Trọng Sinh Thập Niên 90: Hành Trình Vươn Tới Vinh Quang Của Bà Chủ Trọ - Chương 446: Biển Người Mênh Mông
Cập nhật lúc: 07/04/2026 10:53
"Tạo nghiệp chướng mà!" Lâm Thành Tài giận dữ nghiến răng trèo trẹo, "Đã bảo hai đứa bây đối xử tốt với con bé một chút, khuyên can rát cả họng mà có chịu nghe đâu! Làm cha làm mẹ cái kiểu gì thế không biết!"
Lâm Tự cũng chẳng buồn né tránh, c.ắ.n răng chịu hai cú đ.ấ.m như trời giáng của ba rồi ngồi thụp xuống góc nhà, rít t.h.u.ố.c liên tục. Mấy ngày nay, số t.h.u.ố.c lá anh ta hút còn nhiều hơn cả tháng cộng lại.
Dưới đất vương vãi đầy tàn t.h.u.ố.c.
Tôn Tuệ co rúm người lại bên mép cửa, cấm cẩu không dám ho he nửa lời, sợ chọc giận Lâm Tự. Vì chuyện của Lâm Lan, hai vợ chồng đã tẩn nhau mấy bận sứt đầu mẻ trán.
Trương Tư Mẫn rầu rĩ vò đầu bứt tai: "Bây giờ tính sao đây? Hai vợ chồng bây tính toán bề nào thì nói một tiếng chứ, nếu con bé trốn lên Bằng Thành thật thì mau mau thu xếp đồ đạc mà lên đó tìm nó đi!"
Lâm Tự rít một hơi t.h.u.ố.c thật sâu, nhả khói mịt mù: "Bằng Thành rộng lớn như thế, mẹ bảo con mò kim đáy biển à?"
Lâm Thành Tài đập bàn đ.á.n.h rầm một cái, mấy thứ đồ lặt vặt trên bàn rung lên bần bật: "Chẳng lẽ cứ trơ mắt đứng nhìn, phó mặc mọi chuyện như thế sao!"
Lâm Tự nghiến răng, buông lời cay độc: "Là do tự nó muốn bỏ nhà ra đi, có c.h.ế.t bờ c.h.ế.t bụi ở ngoài cũng là do nó tự chuốc lấy!"
Trương Tư Mẫn lao đến, giáng một cú tát như trời giáng vào lưng Lâm Tự: "Lời này mà thốt ra từ miệng người làm cha được sao hả!" Bà tức giận giậm chân bình bịch.
Lâm Tự vùng vằng đứng phắt dậy: "Thì con làm cha nó thì sao chứ? Con chẳng có gì phải hổ thẹn với nó cả! Con quần quật làm lụng từ sáng sớm đến tối mịt, cũng là vì cái gia đình này, vì lũ chúng nó! Nuôi nó ăn học, lo cho nó cái ăn cái mặc, thế mà giờ nó quay ra thù hằn con!"
"Bảo vợ chồng con đ.á.n.h đập nó, ba mẹ thử nhìn quanh xóm xem, có nhà nào mà cha mẹ không đ.á.n.h đòn răn đe con cái! Đánh nó là để dạy dỗ, uốn nắn nó nên người! Chẳng lẽ cứ để nó sinh thói ăn lười làm thì mới vừa lòng?"
Lâm Tự hung hăng ném điếu t.h.u.ố.c đang hút dở xuống đất, dùng mũi giày di di!
"Theo con là tại đ.á.n.h ít quá đấy! Mới nứt mắt ra đã dám bỏ nhà đi bụi! Bôi tro trát trấu vào mặt cái thằng làm cha này!"
Anh ta chỉ tay ra ngoài cửa: "Ba mẹ cứ ra ngoài mà nghe xem thiên hạ người ta c.h.ử.i rủa con thế nào! Bảo thằng Lâm Tự này là đồ cầm thú, bảo vợ chồng con ngược đãi con cái! Từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ, con ngược đãi chúng nó hồi nào?"
Lâm Tự cười khẩy: "Thằng Út còn dám bảo vợ chồng con coi con Lan như con sen con ở, ở nhà nấu nướng, trông em một chút thì đã thành osin rồi sao? Nhà người ta cũng thế cả thôi! Nó cứ tưởng ai cũng chiều chuộng con gái như nhà nó chắc! Nuôi nấng chiều chuộng sinh hư, từ bé chẳng dạy dỗ gì, lớn lên thì lóng ngóng vụng về, chẳng biết làm cái gì sất! Có ch.ó nó mới thèm rước!"
