Trọng Sinh Thập Niên: Quyết Tâm Không Sinh Đứa Thứ Tư - Chương 181
Cập nhật lúc: 16/04/2026 03:42
“Lúc này Khương Quảng Quân bưng mì xào và thịt xiên đã làm xong tới, cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu.”
Sở Hàm Vũ không còn vướng mắc nữa, cậu cũng thực sự đói rồi, không hề khách sáo chút nào, hai tay cùng hoạt động, một tay cầm xiên thịt, một tay cầm đũa ăn mì xào, ăn ngấu nghiến.
Thanh thiếu niên sức ăn khỏe, một đĩa mì xào đầy ắp, hai mươi xiên thịt dê cùng hai đĩa thức ăn kèm nhỏ đều bị cậu ăn sạch bách.
Khương Quảng Quân đứng bên cạnh nhìn, cảm thấy cậu vẫn còn thòm thèm, nhưng đêm hôm rồi, không dám để cậu ăn thêm nữa, tránh bị đầy bụng.
“Ăn xong rồi, chú đưa cháu về."
Sở Hàm Vũ lắc đầu, từ trong túi lấy ra mấy tờ tiền giấy đặt lên bàn:
“Vô ơn không thụ lộc, nhưng hôm nay cảm ơn chú."
“Không cần cảm ơn, dù là ai chúng chú cũng sẽ giúp đỡ thôi.
Cất tiền đi cháu, hôm nào chú tìm bố cháu đòi."
Khương Quảng Quân biết cậu đối với mình có chút gượng gạo, không muốn ăn không đồ, nhưng mình cũng không tiện thu tiền của cậu, chỉ có thể nói như vậy.
Sở Hàm Vũ nhìn anh, rõ ràng là không tin, nhưng vẫn đút tiền lại vào túi.
“Không cần chú đưa đâu, cháu tự về được."
Khương Quảng Quân cúi đầu nhìn đồng hồ trên cổ tay, đã tám giờ rồi, chỗ này cách khu nhà tập thể không xa, nhưng cũng phải đi bộ mất mười mấy phút.
“Muộn quá rồi, cháu một mình về lỡ lại gặp mấy đứa lúc nãy thì sao?"
“Gặp chúng chúng cũng không dám làm gì cháu đâu."
Chẳng qua là vì bị cậu đ-ập xe, tìm người chặn đường đòi bồi thường mà thôi.
Khương Quảng Quân suy nghĩ một chút, nói:
“Trong tiệm có một chiếc xe đạp để không, hay là chú cho cháu mượn đi vài ngày?"
Sở Hàm Vũ do dự một lát rồi gật đầu:
“Được ạ, mai tan học cháu mang trả."
Xe đạp của cậu bị đ-ập không nhẹ, ngày mai chưa chắc đã sửa xong, lỡ lúc tan học không bắt kịp xe buýt lại phải đi bộ về, mượn một chiếc xe đạp cũng được.
Khương Quảng Quân đi ra kho sau nhà dắt xe tới cho cậu.
“Tiểu Vũ, đi đường cẩn thận nhé."
Vu Hồng Hà dặn dò.
“Vâng, chị chào chị ạ."
Sở Hàm Vũ vẫy vẫy tay với Vu Hồng Hà, đạp xe đi mất.
Khương Quảng Quân hậm hực hừ một tiếng:
“Thằng nhóc này đối với em thì ôn tồn hòa nhã, đối với anh thì lạnh lùng như tiền, thêm một chữ cũng lười nói.
Nó đây là giận lây, hay là ghét nhà ghét cả ngõ?"
“Em cảm thấy đều không phải.
Nếu nó oán hận thì lúc nãy đã chẳng thèm đoái hoài đến anh, càng chẳng vào đây ăn cơm, sớm đã bỏ đi thẳng rồi."
“Có lẽ vậy.
Thôi thời gian không còn sớm nữa, không nói chuyện nó, chúng ta về nhà thôi."
Vu Hồng Hà gật đầu, ngồi lên yên sau xe đạp, cùng Khương Quảng Quân dần dần biến mất trong màn đêm.
