Trọng Sinh Thập Niên: Quyết Tâm Không Sinh Đứa Thứ Tư - Chương 196

Cập nhật lúc: 16/04/2026 03:44

“Ừ, yên tâm đi.”

Khương Quảng Quân sớm đã dặn dò Nhậm Vũ bọn họ rồi.

Hơn nữa mọi chuyện còn thuận lợi hơn cả mong đợi, chưa được mấy ngày Vu Kiến Cường đã bị lôi kéo được rồi.

Sau đó mấy người đ-ánh bạc cùng anh ta không hiểu sao đều bị công an bắt hết.

Dọa Vu Kiến Cường sợ đến mức không dám đi đ-ánh bạc nữa, suốt ngày đi theo sau m-ông Nhậm Vũ và Trương Tùng, xưng huynh gọi đệ.

Chẳng mấy chốc đã đến cuối tháng.

Kiều Lương đến đưa tiền chia hoa hồng tháng này cho Khương Quảng Quân.

Cậu ấy không đến, Khương Quảng Quân cũng không đi.

“Anh, đây là sổ sách ạ.”

Khương Quảng Quân xua tay, “Anh không xem nữa đâu, qua cái Tết này, tiệm đồ nướng thuộc về cậu, anh rút ra.”

Kiều Lương ngẩn người, “Anh, không phải chúng ta đã thỏa thuận chia năm năm sao, anh rút ra thì mình em tính sao đây ạ?”

“Sau này tiệm đồ nướng thuộc về cậu rồi, anh ngày càng bận rộn, đã không quán xuyến nổi nữa, vẫn nên rút ra thôi.”

Kiều Lương nói:

“Anh, anh nói thế là khách sáo quá rồi, anh cứ bận việc của anh đi, không đến tiệm cũng được, từng khoản tiền em đều sẽ ghi chép rõ ràng, anh cứ yên tâm đi ạ.”

Cậu ấy không phải hạng người vong ơn bội nghĩa, không có anh Khương, đừng nói là mở tiệm đồ nướng, cậu ấy ngay cả về thành phố cũng không được, chắc đã sớm ch-ết đói ch-ết rét ở nông thôn rồi.

Hơn nữa cậu ấy có tự biết mình, không có anh Khương dẫn dắt, dù có mở tiệm kinh doanh cũng chẳng tốt được như thế này.

Bây giờ tiệm đồ nướng đã mở được hơn ba năm, kinh doanh luôn rất tốt, mỗi tháng thu nhập gần vạn tệ, cậu ấy vô cùng mãn nguyện.

Khương Quảng Quân xua tay, “Được rồi, quyết định vậy đi, cậu cũng không còn nhỏ nữa, đừng có lúc nào cũng lề mề như thế.”

Kiều Lương hì hì cười, “Anh, món cá viên nướng anh dạy em làm bán chạy lắm đấy ạ.”

Cá viên nướng không phải Khương Quảng Quân làm ra, anh chẳng qua là sao chép từ trong trí nhớ mà thôi.

Chỉ là viên cá nguyên chất chi phí quá cao, nhà mình ăn thì được, mang ra bán giá thấp thì không có lãi, một số người cũng không ăn quen, đầu bếp tiệm đồ nướng bèn cho thêm ít tinh bột vào.

Lúc nướng cá viên thì phết một lớp nước sốt, sau đó rắc thêm chút bột ớt, bột thì là, che bớt mùi tanh vốn có của cá, ăn vào mềm mềm dai dai, hương vị thật sự rất tuyệt.

“Ao cá nhà anh cột chèo Tiêu Khánh Phong lần này không lo không bán được rồi.”

“Chứ còn gì nữa, tiệm mỗi ngày bán hết cả trăm cân, rất nhiều khách ăn xong còn đóng gói mang về, ngay cả ông bà nội em cũng thích ăn.”

Khương Quảng Quân cười, ba đứa con nhà anh cũng thích ăn, chỉ là có hơi tốn công bố, hai ngày nay cổ tay anh mỏi rã rời.

Chương 147 Người đang ở cục công an kìa.

