Trọng Sinh Thập Niên 80 Vươn Lên Làm Giàu - Chương 188: Nghe Lén

Cập nhật lúc: 07/04/2026 06:57

"Nói láo! Hôm nay không phải là ngày thứ hai nó kết hôn sao? Kiếm tiền cái gì mà cùng người phụ nữ đó nửa đêm canh ba không về! Nhìn là biết không phải thứ đứng đắn! Nếu chú tư bị cô ta làm hư tao sẽ không để yên cho chúng mày!" Lưu Thúy Phượng càng nói càng hăng, bất thình lình suýt chút nữa bị nước Hoàng Ngọc Liên hắt ra b.ắ.n trúng.

"Không có việc gì làm thì đi gọi con về ăn cơm, vừa lười vừa ham ăn, nhìn thấy anh là phiền!" Hoàng Ngọc Liên trừng mắt nhìn Nhan Kiến Quân một cái, chỉ ch.ó mắng mèo.

Sắc mặt Nhan Kiến Quân thay đổi, vội vàng nói: "Mẹ, con đưa mẹ về trước, còn phải đi gọi A Cường bọn nó ăn cơm nữa!"

"Đồ vô dụng! Ngay cả một người phụ nữ cũng không trấn áp được!" Lưu Thúy Phượng chỉ vào trán Nhan Kiến Quân tức đến tay run rẩy.

Nhan Kiến Quân cũng cáu: "Mẹ! Mẹ có thể đừng lúc nào cũng không có việc gì đi kiếm chuyện được không! Nhà con đang yên đang lành, cuộc sống trôi qua phong sinh thủy khởi, không cần mẹ chỉ tay năm ngón! Chú tư cũng rất tốt, rời khỏi Lý Mỹ Hoa mụ đàn bà độc ác đó bây giờ đều biết nỗ lực kiếm tiền rồi, còn mạnh hơn cái dạng vô công rồi nghề trước kia nhiều, mẹ có gì bất mãn?

Đừng có mở miệng một câu khắc phu ngậm miệng một câu đen đủi với con, các người nếu thật sự kiêng kỵ cái này thì động tay động chân vào xà nhà làm gì!"

Mắt Lưu Thúy Phượng trong nháy mắt trừng lớn: "Ai nói chuyện xà nhà là chúng tao làm? Chúng tao cũng đâu có bệnh, làm gì mà chỉnh xà nhà nhà mình!"

"Cho nên con nghĩ không thông a! Rốt cuộc các người đang nghĩ cái gì?" Nhan Kiến Quân ghé đầu sát lại, hận không thể nhìn thấu tâm can Lưu Thúy Phượng.

Lưu Thúy Phượng sợ tới mức bỏ chạy trối c.h.ế.t, chuyện kiếm chuyện gì đó đều quên sạch.

Nhìn dáng vẻ hoang mang lo sợ đó của bà ta, nếu nói không có quỷ thì đến quỷ cũng không tin, Nhan Kiến Quân vốn dĩ còn chưa để tâm lắm, định sau này có cơ hội sẽ thăm dò khẩu phong, bây giờ nhìn phản ứng của Lưu Thúy Phượng, trong lòng anh cứ như mèo cào, hận không thể lập tức biết ngay.

Hoàng Ngọc Liên nghe bên ngoài không có tiếng động đi ra xem một cái, thấy Nhan Kiến Quân vẫn đứng đực ở đó, đi lên tức giận hỏi: "Không phải bảo đưa mẹ anh về sao? Sao chỉ còn lại một mình anh?"

Bà cụ đó nhưng là người không giày vò con trai thì không thoải mái, còn có thể bảo Nhan Kiến Quân đừng đưa nữa?

Nhan Kiến Quân kể lại tình hình một chút.

Sắc mặt Hoàng Ngọc Liên thay đổi: "Bố tụi nhỏ, em cảm thấy bố mẹ anh có vấn đề, vô cùng có vấn đề!"