Phía bên này, Sở Hàm Vũ rất nhanh đã đến khu nhà tập thể.
Nhà cô cậu ở tòa nhà số một.
Nghe thấy tiếng gõ cửa, Tô Đình Dịch đi ra mở cửa, thấy cậu thì rất ngạc nhiên:
“Tiểu Vũ, sao cháu lại tới đây?"
“Bố cháu đi công tác rồi, cháu không muốn về nhà ông nội."
“Ồ, vào đi.
Mặt cháu sao thế kia?
Đ-ánh nh-au với người ta à?"
Sở Diễm nghe thấy động động tĩnh từ phòng ngủ đi ra, nhìn thấy vết thương trên mặt đứa cháu trai thì nhíu mày.
“Tiểu Vũ, ai đ-ánh cháu?
Cô đi tìm nó!"
Sở Hàm Vũ cúi đầu:
“Không sao đâu cô, cháu đ-ánh lại rồi."
“Đ-ánh lại là tốt, nên đ-ánh lại chứ!
Tiểu Vũ, cháu ăn cơm chưa?"
“Cháu ăn rồi, ăn ở trên đường."
“Hàng quán vỉa hè không sạch sẽ đâu, sau này cháu bớt ăn thôi."
“Cháu biết rồi cô, cháu đi làm bài tập đây."
Sở Hàm Vũ không giải thích, cứ thế cho qua chuyện.
Cậu không muốn sinh sự, cô cậu vốn không ưa người nhà họ Tào, cũng không thích Khương Quảng Quân.
“Được được, đi đi, cô đi rửa ít trái cây cho, đừng học muộn quá nhé."
Sở Diễm dặn dò xong, mở tủ lạnh, lấy hai quả táo vào bếp rửa.
Tô Đình Dịch lắc đầu, xoay người về phòng, Tiểu Vũ rõ ràng có chuyện giấu họ, nhưng nếu đứa trẻ đã không muốn nói thì thôi đừng hỏi nữa...
Sáng hôm sau, Sở Hàm Vũ từ trên lầu đi xuống, chuẩn bị đi học.
Lúc cậu đi ra cổng lớn, tình cờ gặp Tào Vĩnh Niên dậy sớm đi lấy hàng ở tiệm thịt kho.
Tào Vĩnh Niên đẩy xe ba gác, nghe thấy tiếng động theo bản năng quay đầu lại.
Tầm mắt hai người chạm nhau rồi dời đi.
Ánh mắt Sở Hàm Vũ tối sầm lại.
Mỗi lần nhìn thấy người đã làm chân mình bị thương này, cậu lại nhớ đến lời cô mình dặn, tránh xa ra, đừng đoái hoài gì tới, năm đó chắc chắn là cố ý.
Nhưng bố cậu nói không phải, người này cũng bị gài bẫy, họ đều là quân cờ trong cuộc chơi thôi.
Nhưng trong lòng cậu vẫn còn khúc mắc, không thể tha thứ.
Sở Hàm Vũ im lặng đi ngang qua.
Tào Vĩnh Niên thở dài thườn thượt, ông tự vấn lòng mình không có gì hổ thẹn, đứa trẻ này còn tội nghiệp hơn, từ nhỏ đã bị thọt một chân, hủy hoại cả đời, nhưng nếu có oán thì cũng chỉ có thể oán những kẻ làm điều ác mà thôi.
Chương 134 Sinh mệnh đôi khi quá mong manh.
Khương Quảng Quân đưa Hân Hân đi xong, đến tiệm lúc đó đã bảy giờ rưỡi.
Dượng hai của anh và những người khác đã đến từ sớm, đang đợi ở phòng nghỉ.
Đợi thịt kho làm xong, mọi người lấy hàng rồi lần lượt rời đi.
Tào Vĩnh Niên là người đi sau cùng, do dự một lát mới thấp giọng hỏi:
“Quảng Quân, dạo này cháu có gặp Sở Trăn không?"
“Không ạ, chú ấy đi công tác rồi, sao thế dượng hai?"
Khương Quảng Quân vẻ mặt đầy kỳ lạ, ông cụ này sao đột nhiên lại hỏi chuyện đó.
