Trọng Sinh Thập Niên 80: Nhân Sinh Kẻ Thắng Cuộc - Chương 204: Không Tin Hắn Nhưng Tin Bác, Nhờ Tìm Mua Nhà
Cập nhật lúc: 16/01/2026 18:30
“Này, cô nói ai là tên mặt trắng hả?” Tô Trạch trừng mắt, nắm đ.ấ.m cứng lại, bình sinh anh ta ghét nhất người khác nói anh ta là tên mặt trắng.
Vân San ngước mắt hỏi: “Vậy anh tên là?”
Tô Trạch lập tức nói: “Tôi tên Tô Trạch, đi không đổi tên ngồi không đổi họ.”
Vân San liền nói với Vi Tuyết: “Tên mặt trắng kia nói hắn tên là Tô Trạch.”
Tô Trạch suýt chút nữa thì tắt thở, cô gái trông nho nhã lịch sự này, sao, sao cũng độc mồm thế?
Vi Tuyết lại hỏi cô gái kia một lần nữa, cô gái kia cuối cùng cũng phản ứng, cô ấy gật đầu.
Lần này là Vi Tuyết nắm đ.ấ.m cứng lại, cô bé nhìn về phía Tô Trạch: “Anh còn không thừa nhận sao?”
Khương Bảo Sinh ở bên cạnh nói: “Đừng nói nhảm với nó, chúng ta gọi thêm mấy người giải nó đến đồn công an.”
Tô Trạch tức muốn c.h.ế.t: “Mọi người hỏi lại cô ta xem, tôi bắt nạt cô ta thế nào? Tôi lái xe đi qua, vừa hay có đồ rơi xuống cạnh bồn hoa, tôi xuống nhặt, phát hiện đồng chí này đang khóc, tôi liền hỏi cô ấy có cần giúp đỡ không, sau đó ông già liền đến, tôi căn bản chưa chạm vào một ngón tay của cô ấy. Nói năng phải có chứng cứ chứ.”
Vân San ngồi xổm xuống bên cạnh cô gái kia, đưa cho cô ấy chiếc khăn tay: “Đồng chí, đừng sợ, cô có khó khăn gì nói ra, chúng tôi sẽ giúp cô.”
Cô gái kia nhận khăn tay, nhưng không nói gì.
Vân San lại hỏi: “Người đàn ông kia có phải nói những lời lưu manh, không hay với cô không?”
Cô gái kia lắc đầu.
Vân San tiếp tục hỏi: “Vậy anh ta có lôi kéo cô không?”
Cô gái kia vẫn lắc đầu.
“Vậy anh ta nhìn trộm?”
Cô gái vẫn lắc đầu.
Lần này Vi Tuyết hoàn toàn không hiểu rồi.
Vân San nghĩ ngợi: “Vậy anh ta làm phiền đến cô rồi?”
Cô gái im lặng một lát, cuối cùng mở miệng: “Đồ anh ta làm rơi đập vào tôi.”
Cái này, mọi người đều không ngờ tới.
Tô Trạch thở phào một hơi dài, lập tức nói: “Tôi lái xe không chú ý, không phải cố ý, tôi xin lỗi cô, còn có bồi thường.”
Khương Bảo Sinh hỏi: “Là cái gì đập vào? Nếu nghiêm trọng, phải đi bệnh viện ngay.”
Vân San cũng nói: “Đúng, cô gái, cô bị đập vào đâu? Có nghiêm trọng không?”
Tô Trạch móc máy ảnh ra, hỏi cô gái kia: “Có phải máy ảnh này của tôi đập vào không?”
Anh ta vừa nãy xuống xe chính là nhặt nó.
Cô gái kia dưới sự chú ý của mọi người, im lặng một lát mới chỉ chỉ vào chân, ra hiệu máy ảnh này đập vào chân cô ấy rồi.
Tô Trạch lại thở phào nhẹ nhõm, không phải bộ phận hiểm yếu là được: “Vậy cô gái, tôi đưa cô đi bệnh viện kiểm tra chút.”
Cô gái lắc đầu.
Không muốn đi.
Khương Bảo Sinh nói: “Vậy bắt nó bồi thường tiền t.h.u.ố.c men.”
