Trọng Sinh Thập Niên 80 Vươn Lên Làm Giàu - Chương 92: Tay Xách Nách Mang Về Làng

Cập nhật lúc: 06/04/2026 11:31

Hai chị em lập tức cười toe toét, gật đầu lia lịa. Không cần Nhan Kiến Đảng nhắc nhở, chúng cũng sẽ cất kỹ quần áo, đây chính là những bộ quần áo đẹp nhất mà chúng được mặc từ bé đến giờ.

Chu Hiểu Nga nhìn thấy dáng vẻ kẻ tung người hứng của ba bố con thì không nhịn được mắng yêu một tiếng: “Anh cứ bênh chúng nó đi! Đã có nhiều quần áo đẹp thế này rồi, hai năm tới em sẽ không may quần áo cho mấy bố con nữa đâu.”

Lời này của Chu Hiểu Nga phần nhiều là dỗi hờn, nhưng hai chị em lại chẳng lo lắng chút nào, ngược lại còn cười hì hì nói: “Mẹ không cần may cho chúng con đâu, thím Lệ Thục nói rồi, đợi quần áo mùa hè về hàng còn mời chúng con đến giúp đỡ, đến lúc đó sẽ lại cho chúng con quần áo.”

Nhan Viên Viên ở bên cạnh nói giọng sữa non nớt bổ sung: “Thím nói là phần thưởng, con muốn phần thưởng...”

Chu Hiểu Nga tức quá hóa cười, vỗ nhẹ hai đứa trẻ một cái: “Đã lấy của người ta nhiều quần áo thế này rồi mà các con còn dám nghĩ nữa à! Không được đi!”

Hai chị em lập tức ỉu xìu như cà tím gặp sương giá.

Nhan Kiến Đảng không ngừng nháy mắt ra hiệu cho các con, hai chị em vội vàng ôm quần áo của mình chạy về phòng.

Nhan Kiến Đảng lúc này mới khuyên: “Được rồi, em so đo với bọn trẻ làm gì? Chuyện này nói trắng ra không liên quan đến chúng ta, lần sau nếu bên chị gái của thím Ba thực sự cần chúng nó giúp đỡ, chúng ta dặn dò trước một tiếng là được.

Ngược lại là việc đồng áng phải vất vả cho em rồi, đợi anh khỏe hơn một chút sẽ ra giúp em.”

Chu Hiểu Nga không để ý lắm, nói: “Mấy chuyện này trong lòng em biết rõ, hôm qua bố em còn bảo sẽ qua giúp em làm vài ngày, anh cứ chăm sóc bản thân cho tốt là được.”

Hai vợ chồng đang nói chuyện thì nghe thấy bên hàng xóm có động tĩnh, không hẹn mà cùng im lặng, lẳng lặng nghe một lúc, trong mắt cả hai đều là sự mờ mịt.

Tiếng động đó nghe như tiếng cuốc đập xuống đất, ở nhà người khác thì là chuyện bình thường, nhưng ở bên hàng xóm thì lại có vấn đề.

“Tình hình gì thế?” Chu Hiểu Nga nhỏ giọng hỏi.

Nhan Kiến Đảng còn ngơ ngác hơn cả cô.

Dứt khoát hai vợ chồng quyết định không giao du với bên hàng xóm, dù tò mò vẫn nhịn không hỏi.

Một lát sau Hoàng Ngọc Liên và Nhan Kiến Quân đi sang, hai người chắc là vừa làm đồng về, trên người còn dính không ít đất, lúc vào cửa còn đặc biệt phủi mấy cái bên ngoài sân.

Hoàng Ngọc Liên vẻ mặt vui vẻ hỏi: “Chú hai thế nào rồi? Khỏi hẳn chưa?”