“Sáng nay dượng gặp thằng bé đó, thấy trên mặt nó sao lại có vết thương?"
Sở Diễm và Tô Đình Dịch không thể nào đ-ánh trẻ con, chỉ có thể là đứa trẻ đó đ-ánh nh-au với người khác thôi, Tào Vĩnh Niên có chút lo lắng.
Khương Quảng Quân kể lại chuyện tối qua, sau đó trấn an:
“Chỉ là bị mấy phát thôi, không sao đâu dượng."
Nói là không hổ thẹn với lương tâm, nhưng làm một người bình thường có lương tri thì trong lòng sao có thể thanh thản cho được?
Dượng hai của anh là người thích trẻ con nhất.
Tào Vĩnh Niên nghe xong gật đầu, không hỏi thêm gì nữa, kéo một xe thịt kho đi mất.
Khương Quảng Quân cũng tiếp tục đi bận việc của mình, hôm qua có hai người đặt gà kho, đã hẹn trưa nay qua lấy hàng.
Tiệm đồ nướng anh không thường xuyên qua nữa, giao cho Khương Quảng Quân quản lý, nên Sở Hàm Vũ trả xe đạp lúc nào anh cũng không rõ.
Mãi cho đến mấy ngày sau, Sở Trăn tìm đến tiệm, anh mới biết ngày hôm sau cậu đã trả xe rồi.
Sở Trăn là lần đầu tiên đến tiệm thịt kho Vĩnh Hưng, anh vào nhìn hồi lâu, khen ngợi:
“Việc kinh doanh của cậu hưng thịnh thật đấy."
Từ lúc anh vào khách khứa vẫn không ngớt.
“Cũng được ạ, đều là khách quen ủng hộ thôi."
Khương Quảng Quân dẫn người vào phòng nghỉ phía sau, pha trà.
Sở Trăn chuyên môn qua đây để cảm ơn:
“Tôi đã nghe Tiểu Vũ kể chuyện đêm đó rồi, cảm ơn cậu, Quảng Quân."
Khương Quảng Quân xua tay:
“Chút chuyện nhỏ thôi mà, chú đừng khách sáo.
Nhưng mấy đứa học sinh đó phải chú ý một chút, ra tay khá độc ác."
“Ừm, không sao đâu, đám học sinh đó sẽ không tìm Tiểu Vũ gây rắc rối nữa."
Đã bị anh giải quyết xong rồi.
Khương Quảng Quân gật đầu, không hỏi cụ thể đã giải quyết thế nào, Sở Trăn là người thông minh, làm việc xưa nay vẫn cẩn thận, tuyệt đối sẽ không để người ta nắm thóp đâu.
Anh cũng không hỏi tại sao Sở Hàm Vũ không về nhà ông nội, dù sao thì nhà nào cũng có nỗi khổ riêng, gia đình quyền quý hào môn càng nhiều thị phi.
Sở Trăn đã ly hôn từ sớm, sau khi phục hồi công tác bèn dọn ra khỏi nhà cũ, một mình dẫn theo con chung sống.
“Tiểu Vũ rất thông minh, thành tích học tập chắc cũng không tệ nhỉ?"
“Cũng được, lần nào thi cũng nằm trong top 10 của khối, chỉ là không thích nói chuyện cho lắm, nhưng giờ đã đỡ hơn nhiều rồi."
Nhắc đến con trai, Sở Trăn vô cùng tự hào.
“Thằng bé trước kia tuy có chút tự ti nhưng vẫn luôn nỗ lực, chưa bao giờ cần người ta thúc giục.
Còn về việc đ-ánh nh-au, tôi thấy không phải vấn đề gì lớn.
Con trai mà, vả lại bị người ta bắt nạt mà không đ-ánh lại thì cũng hèn quá."
Khương Quảng Quân cười cười, Sở Trăn có văn hóa, tính khí cũng tốt, biết dạy con hơn anh.
Tối qua anh đã thấy rồi, Sở Hàm Vũ rất có giáo d.ụ.c.
Nếu tên khốn thứ tư gặp được một người cha như Sở Trăn, chắc hẳn sẽ không trở nên nổi loạn khó bảo như vậy đâu.
