Trọng Sinh Thập Niên 80 Vươn Lên Làm Giàu - Chương 96: Anh Em Nhà Họ Nhan Bán Quần Áo
Cập nhật lúc: 06/04/2026 11:32
Nhan Kiến Quốc thấm thía vỗ vai Nhan Kiến Đảng, mọi điều muốn nói đều không cần thốt ra lời.
Quay lại lúc Nhan Kiến Đảng gọi Nhan Kiến Quân qua, Nhan Kiến Quốc mới nói qua tình hình, tên này vậy mà không cần suy nghĩ đã đồng ý ngay, lý do là Nhan Kiến Quốc sẽ không lừa bọn họ.
Nhan Kiến Quốc cũng cạn lời, nói trước những lời khó nghe, hai người đều không có ý kiến, ngay lập tức đi theo anh đến kho hàng.
Cả hai đều nghèo, Nhan Kiến Quân cũng chỉ khá hơn Nhan Kiến Đảng một chút, cho nên cả hai đều lấy hàng trước tính tiền sau.
Nhan Kiến Đảng không hiểu, chỉ biết hai cô con gái từng bán quần áo trẻ em, bèn chọn một ít quần áo trẻ em và quần áo nam, Nhan Kiến Quân từng lượn lờ trên thành phố, biết quần áo phụ nữ dễ bán, chọn toàn là váy vóc xinh đẹp của phụ nữ, còn có túi da giày dép.
Nhan Kiến Quốc nhìn qua là biết bên phía Nhan Kiến Quân không cần anh lo lắng, quay đầu có chút bất lực bê ra một thùng đồng hồ điện t.ử, từ bên trong lấy ra mười cái cho anh ta, nói: “Thứ này cũng coi như hàng hiếm, bán thử xem, em bên này còn có thể nhập một ít đồ điện, anh cũng có thể nói với người ta, có người muốn mua thì đến chỗ anh đặt hàng, anh lại nói với em, em đi nhập.”
Lần này anh cũng chú ý đến hàng hóa phương diện này, chỉ là vốn liếng có hạn không dám mạo hiểm mà thôi.
Nhan Kiến Đảng không có ý kiến gì, Nhan Kiến Quốc nói gì thì là cái đó.
Hai anh em lấy hàng xong lập tức trở về.
Chu Hiểu Nga về nhìn thấy những thứ đó hỏi qua nguyên do, đặc biệt coi trọng, còn nói muốn giúp Nhan Kiến Đảng đưa đồ lên thị trấn rồi mới về làm việc.
Bên phía nhà anh cả thì buồn cười hơn, Nhan Kiến Quân lấy hàng về vậy mà trực tiếp giấu trong phòng.
Hoàng Ngọc Liên về nhìn thấy những thứ đó còn tưởng Nhan Kiến Quân đi ăn trộm, tức giận đ.ấ.m thùm thụp vào lưng Nhan Kiến Quân mấy cái, sau khi biết đầu đuôi câu chuyện vậy mà còn căng thẳng hơn cả Nhan Kiến Quân, tính toán xem có nên đi kiếm thêm một cái khóa nữa không, phòng bọn họ chỉ có một cái khóa, bình thường cũng không hay khóa, đều khóa tủ thôi, không an toàn.
Không ngờ Nhan Kiến Quân vậy mà ra vẻ nghiêm túc gật đầu, hành động lén lút này còn giấu những người khác, trong mắt Nhan Vĩnh Phúc chính là con trai cả con dâu cả không coi ông ta là người một nhà, lập tức tức giận đến mức cơm tối cũng không ăn.
Còn tưởng Nhan Kiến Quân biết ông ta không ăn cơm tối sẽ đến khuyên giải một chút, ai ngờ Nhan Kiến Quân hoàn toàn không hỏi han câu nào, thậm chí còn không biết ông ta đã ăn hay chưa.
Làm Nhan Vĩnh Phúc tức đến mức cả đêm không ngủ.
Ngày hôm sau trời chưa sáng Nhan Kiến Quân đã dậy, phát hiện bên hàng xóm đã sắp ra cửa, anh ta cũng vội vàng dọn dẹp sạch sẽ xe ba gác trong nhà, đặt lên mấy bao tải hàng, mang theo một tấm bạt dầu lớn, bất chấp tất cả đẩy xe ba gác đi.
Hoàng Ngọc Liên muốn gọi anh ta đợi chút ăn miếng cơm cũng không được.
Hai anh em đến chợ thị trấn lúc khoảng sáu giờ rưỡi, người đi mua thức ăn đều là mấy ông già bà già, người trẻ tuổi không nhiều.
Hai người dựng sạp lên, bày quần áo ra xong nhìn nhau một cái, đều không biết bước tiếp theo nên làm gì, nếu không phải có một số người tò mò vây lại xem thì chắc họ có thể đứng ở đây đến lúc chợ tan.
Hai anh em chưa từng bán đồ, nói gì cũng thật thà, cũng không biết bốc phét, người ta muốn mua thì nhiệt tình chào hỏi, không muốn mua cũng không dám nói gì.
May mà bày sạp bán quần áo trên thị trấn bọn họ là người đầu tiên, người qua xem quần áo hỏi giá cả cũng khá nhiều, người mua cũng không ít.
Chỉ là Nhan Kiến Quân có chút buồn bực, việc buôn bán bên anh ta vậy mà không tốt bằng bên Nhan Kiến Đảng, rõ ràng trên thành phố mọi người bán quần áo phụ nữ chạy nhất mà.