Tô Trạch cũng không hai lời, lập tức móc ví tiền ra, lấy hết những tờ Đại đoàn kết bên trong ra, đưa cho cô ấy: “Cô gái, chỗ này có một trăm ba mươi đồng, cô cầm trước, nếu không đủ, cô cho tôi biết địa chỉ nhà cô, lát nữa tôi mang thêm cho cô.”
Cô gái kia không nhận.
Tô Trạch liền nhìn Vân San, bảo cô hỏi lại xem.
Vân San đành phải hỏi lại cô ấy một chút: “Cô chấp nhận bồi thường không? Chân cô bị đập vào cảm thấy thế nào? Nếu nghiêm trọng, cô nhất định phải nói, để người gây t.a.i n.ạ.n này chữa trị cho cô, bồi thường cho cô, trả phí tổn thất công việc, phí tổn thất tinh thần cho cô. Cho dù không nghiêm trọng, cũng nên đòi, ai bảo anh ta không để đồ đạc của mình cẩn thận.”
Vi Tuyết ở bên cạnh trố mắt, không ngờ còn có nhiều loại phí có thể bồi thường như vậy, cô bé ghi nhớ rồi.
Tô Trạch cũng trố mắt, nhưng không nói gì, anh ta hy vọng bạn học nữ kia bồi thường.
“Nếu cô muốn trút giận, cô cũng có thể ném lại.” Vân San lại thêm một câu.
Tô Trạch mắt lại trố thêm một chút.
Cô gái kia nói nhỏ: “Bồi thường là được rồi.”
Vân San liền cầm lấy tiền trên tay Tô Trạch, nhét vào tay cô gái: “Chỗ này là một trăm ba mươi đồng, nếu cô cảm thấy không đủ, có thể nói với anh ta.”
Tô Trạch cũng nói: “Đúng, cô cho tôi địa chỉ liên lạc, lát nữa tôi gửi thêm qua cho cô.”
Cô gái lắc đầu, trả tiền lại cho Vân San: “Thứ gì đập vào tôi, thì dùng thứ đó bồi thường.”
Mọi người cũng đều ngẩn ra.
Ồ ồ, vậy là đền máy ảnh.
Vân San hỏi: “Cô muốn anh ta mua một chiếc máy ảnh mới cho cô sao? Chiếc này của anh ta bây giờ cũng không biết có bị đập hỏng không.”
Cô gái kia nói chiếc hiện tại này là được.
Tô Trạch trông cũng không xót của, lập tức đưa máy ảnh cho cô ấy, sau đó một trăm ba mươi đồng cũng nhét cho cô ấy.
Chuyện này mới coi như xong.
“Hai vị đồng chí, cảm ơn nhé.” Tô Trạch cảm ơn Vân San Vi Tuyết.
Ông lão ở bên cạnh hừ một tiếng: “Có cái xe mắt mọc trên trán, chỉ biết ra oai, không nhìn đường, đáng đời!”
Tô Trạch hết cách với ông lão này.
Quay đầu lại nói với Vân San, Vi Tuyết: “Hai đồng chí đi đâu? Có cần tôi tiễn một đoạn không?”
Anh ta vỗ vỗ chiếc xe mô tô bên cạnh, ra hiệu chở hai người hoàn toàn có thể.
Vi Tuyết nhìn chiếc xe mô tô oai phong này của anh ta, đầy vẻ kinh ngạc, chiếc xe mô tô này không giống chiếc cô bé nhìn thấy ở thành phố Phong, chiếc xe này nhìn đắt hơn nhiều.
Vân San còn chưa nói gì, Khương Bảo Sinh đã nói: “Thằng ranh con, muốn đ.á.n.h chủ ý xấu à.” Sau đó nói với Vân San hai người: “Cô gái đừng nghe nó, thằng này nhìn là biết không phải người tốt, chúng ta phải cảnh giác.”
Tô Trạch bị ông chọc tức c.h.ế.t.
Vân San nhịn cười, nói với Khương Bảo Sinh: “Cảm ơn bác, loại người như anh ta cháu chắc chắn không tin đâu, nhưng người chính nghĩa như bác, cháu tin tưởng, cho nên cháu muốn hỏi thăm bác một chút, khu Hải Đại bên này có nhà bán không ạ?”
