu, làm gì có chuyện Thái hậu phải hầu hạ Hoàng hậu!" Lão Tam lại góp phần chọc ngoáy đại ca.
"Thôi để chị đi nấu cho!" Phượng Lan không nhịn được lên tiếng. Thấy Lão Nhị, Lão Tam tỏ vẻ bất thiện với Lão Đại, cô muốn đứng ra làm người hòa giải.
Bé Mãn Mãn kéo nhẹ vạt áo mẹ, Phượng Lan gạt tay con bé ra, toan bước vào bếp.
Ngô Tri Thu nhắm mắt thở dài, đồ nhu nhược không biết nhìn sắc mặt người khác! Mày nấu nướng thì Lão Đại có biết ơn mày không? Lại còn đắc tội với Xuân Ni và Lão Tam. Người ta đang hợp sức công kích nó, mày nhảy ra làm người tốt cái nỗi gì!
"Phượng Lan, con dắt bé Mãn Mãn về nghỉ ngơi đi, trời tối rồi, mai còn phải đi làm đi học nữa!"
Đi được nửa đường, Phượng Lan khó hiểu quay đầu nhìn mẹ. Bé Mãn Mãn vội vàng vẫy tay chào tạm biệt ông bà ngoại và các cậu, kéo tuột mẹ ra khỏi cửa.
"Lão Đại, hai đứa tự ra ở riêng không nấu nướng ăn uống gì à? Về đến nhà là sai vặt mẹ như con ở, muốn ăn thì tự lăn vào bếp mà nấu!" Lý Mãn Thương phật ý lên tiếng. Vừa bước chân vào nhà đã lên mặt kẻ cả, phách lối.
Lý Hưng Quốc không ngờ về nhà ăn bát mì cũng phải tự lăn vào bếp. Nhưng vì xót con, gã đành lủi thủi xuống bếp.
Trong bếp làm gì có trứng gà, trời lạnh buốt, nửa đêm lửa tắt sợ trứng bị đông đá, Xuân Ni đã gom hết vào buồng ngủ của cô rồi.
Bắt cô giao nộp trứng gà ra á? Nằm mơ đi!
Trong bếp cũng chẳng còn gì ngoài vài cọng rau cải, Lý Hưng Quốc đành nấu hai bát mì suông. Vừa lạnh vừa đói, hai vợ chồng cũng chẳng màng để ý đến sắc mặt người nhà, húp xì xụp nhoáng cái đã xong.
Ăn xong bát đũa cũng chẳng buồn dọn, lại tiếp tục lân la trò chuyện với Ngô Tri Thu.
"Mẹ, em m.a.n.g t.h.a.i rồi, sau khi hết chế độ t.h.a.i sản em vẫn phải đi dạy, sau này chuyện bế ẵm, ở cữ trăm sự nhờ cậy vào mẹ đấy ạ." Vương Duyệt cười cầu tài, dáng vẻ ngoan ngoãn, nhu mì.
Lý Hưng Quốc tiếp lời: "Mẹ, bụng mang dạ chửa ngày một lớn, đi lại khó khăn, đến tầm tháng thứ sáu tháng thứ bảy là cần người đỡ đần rồi, lúc đó mẹ tranh thủ qua nhà con sớm nhé!"
Ngô Tri Thu nhướng mày, hóa ra là đến để vòi vĩnh bà.
Lão Nhị bất mãn ra mặt: "Đại ca, anh nói thế là không lọt tai rồi. Nhà mình Đại Bảo, Nhị Bảo, Tam Bảo, ngoại trừ lúc ở cữ, mẹ có phải nhúng tay vào việc gì đâu. Đến lượt anh lại đẻ ra đủ thứ chuyện rắc rối thế. Cứ thế này sau Lão Tam cũng noi gương anh, mẹ sức đâu mà kham nổi!"
"Mẹ, con mà sinh con thì con tự thân vận động, tuyệt đối không phiền đến mẹ, mẹ chỉ cần phụ giúp lúc vợ con ở cữ là được!" Lão Tam vội vàng phân bua.
Lý Hưng Quốc phớt lờ hai người em. Gã là con cả, chúng nó làm sao sánh bằng gã được!
"Mẹ, Vương Duyệt còn phải đi làm, quả thực không xoay xở nổi chuyện chăm con!"
Ngô Tri Thu suy tính một lát: "Thế này đi, khi nào sinh xong, phân nửa tiền lương con nộp về nhà mẹ sẽ gửi lại để tụi con mướn bảo mẫu. Mẹ vẫn phải đi làm, việc nhà bề bộn, ra Giêng Lão Nhị lại xây nhà bên nhà ngoại, mẹ không thể vắng nhà được!"
Lý Hưng Quốc liếc nhìn Lão Nhị: "Chú xây nhà bên nhà ngoại làm gì?"
"Em ở rể!" Lão Nhị học theo vợ, lườm anh một cái sắc lẹm. Anh quản em cất nhà ở đâu làm gì!
Nhà không có Xuân Ni phụ giúp, mẹ chắc chắn sẽ không bỏ mặc nhà cửa để sang chăm lo cho anh. Lý Hưng Quốc thừa biết câu "ở rể" của Lão Nhị chỉ là nói móc để chọc tức mình!
"Chú về quê xây nhà để làm gì?"
"Xây bán lấy tiền mua khỉ về chơi!" Lão Nhị hậm hực đáp trả.
"Lão Nhị, chuyện xây cất cứ thư thả lại đã. Đợi chị dâu sinh xong, đứa bé cứng cáp một chút rồi hẵng tính. Nhà không thể thiếu vắng người nấu nướng giặt giũ được. Chú mày ở cái nhà này bao nhiêu năm rồi, nán lại thêm dăm ba năm nữa cũng c.h.ế.t ai đâu."