“Anh, em định đặt Tiêu Khánh Phong hai con lợn, đợi đến Tết chúng ta mổ lấy thịt ăn.”

“Được, lúc đó anh sẽ tìm xe qua chở, lâu rồi anh không đến công xã Thanh Thủy.”

Khương Quảng Quân nhìn cậu ấy, mỉm cười hồi tưởng:

“Chị dâu họ của Tiêu Khánh Phong rất biết nuôi lợn, năm anh mới bắt đầu bán thịt lợn, con lợn hơi đầu tiên anh mổ chính là nhà chị ấy nuôi, nặng gần ba trăm cân, thịt đó ăn vào thật sự rất thơm.”

Bây giờ anh ăn thịt không còn cái cảm giác sảng khoái đó nữa, có lẽ là trong bụng không thiếu dầu mỡ, ăn thịt cũng không thấy thơm như trước.

Kiều Lương toét miệng cười ngô nghê, “Anh, em lại thấy thịt lợn Tết chúng ta ăn ở Đông Bắc mới gọi là thơm, hồi đó một năm cũng chẳng được mấy lần ăn thịt, gắp một miếng to tống vào miệng, ha ha, ăn xong là thấy đời đẹp hẳn lên trong mấy ngày liền!”

“Có phải là có cho vợ cũng không đổi không?”

Khương Quảng Quân trêu chọc.

“Hì hì, lúc đó em đúng là nghĩ như vậy thật, vợ làm sao mà thơm bằng thịt được.”

“Nhìn cậu tiền đồ gớm chưa kìa.”

Khương Quảng Quân thầm cảm thán trong lòng, thời gian trôi qua thật nhanh, anh về thành phố đã hơn bốn năm rồi.

“Tiêu Khánh Phong lại định bán thịt lợn à?”

“Vâng, chẳng phải cá sắp bán hết rồi sao, anh ấy cũng chẳng có việc gì làm, nên muốn tiếp tục bán thịt lợn, cạnh tranh có lớn đến mấy thì ít nhiều cũng kiếm được chút đỉnh.”

Khương Quảng Quân, “Đầu lợn chân giò để lại cho anh, đặc biệt là chân giò nhé.”

Món kho có rất nhiều người thích ăn, trong tiệm dạo này đều không đủ bán, chẳng còn cách nào khác, một con lợn chỉ có bốn cái chân giò, khéo tay đến mấy cũng khó nấu được món ngon khi thiếu nguyên liệu, đành phải ai đến trước thì được trước vậy.

Kiều Lương gật đầu, vừa định nói gì đó thì điện thoại trên bàn “reng reng reng” reo lên, cắt ngang cuộc trò chuyện của họ.

Khương Quảng Quân đứng dậy đi nghe, là Lục Xuyên gọi tới, hỏi anh có quen ai tên là Lâm Hải Dương không?

Người đang ở cục công an thành phố.

“Quen chứ, cậu ấy là con trai của đại đội trưởng nơi anh từng đi lao động ở Đông Bắc, sao cậu ấy lại ở Bắc Kinh, phạm chuyện gì à?”

“Cậu ấy thì không phạm chuyện gì, chỉ là vừa rồi lúc xuống tàu hỏa bị cướp, sau đó cậu ấy đi đuổi theo, bị mấy tên chặn trong ngõ đ-ánh cho một trận, vừa hay bị một đồng nghiệp của em bắt gặp, nên đưa về cục.”

Khương Quảng Quân nghe xong thở phào nhẹ nhõm, “Người không sao chứ?”

“Không sao cả, chỉ là chút vết thương ngoài da thôi, có điều giấy giới thiệu và tiền trên người đều mất sạch rồi, cậu ấy lại không nhớ được s-ố đ-iện th-oại của anh.”

“Anh đi đón cậu ấy ngay đây.”

“Không cần đâu, lát nữa tan làm em đưa cậu ấy qua, tìm anh chỉ là muốn xác thực một chút thôi.”

“Được, anh ở nhà đợi.”

Khương Quảng Quân nói xong cúp điện thoại, đúng là nói Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay, anh và Kiều Lương vừa nhắc chuyện ăn thịt hồi ở Đông Bắc xong, Lâm Hải Dương đã vào cục công an rồi.

