Trọng Sinh Thập Niên 80 Vươn Lên Làm Giàu - Chương 442: Nhà Họ Hà Từ Hôn

Cập nhật lúc: 15/04/2026 18:10

"Để cháu nói cho." Hà Văn Tuấn từ trong nhà bước ra, nghiêm túc nhìn Triệu Đào Hoa: "Cháu mang một ngàn tệ đi mua vàng cho cô ấy, đến tiệm vàng cô ấy nhất quyết đòi mua chiếc vòng bốn ngàn rưỡi. Nói thật, nhà cháu cũng không phải đại phú đại quý gì, trước đây mọi người cũng không nhắc đến chuyện này, bây giờ tạm thời thay đổi ý định mà nhà cháu có thể đồng ý đã là rất t.ử tế rồi.

Nhưng Bao Na không nghĩ vậy, cô ấy nhìn trúng là cứ đòi, cháu nói hết nước hết cái cũng không làm cô ấy đổi ý được. Cuối cùng để ép cháu mua đôi vòng tay vàng đó, cô ấy nói không mua cho cô ấy thì cô ấy không gả nữa. Nhà cháu quả thực không mua nổi đôi vòng tay vàng đắt như vậy, cho nên cháu thành toàn cho cô ấy."

Mẹ Hà lúc này cũng lên tiếng nói: "Mẹ Bao Na, nhà chúng tôi chỉ là gia đình bình thường, không phải phú hào địa chủ gì, cho nên con trai tôi cưới vợ không hề coi trọng gia thế công việc của nhà gái, chỉ cần là cô gái tốt của gia đình đàng hoàng thì chúng tôi đều không có ý kiến. Bản ý là muốn con trai tôi cưới một người vợ biết vun vén, biết lo toan việc nhà.

Nhưng rõ ràng Bao Na không phải là người như vậy, tâm tư của con bé lớn lắm, còn nói bảo con trai tôi cố gắng kiếm tiền sau này mua quần áo trang sức đắt tiền cho con bé, con bé mặc đẹp dùng đồ tốt thì con trai tôi mới nở mày nở mặt.

Ha ha... Nhà chúng tôi lại không chú trọng những thứ này, cho dù trong nhà thật sự có khả năng cũng không thể tiêu tiền oan uổng vào những thứ không thiết thực đó."

Mẹ Hà lần này cũng nói toạc ra, họ không thể chấp nhận một cô con dâu tiêu tiền như nước.

Bao Na khóc càng thương tâm hơn: "Đã vậy sao lúc đầu mọi người còn đến nhà cháu làm mối?"

Mẹ Hà vẻ mặt không thể tin nổi: "Không phải cháu dăm lần bảy lượt lượn lờ trước mặt con trai bác, ân cần hỏi han nó thì chúng tôi có thể đến nhà cháu làm mối sao? Cháu nếu không có ý với con trai bác thì nên tránh xa nó ra, làm bao nhiêu chuyện khiến người ta hiểu lầm, chúng tôi nể tình danh tiếng của cháu mới đến cửa cầu hôn, bây giờ ngược lại thành lỗi của chúng tôi rồi? Thật là nực cười!"

Triệu Đào Hoa thấy con gái bị nhà họ Hà hạ thấp như vậy trong lòng cũng không dễ chịu, vội vàng chắn trước mặt con gái, gượng cười, nhẹ nhàng nói: "Mẹ Văn Tuấn, trẻ con không hiểu chuyện, nói đều là lời tức giận, bà cần gì phải chấp nhặt với nó! Nó là đứa tính tình thẳng thắn, không giấu được chuyện gì, có gì nói nấy, còn hơn chán vạn những người phụ nữ tâm tư thâm trầm!"

Triệu Đào Hoa gượng ép tìm bậc thang cho con gái bước xuống, lại lén véo con gái một cái, thấp giọng nói: "Mau xin lỗi đi."