Lâm Thành Tài giận sôi m.á.u, lại đập bàn: "Mày còn dám lôi thằng Út ra mà so bì à? Ít ra thằng Út nó nuôi dạy con cái nên người, đâu có đứa nào bỏ nhà đi bụi như con mày!"
Trương Tư Mẫn cũng hùa theo: "Mày lôi thằng Út vào làm gì? Nó nói thế cũng là vì lo lắng cho nhà mày thôi, mấy lời này mà lọt đến tai vợ chồng nó, lại sinh chuyện rách việc!"
Lâm Tự trừng mắt: "Con mà thèm sợ nó à!"
Hai ông bà già tức điên người, chỉ thẳng mặt Lâm Tự: "Người ta còn nhờ vả bạn bè ở Bằng Thành cất công tìm kiếm con Lan giúp mày, mày thốt ra mấy lời vô ơn đó mà không thấy ngượng mồm à!"
Lâm Tự sa sầm mặt mày, im bặt không nói gì thêm, lôi điếu t.h.u.ố.c khác ra châm lửa.
Tôn Tuệ lầm bầm: "Nếu không phải vợ chồng nó giấu giếm cho mỗi đứa hai trăm tệ tiền lì xì, con Lan lấy đâu ra tiền mà bỏ trốn."
Chị ta không lên tiếng thì thôi, vừa mở miệng, Lâm Tự liền ném thẳng điếu t.h.u.ố.c đang cháy dở về phía chị ta!
Tàn t.h.u.ố.c rơi trúng áo Tôn Tuệ, chị ta hốt hoảng phủi lấy phủi để, trên chiếc áo mới tậu đã thủng một lỗ cháy xém.
"Anh làm cái trò gì đấy? Áo này tôi mới mua xong!"
"Cô hỏi tôi làm cái trò gì à?" Lâm Tự trợn mắt nhìn vợ, "Con Lan bỏ nhà đi bụi là do người làm mẹ như cô không biết cách dạy dỗ!"
Lâm Tự trút hết mọi oán hận lên đầu Tôn Tuệ: "... Tôi đầu tắt mặt tối lo kiếm tiền bên ngoài, việc nhà cửa giao phó hết cho cô, thế mà cô xem cô đã quản lý cái nhà này ra cái thể thống gì?"
"Nếu Tết nhất cô không thượng cẳng tay hạ cẳng chân với nó, chắc gì nó đã bỏ đi!"
Tôn Tuệ đuối lý, chột dạ không hẳn vì chuyện đ.á.n.h con Lan đợt Tết, mà là vì trước lúc con bé bỏ nhà đi hai ngày, chỉ vì con bé về trễ chưa kịp nấu cơm, chị ta đã tiện tay vớ lấy cái kẹp gắp than ném thẳng vào người con bé. Cái kẹp gắp than trúng ngay bắp chân, xước da, rướm m.á.u.
Chuyện tày đình này Tôn Tuệ giấu nhẹm đi, đâu dám hó hé nửa lời, lỡ mọi người mà biết được, chắc chắn sẽ đổ hết mọi tội lỗi lên đầu chị ta.
"Làm sao tôi biết nó lại thù dai thù vặt thế?" Tôn Tuệ dận gót giày, nghiền nát tàn t.h.u.ố.c dưới đất, "Tính tôi thì nóng nảy, chứ tôi đâu có rắp tâm hành hạ nó. Lúc tôi đối xử tốt với nó thì nó chẳng thèm ghi lòng tạc dạ, đ.á.n.h nó vài bận thì nó ghim trong bụng, chẳng hiểu đứa trẻ này nghĩ cái gì trong đầu nữa, tôi cũng có phải mẹ kế của nó đâu."
Hai vợ chồng lại bắt đầu màn đấu khẩu, đổ lỗi cho nhau, may mà có hai ông bà già ở đó can ngăn, nếu không chắc lại choảng nhau to toác.
Như Tôn Tuệ đã tự bao biện, chị ta không phải mẹ kế, Lâm Tự cũng chẳng phải cha dượng, bảo không xót ruột khi con Lan mất tích là nói dối, nhưng sự xót xa ấy còn nhuốm màu những toan tính khác.