Kiều Lương nhìn anh hỏi, “Anh, Lâm Hải Dương sao lại đến Bắc Kinh vậy ạ?”

Giọng Lục Xuyên lớn, cách ống nghe cậu ấy cũng nghe thấy rồi.

“Cậu với cậu ấy chẳng phải vẫn luôn giữ liên lạc sao?

Sao lại không biết?”

Khương Quảng Quân không liên lạc nhiều với Đông Bắc, chủ yếu cũng không có bạn bè nào đặc biệt thân thiết.

“Bọn em có liên lạc, vẫn viết thư cho nhau, nhưng cậu ấy cũng không nói với em là muốn đến mà!”

“Chắc là quyết định tạm thời thôi, cậu ở đây đợi một lát đi, Lục Xuyên nói tan làm sẽ đưa cậu ấy qua đây.”

Khương Quảng Quân nhìn đồng hồ treo tường, đã hơn bốn giờ rồi, Lục Xuyên sắp đến rồi.

“Ồ, vâng.”

Kiều Lương vốn định về, nghe thấy vậy lại ngồi xuống sofa.

Khương Quảng Quân thì đem số tiền trên bàn cất kỹ, định ngày mai đi gửi, tiện thể lên lầu xem bọn trẻ.

Tan học về cũng được một lúc rồi, không biết bài tập của chúng làm đến đâu rồi.

Phòng học trên tầng hai, đối diện với phòng ngủ chính.

Sát tường có ba chiếc bàn học màu gỗ nguyên bản và ba chiếc ghế tựa xếp thành hàng, Viên Viên đang cúi đầu làm bài tập.

Hạo Hạo đang lật xem truyện tranh, Hân Hân cầm một con b.úp bê to bằng bàn tay nghịch ngợm.

Khương Quảng Quân gõ cửa đi vào, bọn trẻ đều dừng động tác nhìn anh.

“Các con bài tập đều làm xong chưa?”

“Bố ơi, con làm xong rồi, chị đã kiểm tra rồi ạ.”

Hân Hân mồm miệng nhanh nhảu, tranh nói trước, con bé mới vào lớp một, bài tập ít, không mải chơi nên làm đương nhiên nhanh.

Hạo Hạo bĩu môi, “Con môn Toán vẫn chưa làm, chị cho con chơi mười phút ạ.”

Viên Viên nhìn đồng hồ điện t.ử trên bàn, “Em còn một phút nữa thôi đấy.”

“Biết rồi, lát nữa em làm ngay mà.”

Khương Quảng Quân nén cười, Viên Viên ở trường luôn làm lớp trưởng, rất biết giữ kỷ luật, hai đứa nhỏ bị con bé quản thúc đến là quy củ.

“Viên Viên còn bao lâu nữa?”

“Bố ơi, con sắp làm xong rồi ạ, mẹ đã về chưa bố?”

“Vẫn chưa, con muốn ăn gì bố làm cho.”

“Gì cũng được ạ.”

Viên Viên không kén ăn, con bé chỉ là tiện miệng hỏi một câu thôi.

“Được, bố đi nấu cơm, Hân Hân xuống lầu chơi đi con, đừng làm phiền anh chị làm bài tập.”

Khương Quảng Quân vẫy vẫy tay gọi con gái út.

Hân Hân ngoan ngoãn gật đầu, xỏ đôi dép lê nhỏ theo bố xuống lầu.

Nhìn thấy Kiều Lương ở phòng khách, con bé lập tức gọi một tiếng, “Chú Lương!”

“Hân Hân làm xong bài tập rồi à.”

“Xong rồi ạ.”

Hân Hân ngồi xuống sofa cạnh Kiều Lương, cái miệng nhỏ này chẳng chịu để yên lúc nào, cứ hỏi đông hỏi tây suốt.

Kiều Lương cũng có kiên nhẫn, hỏi gì đáp nấy, cái gì thực sự không biết thì nói không biết, sau đó lại nghe Hân Hân liến thoắng giải thích cho cậu ấy.