Bao Na không tình nguyện lắm, lực tay của Triệu Đào Hoa tăng lên, Bao Na đau quá, nước mắt lại rơi xuống: "Cháu xin lỗi..."

Mẹ Hà xua tay: "Được rồi, chúng ta đều là người từng trải, thật lòng hay giả dối trong lòng mọi người đều rõ. Tôi cũng nói thẳng với chị thế này, con trai tôi cần một người vợ biết vun vén, biết lo toan việc nhà, nếu Bao Na cứ luôn nghĩ đến chuyện so đo ganh đua với người ta thì mối hôn sự này thôi bỏ đi, kẻo lỡ dở cả hai.

Nhân lúc chưa làm cỗ bàn, cũng chưa đăng ký kết hôn, chúng ta hủy bỏ hôn sự, cũng không làm lỡ Bao Na trèo cao. Nếu Bao Na nhất quyết đòi gả qua đây, chúng tôi cũng sẽ không quỵt nợ, nhưng sau khi kết hôn chúng tôi không thể đáp ứng những yêu cầu vô lý của con bé, trừ phi con bé tự kiếm tiền tự tiêu, như vậy chúng tôi không có gì để nói."

Bao Na nếu có bản lĩnh đó thì đã không luôn nhung nhớ bắt đối tượng mua mua mua cho mình rồi.

Bị những lời này của mẹ Hà đả kích, Bao Na lập tức không nhịn được nữa, kéo Triệu Đào Hoa khóc lóc ầm ĩ: "Mẹ! Con không gả nữa, không gả nữa, từ hôn từ hôn..."

Triệu Đào Hoa suýt bị đứa con gái đồng đội heo này làm cho tức ngất đi, vốn dĩ bà ta khéo léo xoay xở một chút là nhà họ Hà sẽ đổi ý, bây giờ thì hay rồi, hoàn toàn hết hy vọng.

Nhà họ Hà cũng không phải là gia đình không biết lý lẽ, kẹo hỉ mua rồi thì mua rồi, họ tự nhận xui xẻo, nhưng hai ngàn tiền sính lễ nhà họ Bao nhận phải trả lại.

Trái tim Triệu Đào Hoa thật sự đang rỉ m.á.u, sau khi trả lại hai ngàn tệ cho nhà họ Hà, mối hôn sự này coi như xong.

Lý Phân nhận được tin suýt bị tức ngất đi, cả căn nhà cũ lập tức gà bay ch.ó sủa, Triệu Trường An la hét ầm ĩ, một đám người chạy vào giúp đỡ, vừa bấm nhân trung vừa cho uống nước, vật vã một lúc lâu Lý Phân mới tỉnh lại.

Việc đầu tiên bà làm khi hồi phục là cầm chổi đ.á.n.h Triệu Đào Hoa ra ngoài: "Tao không có đứa con gái và đứa cháu ngoại mất mặt xấu hổ như mày, hôn sự đang yên đang lành mà cũng để chúng mày làm cho hỏng bét, cút! Sau này đừng đến nhà tao nữa!"

Bao Thúy Bình nghe nói cháu gái bị từ hôn, trong lúc bận rộn vội vã chạy về nhà đẻ, mắng Triệu Đào Hoa một trận xối xả: "Chị dâu, anh tôi mới không có nhà mấy ngày mà chị đã gây ra chuyện lớn thế này, mặt mũi nhà họ Bao chúng ta bị chị làm mất hết rồi, đợi anh tôi về xem chị ăn nói với anh ấy thế nào!"

Bao Thúy Bình thật sự tức điên lên, nhìn quanh quất, đẩy cửa phòng con trai Hứa Diệu Tổ đang ở, thu dọn hành lý cho con trai.

Triệu Đào Hoa ở nhà đẻ bị ba mẹ mắng thì cũng thôi đi, về nhà còn bị cô em chồng đã xuất giá quát mắng, sắc mặt không giữ nổi, thấy Bao Thúy Bình vào phòng cũng quay người về phòng mình, mặc kệ ra sao thì ra, bà ta không hầu hạ nữa!