Chẳng hạn như thể diện.
Đến ngày thứ ba sau khi ông bà nội về, Lâm Tự sắp xếp ổn thỏa công việc ở xưởng và công trình, xách ba lô lên đường tìm kiếm con gái.
Nhà ga ở thị trấn nhỏ bé này làm gì có hệ thống camera an ninh hiện đại, thời buổi này mua vé tàu cũng chẳng cần xuất trình căn cước công dân hay xác minh danh tính, thế nên muốn tra cứu xem Lâm Lan có thực sự mua vé đi Bằng Thành hay không là điều không tưởng.
Dò la mãi mới lân la ra manh mối, Lâm Lan đã vẫy xe khách dọc đường đi lên huyện, rồi từ huyện bắt xe dù lên ga tàu.
Lái chiếc xe dù là một ông lão, ông ta vẫn còn nhớ mồn một hình ảnh cô bé lẻ loi, lưng đeo ba lô lủi thủi đi ra ga tàu. Ông lão còn bắt chuyện với cô bé nữa cơ.
"Ông cứ đinh ninh con bé là học sinh lên tỉnh đi học, ông mới hỏi nó, đang không phải dịp lễ tết, lại chẳng phải kỳ nghỉ, cớ sao giờ này mới mò lên trường. Con bé bảo đã xin phép nhà trường rồi, học sinh trường cấp ba số 3 trên tỉnh đấy."
"Thấy con bé là học sinh, ông còn bày trò giúp nó trốn vé, thay vì chở nó đến cổng chính bến xe, ông vòng xe ra phía đối diện, thả con bé xuống con dốc dẫn thẳng ra đường ray, khỏi cần qua cửa soát vé."
Khỏi qua cửa soát vé thì dĩ nhiên cũng chẳng cần kiểm tra vé, lúc lên tàu cũng không ai soát, chỉ thi thoảng nhân viên đường sắt đi tuần tra kiểm vé trên tàu. Đi chặng ngắn trốn vé thì hên xui, chứ đi đường dài thì khó mà qua mặt được.
"Lòng tốt" của ông lão lái xe dù đã vô tình xóa sạch mọi dấu vết của Lâm Lan tại ga tàu.
Thời điểm hiện tại không phải mùa cao điểm người dân đổ xô đi làm ăn xa, lưu lượng hành khách ở ga tàu huyện lẻ này cũng chẳng tấp nập là bao. Nếu Lâm Lan đàng hoàng mua vé vào ga bằng cổng chính, biết đâu nhân viên soát vé vẫn còn mang máng nhớ mặt cô bé.
Hết cách, Lâm Tự đành đ.á.n.h liều hỏi thăm nhân viên soát vé trên chuyến tàu chạy tuyến Bằng Thành xuất phát gần nhất với thời điểm Lâm Lan bỏ nhà đi, mong mỏi vớt vát chút hy vọng xem có ai ấn tượng với một cô bé đi nửa đường mới mua vé bổ sung hay không.
"Người lên tàu nửa chừng mua vé bổ sung đông như trẩy hội, toàn khai bớt đi vài ga để đỡ tốn tiền, anh hỏi khơi khơi thế này tôi cũng chịu c.h.ế.t." Nhân viên soát vé lắc đầu quầy quậy khi nhìn ảnh Lâm Lan.
Trên chuyến tàu xuôi về Bằng Thành, gương mặt Lâm Tự tối sầm, u ám.
Chiếc điện thoại trong túi cứ reo lên liên hồi, anh ta kén người mới nghe máy, còn lại thì bấm tắt cái rụp.
Đến Bằng Thành, Lâm Tự được bạn của Lâm Triết hỗ trợ tận tình.
"Đăng báo, rải tờ rơi tìm trẻ lạc, trước mắt chỉ còn cách này thôi, cảnh sát Bằng Thành họ cũng chẳng tiếp nhận hồ sơ trình báo đâu."
"Đến giờ phút này, cũng chưa dám chắc trăm phần trăm con bé Lâm Lan có thực sự đặt chân đến Bằng Thành hay không."
Ga Bằng Thành tuy có lắp đặt camera giám sát, nhưng lượng người đổ về đây quá khủng khiếp, dẫu không phải mùa cao điểm, mỗi chuyến tàu cập bến là một biển người kìn kìn chen chúc nhau ra vào.