Chu Hiểu Nga dẫn họ vào nhà chính, vừa đi vừa nói: “Coi như là khỏi rồi, chỉ là cơ thể còn khá yếu, cần phải dưỡng thêm một thời gian. Ý của chú Ba là để Kiến Đảng dưỡng thêm một tháng nữa, cũng không biết anh ấy có ngồi yên được không.”

“Không ngồi yên được cũng phải ngồi.” Hoàng Ngọc Liên lập tức tiếp lời, đặt bao tải mang theo xuống, nói: “Mấy loại rau lá non vừa hái ở bờ ruộng, thời gian này việc đồng áng nhà cô chú chúng tôi cũng giúp làm xong rồi, ngày mai có thể gieo hạt, hạt giống Kiến Quân cũng mang qua cho cô chú rồi đây, còn có một quả bí đỏ lớn nữa.”

Chu Hiểu Nga vội vàng từ chối: “Đa tạ anh cả chị dâu, rau và hạt giống em nhận, bí đỏ anh chị mang về ăn đi, không cần cho nhà em đâu.”

Hoàng Ngọc Liên lại cười nói: “Bí đỏ không phải của nhà tôi, là anh cả cô chú cùng mấy người nữa phát hiện trong núi, bốn năm nhà mỗi nhà chia được bảy tám quả, mang cho bên này một quả, bên chú Tư cũng để một quả.”

Nghe nói họ còn cho Nhan Kiến Thiết, Nhan Kiến Đảng và Chu Hiểu Nga đều ngẩn người.

Hoàng Ngọc Liên thần bí nói: “Nói ra chắc cô chú không tin, chú Tư lần trước bị Kiến Quân nhà tôi đ.á.n.h cho một trận vậy mà lại ngoan ra, thời gian này ngày nào cũng ngoan ngoãn xuống ruộng làm việc. Tuy việc làm đó tôi chướng mắt, nhưng dù sao cũng tốt hơn trước kia ăn no rỗi việc, chú ấy chịu cầu tiến, Kiến Quân cũng không thể bỏ mặc.”

Nhan Kiến Đảng gật đầu, cũng không nói gì thêm, chuyển sang nói chuyện Nhan Kiến Quốc dặn dò: “Ý của chú Ba là bảo các anh chị trồng nhiều dứa một chút, đến lúc đó thím Ba sẽ thu mua, chú ấy bên kia có thể cũng sẽ thu, hai vợ chồng chú ấy bây giờ làm ăn khá lắm, chúng em cũng đi xem rồi, quả thực rất lợi hại.

Cho nên em quyết định nghe theo chú Ba, trồng đủ công lương, còn lại đều trồng dứa, năm nay c.ắ.n răng chống đỡ trước, trả hết nợ nần bên ngoài rồi tính tiếp.”

Vợ chồng Nhan Kiến Quân lần đầu tiên biết tình hình cụ thể bên phía Nhan Kiến Quốc, nghe vậy không nhịn được cảm thán: “Vợ chồng chú Ba cũng quá lợi hại rồi! Mới bao lâu mà đã gây dựng được cơ ngơi lớn thế này? Nhìn khắp mười dặm tám làng cũng chẳng có ai giỏi giang hơn hai người họ!”

Hoàng Ngọc Liên cũng có chút đỏ mắt ghen tị.

Chu Hiểu Nga lại nói: “Không chỉ vợ chồng chú Ba mở cửa hàng trên thành phố, anh chị bên nhà mẹ đẻ Lệ Thanh cũng đều mua nhà gần đó sửa thành cửa hàng, chúng em đi ngang qua cửa hàng người ta nhìn rồi, buôn bán đều rất tốt. Nghe nói anh họ Lệ Thanh còn lái xe tải, kiếm được không ít, chú Ba bây giờ chính là đi theo người ta chạy xe đi tỉnh Ly nhập hàng.

Vốn dĩ em cũng không hiểu sao hai vợ chồng chú ấy trong thời gian ngắn lại kiếm được nhiều tiền như vậy, đến đó xem một chút bỗng nhiên hiểu ra, đây là vì Lệ Thanh có nhà mẹ đẻ tốt, được nhà mẹ đẻ kéo lên, chuyện này đúng là không so bì được!”