Bao Thúy Bình vừa thu dọn đồ đạc cho con trai vừa c.h.ử.i bới ỏm tỏi, dọn dẹp một hồi, bà ta lại lục ra được cuốn nhật ký của con trai, xui xẻo thế nào lại để bà ta nhìn thấy bức tranh con trai vẽ. Bao Thúy Bình chỉ cảm thấy đầu óc như muốn nổ tung, e ngại bây giờ vẫn đang ở nhà người khác nên không dám la lên, lại cẩn thận kiểm tra đồ đạc trong phòng một lượt, xác định không bỏ sót gì thì cứ ở lỳ trong phòng không ra.

Cho đến chập tối Hứa Diệu Tổ về bà ta mới xách hành lý lao ra khỏi phòng, kéo cậu con trai đang ngơ ngác nói: "Đi! Về nhà."

"Mẹ? Có chuyện gì thế?" Hứa Diệu Tổ nghe thấy hai chữ về nhà mắt liền sáng rực lên.

Bao Thúy Bình không nói, chỉ liên tục giục Hứa Diệu Tổ rời đi, Hứa Diệu Tổ đành phải nói với Triệu Đào Hoa hai câu, vội vã đạp xe đi.

Lúc về tâm trạng cậu ta bay bổng, khi vào con ngõ quen thuộc còn theo bản năng nhìn sang nhà bên cạnh một cái rồi mới vào nhà mình.

Bao Thúy Bình lạnh lùng đứng nhìn, chỉ cảm thấy tim đang rỉ m.á.u, nhưng vẫn nhịn không lên tiếng.

Hứa Diệu Tổ ăn tối xong liền về phòng làm bài tập, nghe mẹ cậu ta nói chuyện với ba cậu ta ở phòng khách.

"Chị dâu tôi đúng là có bệnh, sinh ra đứa con gái cũng không có não y như vậy, có mối hôn sự tốt thế mà không biết trân trọng, lại vì một đôi vòng tay vàng mà hối hôn, tôi phải xem sau này nó có thể gả cho cái thứ gì!" Bao Thúy Bình tức giận phùng mang trợn má, giọng to đến mức hàng xóm xung quanh đều nghe thấy.

Triệu Hạnh Hoa ăn tối xong đang rửa đậu trong sân, tự nhiên cũng nghe thấy.

Hứa Kiến Vũ nhíu mày, sắc mặt hơi trầm xuống: "Em vợ không nói gì sao, cứ để mặc hai mẹ con họ làm bậy à?"

"Em trai tôi đi chở hàng rồi, không một hai tuần thì không về được, nếu nó ở nhà đã sớm đ.á.n.h c.h.ế.t hai mẹ con họ rồi, mặt mũi nhà họ Bao chúng ta thật sự mất hết rồi!" Bao Thúy Bình nhổ một bãi nước bọt, hận không thể khắc hai chữ ghét bỏ lên trán.

Hành động thô tục này khiến Hứa Kiến Vũ vô cùng không thích: "Được rồi! Nếu em vợ không có nhà thì bà đón con trai về là được rồi, sau này chuyện bên đó bà bớt quản đi."

"Tôi không quản được sao? Em trai tôi vất vả kiếm tiền bên ngoài mà họ chăm sóc nhà cửa cho nó như vậy đấy! Nhà họ Hà tốt biết bao! Cả nhà đều làm ở nhà máy nước, Văn Tuấn còn tốt nghiệp cấp ba, Bao Na học chưa hết cấp hai đã bỏ học, đến bây giờ cũng chưa có một công việc đàng hoàng, sau này còn trông cậy em trai tôi nuôi đồ lỗ vốn cả đời à?" Bao Thúy Bình trong lòng không vui, la hét càng to hơn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.