"Đây không phải nói nhảm sao? Anh có thể không biết bọn họ có vấn đề! Hay là bây giờ anh đi theo nghe lén?" Nhan Kiến Quân thăm dò hỏi.

Hoàng Ngọc Liên không nói hai lời kéo anh đi luôn.

Hai người chạy chậm một mạch đến gần ruộng lúa, phát hiện Lưu Thúy Phượng chạy chỉ còn lại một chấm đen.

Hoàng Ngọc Liên nghiến răng mắng: "Chân cẳng mẹ anh còn nhanh nhẹn hơn cả em, sống thêm hai ba mươi năm nữa cũng không thành vấn đề!"

Nhan Kiến Quân cạn lời: "Nhanh lên, đừng để bị phát hiện."

Hai người dùng hết sức bình sinh thở hồng hộc đến chỗ ở của Lưu Thúy Phượng và Nhan Vĩnh Phúc, từ xa nghe thấy cửa rầm một tiếng đóng lại, hai người vội vàng mèo đến dưới cửa sổ, dỏng tai lên nghe.

Lúc này trời sắp tối, người làm đồng đều đã về, chỗ ở của hai vợ chồng Lưu Thúy Phượng cách xa đám đông, hộ gần nhất cũng cách năm mươi mét, ở giữa còn có một rừng bạch đàn nhỏ che chắn, động tĩnh trong thôn không truyền đến đây, bọn họ nghe lén cũng sẽ không bị người ta phát hiện.

Cộng thêm căn phòng không lớn, bốn phía lại yên tĩnh, âm thanh trong phòng quả thực không thể rõ ràng hơn.

"Ông già, làm sao bây giờ? Thằng cả biết cái xà nhà đó là chúng ta làm hỏng rồi?" Lưu Thúy Phượng cuống đến mức lục thần vô chủ, đi vòng quanh tại chỗ.

Nhan Vĩnh Phúc giật mình, giãy giụa lật người, chất vấn: "Sao nó có thể biết được?"

"Tôi làm sao biết! Nó vừa mở miệng, tôi giật nảy mình, hỏi cũng không dám hỏi liền quay về." Lưu Thúy Phượng đặt m.ô.n.g ngồi xuống ghế tre bắt đầu oán trách: "Sớm biết thế lúc đầu chúng ta không nên giấu đồ ở đó, hỏng phong thủy không nói, còn bị biết bí mật!"

"Biết bí mật gì? Bà không nói tôi không nói, ai biết?" Nhan Vĩnh Phúc nhìn chằm chằm Lưu Thúy Phượng, dáng vẻ m.á.u lạnh vô tình dọa Lưu Thúy Phượng run một cái, bà ta vội vàng lắc đầu: "Tôi không nói! Ông đừng có nghi ngờ tôi!"

Nhan Vĩnh Phúc thu hồi ánh mắt dọa người, căn phòng tối tăm che giấu khuôn mặt âm trầm của ông ta: "Tính tình bà tôi rõ, có nói thật bà cũng không chối cãi được! Nhưng nếu thằng cả đã nghi ngờ rồi thì sau này bà bớt nói chuyện với thằng cả, nó qua đây thì không có việc gì cố gắng đừng để ý đến nó."

"Vậy còn chú tư?" Lưu Thúy Phượng vẻ mặt rối rắm: "Nếu chú tư cũng biết là chúng ta làm thì sao? Những thứ đó đều là để lại cho chú tư mà!"

Nhan Vĩnh Phúc hừ lạnh một tiếng: "Cho hay không cho nó còn khó nói! Bây giờ đều không nghe lời chúng ta nữa, uổng công thương nó bao nhiêu năm nay, cũng là một con sói mắt trắng, nếu làm ông đây không thoải mái, sau này tao có mang những thứ đó xuống quan tài cũng không để lại cho nó!"