Cũng chính vào khoảnh khắc đó Chu Hiểu Nga mới nhận ra một người phụ nữ có nhà mẹ đẻ đắc lực là chuyện quan trọng đến nhường nào.

Hoàng Ngọc Liên nghe mà đầu óc choáng váng, bây giờ cô ta đến ghen tị cũng không ghen tị nổi nữa. Từ bên nhà chú hai trở về, cô ta không nhịn được cằn nhằn với Nhan Kiến Quân: “Anh nói xem nhà các anh sao mà kém cỏi thế? Sao em lại không có vận may tốt như thím Ba, nếu em cũng có nhà mẹ đẻ lợi hại như vậy thì chúng ta có phải không cần vất vả thế này không?”

Nhan Kiến Quân lườm cô ta một cái: “Nằm mơ giữa ban ngày à! Có nằm mơ em cũng không mơ thấy chuyện tốt như vậy đâu! Nhà mẹ đẻ thím Ba tuy lợi hại, nhưng người ta cũng phải có bản lĩnh chứ! Em xem em một chữ bẻ đôi không biết, anh thì tiểu học còn chưa học xong, vợ chồng chú Ba đều tốt nghiệp cấp hai, là người có văn hóa, trình độ bỏ xa chúng ta mấy con phố, cái đầu óc của người ta đâu phải thứ chúng ta có thể so sánh được.”

Lời chê bai từ người đầu ấp tay gối là chí mạng nhất, Hoàng Ngọc Liên không nói được câu phản bác nào, chỉ có thể lầm bầm: “Em chỉ nói bâng quơ thế thôi.”

Sau khi hai người vào nhà, Hoàng Ngọc Liên liếc nhìn về phía phòng Nhan Vĩnh Phúc, cố ý cao giọng nói: “Bây giờ chú Ba sống tốt như vậy, vừa mua nhà vừa mở cửa hàng lại còn đi tỉnh ngoài, đúng là không phải người thường có thể so sánh được, chúng ta sau này còn phải nhờ vả họ đấy! Theo em thấy chúng ta cũng giống như chú hai trồng hết dứa đi, đến lúc đó thím Ba chắc chắn sẽ ưu tiên thu mua của chúng ta, anh thấy sao?”

Nhan Kiến Quân biết vợ cố ý, nhưng không nói gì, chỉ gật đầu: “Cứ làm như vậy đi, bên chú Tư còn phải hai ngày nữa mới gieo hạt, lát nữa anh nói với chú ấy, cũng trồng nhiều dứa một chút.”

Nhan Vĩnh Phúc ở trong phòng khi nghe thấy những lời đó của Hoàng Ngọc Liên thì bật dậy, mắt nhìn chằm chằm ra cửa. Ông ta từ tận đáy lòng không muốn tin Nhan Kiến Quốc bây giờ sống tốt như vậy, nhưng nghĩ đến việc mấy đứa con vừa phân gia không bao lâu mà Nhan Kiến Quốc đã có thể bỏ ra một nghìn đồng để đoạn tuyệt quan hệ với ông ta, còn có thể giúp đỡ Nhan Kiến Đảng, nếu không phải kiếm được nhiều tiền thì sao có thể tiêu tiền mạnh tay như thế.

Giờ khắc này ông ta bỗng nhiên hối hận lúc đầu quá xúc động, nếu lúc đó ông ta không nói những lời kia với cảnh sát thì có phải Nhan Kiến Quốc sẽ không làm tuyệt tình như vậy không? Không, không đúng, lúc phân gia bọn họ đã nói rõ ràng chuyện phụng dưỡng, cho dù Nhan Kiến Quốc thật sự phát đạt thì cũng chẳng liên quan gì lớn đến ông ta.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.