"Anh tưởng mình là trung tâm vũ trụ chắc? Ai cũng phải xoay quanh anh à! Em xây nhà lúc nào còn phải báo cáo xin chỉ thị của anh sao. Vợ em là để phụng dưỡng bố mẹ, không phải osin của cái nhà này! Em ở nhà này cả đời cũng chẳng ăn bám anh đồng nào, anh bớt xía mồm vào chuyện nhà em đi!" Lão Nhị giận sôi m.á.u, mặt đỏ tía tai.
"Anh chỉ bàn bạc với chú thôi mà! Người một nhà có gì mà không nói chuyện đàng hoàng được." Lý Hưng Quốc thấy Lão Nhị nổi nóng thật sự, vội vàng xuống nước làm hòa.
"Chẳng có gì để bàn bạc cả! Mẹ đã bảo trả lại tiền lương cho anh rồi, anh tự cầm tiền mà mướn bảo mẫu!"
"Đại ca, hai mươi mấy đồng bạc là mướn được người làm dư sức. Nếu anh tìm không ra, để em tìm giúp cho!" Xuân Ni cũng nhảy vào tham chiến. Anh không cho họ xây nhà, anh ỷ mình là Hoàng đế chắc, ai cũng phải răm rắp nghe lời anh!
Lý Hưng Quốc vốn dĩ chẳng có ý định nộp phân nửa tiền lương cho mẹ, lấy đâu ra tiền mà thuê bảo mẫu. Nhờ mẹ chăm sóc là nhất cử lưỡng tiện, vừa không tốn tiền lại yên tâm tuyệt đối.
Đổi lại là Ngô Tri Thu của kiếp trước, bà đã vui sướng gật đầu cái rụp. Lão Đại sắp có con nối dõi, bà còn mừng rỡ hơn cả người trong cuộc.
Nhưng giờ thì khác, nhượng bộ lớn nhất mà bà có thể làm là không đòi hỏi khoản tiền lương của gã, còn những chuyện khác thì đừng hòng mơ tưởng!
"Lão Đại, nếu không kiếm được người ưng ý, để bố bảo ông bà nội ở quê tìm người giúp cho." Lý Mãn Thương tất nhiên cũng không bằng lòng để bà vợ già sang hầu hạ con dâu. Phục dịch xong lại còn phải gánh luôn việc trông cháu, thế còn ông thì sao! Tuổi cao sức yếu rồi còn bắt hai ông bà chịu cảnh vợ chồng Ngâu!
"Bố mẹ, người dưng nước lã trông nom làm sao yên tâm bằng người nhà mình được! Hơn nữa, sau khi đứa trẻ ra đời, chi phí tốn kém trăm bề, chúng con cũng muốn tiết kiệm được đồng nào hay đồng ấy!"
"Không an tâm người ngoài thì bảo mẹ vợ anh sang mà trông! Anh là chàng rể thảo bậc hai mươi tư, đối xử với nhà vợ còn tốt hơn cả với bố mẹ ruột! Nhà vợ chắc chắn không nỡ để anh tốn kém đâu, họ sẽ sang phụ giúp ngay thôi!" Lão Tam nheo mắt mỉa mai đại ca.
Vương Duyệt tức anh ách, từ ngày chuyện cô chu cấp tiền cho nhà đẻ bị vỡ lở, bất kể bàn luận chuyện gì, cuối cùng cũng bị lôi ra đay nghiến, móc mỉa.
"Tôi có nhà chồng đàng hoàng, cớ sao phải cậy nhờ mẹ đẻ sang hầu hạ!"
"Có nhà chồng mà tiền lương lại gửi tuốt về nhà đẻ? Nhà chồng cô cho phép rồi à?" Xuân Ni móc mỉa cô chị dâu hờ.
"Liên quan gì đến cô?"
"Đây là nhà tôi, bà ấy là mẹ chồng tôi, cô bảo không liên quan gì đến tôi à?" Xuân Ni chống nạnh đốp chát lại. Đừng tưởng m.a.n.g t.h.a.i là tôi không dám đụng đến cô.
"Thôi được rồi, ngừng cãi cọ đi. Việc nhà bề bộn, mẹ còn phải đi làm, không phụ giúp được gì cho hai đứa đâu. Khoản tiền hai mươi mấy đồng đó coi như chút đỉnh tâm ý của bà nội, để hai đứa thuê người chăm sóc. Ngày mai tụi con cứ tự chủ động tìm người đi! Nếu mấy tháng tới chưa cần thuê người thì nhớ nộp tiền về cho mẹ!" Giọng Ngô Tri Thu đều đều, lạnh nhạt.
Lý Hưng Quốc và Vương Duyệt uất nghẹn họng. Tiền mồ hôi nước mắt của họ, mà bà làm như tiền bà móc túi ra cho không bằng! Lại còn bắt nộp lại, nộp cái con khỉ!
"Còn chuyện gì nữa không? Không còn thì giải tán đi, để Lão Nhị, Lão Tam hầu chuyện hai đứa. Tôi buồn ngủ rồi." Lý Mãn Thương nói đoạn, chống gối đứng dậy đủng đỉnh về phòng.
"Bố mẹ, con đi ngủ đây. Bọn con bận bịu chăm bẵm ba đứa con mọn, để Lão Tam tiếp chuyện hai người nhé!" Lão Nhị bế thốc Tam Bảo lên, cũng lủi thẳng vào buồng.