Nghĩ đến đây anh không khỏi lắc đầu, giờ nghĩ những chuyện này có ích gì chứ?
Dù sao kiếp này anh cũng sẽ không sinh tên khốn thứ tư, chỉ mong nó đi đầu t.h.a.i vào một gia đình tốt....
Giữa tháng mười hai, đợt hàng thứ hai đã được vận chuyển tới.
Lần này trái cây chủ yếu là quýt, hải sản khô cũng có nhưng không nhiều bằng lần trước, nhưng có mấy tấn cá biển như cá hố, cá thu và cá đù vàng.
Thời tiết lạnh, cộng thêm sắp đến Tết Dương lịch, mấy ngày này đồ đạc để được lâu nên bán rất nhanh, chưa đầy hai tuần lễ đã bán sạch sành sanh.
Có những nhà điều kiện tốt thậm chí còn mua theo từng thùng.
Ví dụ như nhà họ Chu ở vách tường bên cạnh, đòi lấy hai trăm tệ hải sản, nói là để chia cho họ hàng bạn bè.
Khương Quảng Quân đã đưa ra một mức giá ưu đãi khá tốt.
Còn có Khương Quảng Quân, nhét đầy ắp cả tủ lạnh trong nhà, hai cụ già căn bản ăn không hết, cứ trách cậu mua quá nhiều, chẳng biết cách sống gì cả, còn hỏi cậu bao giờ mới rước được một cô vợ về.
Có vợ rồi thì những chuyện trong nhà này không cần cậu phải bận tâm nữa.
Nhưng Khương Quảng Quân ban ngày không ở nhà, buổi tối về lại muộn, hai cụ chỉ có thể tranh thủ lúc ăn sáng lầm bầm với cậu vài câu.
Khương Quảng Quân cứ thế cho qua, nói cậu vẫn chưa muốn kết hôn, chuyện sau này hãy tính.
Cậu thích Lý Quảng Đình, nhưng người ta không thích cậu.
Vả lại Lý Quảng Đình đang đi học, muốn gặp mặt một lần cũng khó, không thể ngày nào cũng đến trường được, cậu sợ dọa người ta chạy mất.
Bao giờ cưới vợ cậu cũng chẳng biết nữa.
Khương Quảng Quân buồn bã ăn xong cơm đi ra khỏi nhà, chuẩn bị đi thu mua nguyên liệu nấu nướng cho tiệm đồ nướng và cả gia vị các thứ.
Vừa khéo Khương Quảng Quân đi mua bữa sáng ở ngoài về, hai người gặp nhau ngay cổng lớn.
Thấy cậu ủ rũ, Khương Quảng Quân không nhịn được hỏi một câu:
“Sao thế, sáng sớm đã cúi gằm mặt thế kia?
Trong người không khỏe à?"
Khương Quảng Quân lắc đầu, giọng ồm ồm:
“Không sao ạ, chỉ là bị ông bà nội thúc giục cưới xin, cứ lầm bầm làm em thấy hơi phiền lòng."
Khương Quảng Quân thầm thở dài trong lòng, im lặng một lát mới ướm lời hỏi:
“Hay là anh tìm người giới thiệu cho em một người nhé?
Biết đâu em lại ưng ý, vả lại với điều kiện của em bây giờ, tìm một sinh viên đại học cũng không khó."
Anh cảm thấy Khương Quảng Quân và Quảng Đình sẽ không thành công đâu.
Em gái út của anh xưa nay vẫn có chủ kiến, không thích là không thích, sẽ không ép buộc bản thân chấp nhận.
Khương Quảng Quân cứ đợi tiếp cũng chỉ uổng công phí hoài thời gian mà thôi.
“Không, em không xem mắt đâu."
Khương Quảng Quân nghĩ cũng không thèm nghĩ đã từ chối thẳng thừng, còn nói:
“Không phải vì Đình Đình, là do tâm lý em có vấn đề, luôn thấy sợ hãi hôn nhân, trước đây cũng chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn."
Kể từ khi gặp Đình Đình mới có một tia rung động, nếu là người khác cậu căn bản không muốn thử.