Lưu Thúy Phượng im lặng, điểm này bà ta không đồng ý, chỉ là bà ta không dám phản đối.

Nhan Kiến Quân và Hoàng Ngọc Liên bên ngoài cửa sổ nhìn nhau, lẳng lặng rời đi.

Trên con đường nhỏ bên ruộng, Nhan Kiến Quân và Hoàng Ngọc Liên kẻ trước người sau đi, sắc mặt hai người đều không được tốt, vào đến cửa nhà Hoàng Ngọc Liên không nói một lời, lúc vào bếp hâm nóng cơm gây ra tiếng động cực lớn.

Nhan Minh Cường và Nhan Xảo Xảo vừa về không bao lâu, nghe thấy tiếng động chạy ra xem một cái: "Bố, mẹ con sao thế? Ai làm mẹ giận? Không phải là bà nội con chứ..."

Nhìn phản ứng của Nhan Kiến Quân, người đầu tiên Nhan Minh Cường nghĩ đến chính là Lưu Thúy Phượng, cũng chỉ có Lưu Thúy Phượng mới có thể khiến bố mẹ cậu cùng bốc hỏa.

Nhan Xảo Xảo mạc danh kỳ diệu bắt đầu căng thẳng, cô bé bây giờ vừa nghe thấy hai chữ "bà nội" là sinh lý phản ứng khó chịu.

Hoàng Ngọc Liên dường như tìm được chỗ phát tiết, bận rộn mạnh mẽ ném con d.a.o phay đi, xông ra cửa gào lên với Nhan Kiến Quân: "Ngày mai đuổi bố mẹ anh ra khỏi nhà tôi xây, tôi không muốn làm kẻ ngốc nuôi sói mắt trắng!"

Mặc cho cô đoán thế nào cũng không ngờ tới hai vợ chồng Nhan Vĩnh Phúc lại giấu đồ tốt, mấy năm đầu gả vào nhà họ Nhan khó khăn như thế, con cái ốm đau không có tiền đi trạm y tế đều c.ắ.n răng chịu đựng, cô ngày ngày nơm nớp lo sợ gạt lệ, chạy vạy khắp nơi vay tiền, vì một chút lợi nhỏ mà đấu tâm cơ với mấy chị em dâu, hai kẻ bất t.ử kia cứ thế giữ khư khư bảo bối lạnh mắt đứng nhìn, ngay cả giúp một tay cũng không có.

Chỉ cần lúc đầu khi cô khó khăn bọn họ chi viện một chút thì bây giờ cô cũng sẽ không tức giận thành như vậy.

Thần sắc Nhan Kiến Quân cũng khó coi vô cùng: "Chuyện này không thể cứ thế mà xong... ngày mai gọi chú hai chú ba chú tư qua đây hết, chúng ta cùng qua đó hỏi, bọn họ nếu không nói chúng ta tự mình tìm, anh không tin không tìm thấy!"

Hoàng Ngọc Liên khựng lại, dường như quên mất còn có thể thao tác như vậy, được Nhan Kiến Quân nhắc nhở, cả người cô cũng bình tĩnh lại, nói với Nhan Minh Cường: "Lát nữa ăn cơm xong con xách đèn dầu sang chỗ chú hai và chú tư con một chuyến, bố con sang chỗ trưởng thôn gọi điện thoại cho chú ba con."

Nhan Minh Cường đại khái hiểu ra đã xảy ra chuyện gì, là con trưởng cháu đích tôn, biểu cảm của cậu cứ như ăn phải phân.

Nói thật, cậu không cho rằng ông bà nội có thể có bảo bối gì, bây giờ điều kiện trong nhà không tệ, cuộc sống cũng không khó khăn, cậu không muốn đi dây dưa với ông bà nội, nhưng quyết định của người lớn không phải một thằng nhóc non nớt như cậu có thể thay đổi, cậu chỉ có phần nghe lời.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.