Nghĩ không thông, anh ta mang theo một bụng thắc mắc về nhà, ngược lại Hoàng Ngọc Liên sau khi biết chuyện liền vỗ mạnh vào lưng anh ta một cái: “Ngốc! Anh là đàn ông đàn ang đi bán quần áo phụ nữ, người ta cho dù muốn mua cũng ngại qua đó a!”
Nhan Kiến Quân lúc này mới vỡ lẽ, ảo não vỗ đầu: “Vợ à, thế làm sao bây giờ! Anh lấy hàng rồi, cũng không thể mới bán một ngày đã trả lại chứ...”
“Ngốc!” Hoàng Ngọc Liên chỉ muốn rửa não cho Nhan Kiến Quân, rõ ràng là một người tinh ranh như vậy, sao lúc này lại thành đầu gỗ rồi, “Anh không bán được thì em không thể thử sao? Ngày mai đổi em đi, anh xuống ruộng!”
Nhan Kiến Quân: “...”
Thế là ngày hôm sau Nhan Kiến Quân đành phải không cam tâm tình nguyện nhìn theo Hoàng Ngọc Liên ra cửa, bản thân ấp a ấp úng ở nhà nấu cơm sáng, trong lòng uất ức cực kỳ, anh ta cũng muốn giống như chú Ba làm nên sự nghiệp lớn, không phải đổi việc làm với vợ.
Hoàng Ngọc Liên đâu quản nhiều như vậy, ngày đầu tiên bán hàng, cô ta căng thẳng, đến thị trấn học theo Nhan Kiến Đảng bày sạp xong thì không biết làm thế nào.
Ngược lại có mấy người phụ nữ thấy cô ta bên này dọn hàng xong liền vây lại: “Em gái, em với người đàn ông bán quần áo hôm qua có quan hệ gì thế?”
“Hả? Đó là chồng em.” Hoàng Ngọc Liên có chút ngại ngùng giải thích.
Mấy người phụ nữ lập tức thở phào nhẹ nhõm, tất cả đều cười: “Vậy thì tốt vậy thì tốt, hôm qua chị nhìn trúng một chiếc váy còn đó không, cho chị xem được không?”
Người thời này khá chất phác, sẽ không động một tí là đòi mặc thử, sợ làm hỏng đồ của người ta đến lúc không muốn mua cũng không được, chỉ nói xem thử, ướm thử.
Hoàng Ngọc Liên lập tức nhiệt tình chào mời: “Không vấn đề gì, chiếc váy nào chị nói đi, em tìm cho chị.”
Mấy người phụ nữ bắt đầu vây quanh sạp của Hoàng Ngọc Liên chọn lựa, người bên cạnh nhìn thấy cũng sẽ hùa theo, chẳng mấy chốc bên cô ta đã trong ba tầng ngoài ba tầng đều là người.
Vì Nhan Kiến Đảng bày ngay cạnh cô ta, nhà có đàn ông, chọn cho mình bộ quần áo ưng ý xong cũng sẽ qua đó hỏi giá cả, gặp cái vừa ý, giá cả chấp nhận được, cũng sẽ mua.
Hai người bận đến lúc chợ tan vẫn còn người qua xem quần áo, thế là hai người bàn bạc một chút, tiếp tục bày, đợi đến trưa mới dọn hàng.
Bọn họ bên này chưa về, Nhan Kiến Quân và Chu Hiểu Nga ở nhà đợi mãi cũng có chút không ngồi yên được.
Chu Hiểu Nga còn sang nhà anh cả nghe ngóng tin tức, biết Hoàng Ngọc Liên cũng chưa về mới yên tâm hơn chút, nếu một người về một người chưa về, cô chắc chắn sẽ xuất phát đi tìm người.
Hai người làm xong việc nhà chạy thẳng ra đầu thôn đợi người, đợi mãi đến gần một giờ chiều mới nhìn thấy bóng dáng họ.
Nhan Kiến Quân vốn còn định hỏi hôm nay sao về muộn thế, nhìn thấy trên xe Hoàng Ngọc Liên chẳng còn mấy đồ, lập tức kinh ngạc trố mắt: “Bán hết rồi?”
Hoàng Ngọc Liên toét miệng cười, sảng khoái đáp: “Chưa đâu! Còn thừa một ít, nhưng cũng gần hết rồi, chú hai nói hôm nay buôn bán tốt hơn hôm qua, em bên này suýt chút nữa bị người ta khiêng đi rồi, hai chị em là người dọn hàng muộn nhất, về sau còn có người qua hỏi váy, em bên này hết rồi, chỉ còn hai cái kích cỡ người ta mặc không vừa, chiều nay anh mau đi sang chỗ chú Ba nhập thêm ít hàng nữa.”
Hoàng Ngọc Liên lải nhải suốt dọc đường.
Chu Hiểu Nga cũng nhìn qua xe ba gác của Nhan Kiến Đảng, nhưng anh che kín mít, cũng không nhìn thấy tình hình gì.
Nhan Kiến Đảng biết cô lo lắng, chủ động nói: “Anh bên này buôn bán cũng không tệ, loại áo len gile mỏng mùa xuân mặc kèm áo sơ mi hai món rất dễ bán, nhất là áo sơ mi, thứ này chúng ta tự may không được, cho nên anh bên này không lo không bán được, lát nữa anh với anh cả lại sang chỗ chú Ba lấy hàng...”
Chu Hiểu Nga nghe vậy, thở phào nhẹ nhõm, trên mặt lộ ra nụ cười nhẹ nhõm: “Không sao là tốt rồi, bất kể buôn bán tốt hay không, đồ bán được là được, đừng để mệt quá.”