Khương Quảng Quân mỉm cười lắc đầu, xoay người vào bếp, lát nữa Lâm Hải Dương qua đây, anh phải làm thêm mấy món ngon để chiêu đãi.

Hơn nữa hôm nay là thứ Bảy, trường học ngày mai nghỉ, Quảng Đình chắc là sẽ qua đây.

Xương sườn lấy từ trong tủ lạnh ra đã rã đông xong rồi, anh bật bếp gas, đun nước, nước sôi thì cho xương vào nồi, chuẩn bị chần qua một chút.

Lúc này, ngoài sân truyền đến tiếng mở đại môn, chỉ có người nhà mới không gõ cửa.

Khương Quảng Quân đứng ở cửa bếp, nhìn ra cửa sổ phía đối diện một cái, thấy là Quảng Đình nên không ra ngoài, anh đang bận nấu cơm mà.

Một lát sau Lý Quảng Đình đi vào.

Cô mặc một chiếc áo khoác len màu kem, khoác cặp sách, tay xách một cái túi, cảm giác nặng trịch, không biết bên trong đựng thứ gì.

“Cô ạ!”

“Ừ, Hân Hân làm xong bài tập rồi à?”

“Xong từ lâu rồi ạ.”

“Hân Hân của chúng ta giỏi quá.”

Lý Quảng Đình tiện miệng khen một câu.

Hân Hân kiêu ngạo hếch khuôn mặt nhỏ lên.

Tai Kiều Lương đã đỏ ửng, cậu ấy có chút lúng túng nói:

“Đình muội, em nghỉ rồi à?”

Cậu ấy không ngờ mình đợi Lâm Hải Dương mà lại đợi được cả Đình muội về, có chút bất ngờ.

“Ngày mai Chủ nhật nghỉ ạ.”

Lý Quảng Đình mỉm cười với cậu ấy, trên mặt không chút ngượng ngùng, rất hào sảng.

Kiều Lương thì đỏ tận mang tai, tim đ-ập thình thịch, “Vậy ngày mai em đến tiệm nhé, anh mời em ăn cá viên nướng.”

Lý Quảng Đình lắc đầu, “Thôi ạ, ngày mai em có việc rồi, anh Kiều dạo này anh không bận sao?”

Trong lòng Kiều Lương dâng lên một nỗi thất vọng, nhưng vẫn mỉm cười đáp:

“Cũng tàm tạm, không bận lắm.”

Nói xong, cậu ấy lại giải thích thêm:

“Lát nữa có một người bạn ở Đông Bắc qua đây, anh đang ở đây đợi cậu ấy.”

“Ồ, vậy anh cứ thong thả mà đợi nhé, em đi dọn dẹp một chút.”

Lý Quảng Đình vừa nói vừa đi ngang qua trước mặt cậu ấy, nhanh ch.óng bước vào phòng ngủ.

Căn phòng ở tầng một bình thường không có ai ở, Lý Quảng Đình mỗi lần qua đây đều ở phòng này, bên trong vẫn để những vật dụng cô thường dùng hàng ngày.

Nhìn cánh cửa phòng đóng c.h.ặ.t, Kiều Lương khẽ thở dài một tiếng, sau đó tự giễu cợt bản thân, mọi người đều khuyên cậu ấy nên buông tay, nhưng cậu ấy lúc nào cũng không cam lòng, kết quả là hết lần này đến lần khác bị từ chối.

Thực ra cậu ấy cũng quen rồi, nhanh ch.óng điều chỉnh lại vẻ mặt, lại như không có chuyện gì, tiếp tục tán dóc với bé Hân Hân.

Khương Quảng Quân vẫn luôn ở trong bếp, nghe thấy họ nói chuyện cũng không ra ngoài xen vào,

Lý Quảng Đình dọn dẹp xong, rửa tay rồi lập tức vào giúp một tay, “Anh, chị dâu em đâu ạ?”

“Đến xưởng rồi, chắc sắp về thôi, tuần trước em có chuyện gì thế?”

Khương Quảng Quân nhìn cô, con bé này liền hai tuần không qua đây.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.