Trọng Sinh Thập Niên: Quyết Tâm Không Sinh Đứa Thứ Tư - Chương 233
Cập nhật lúc: 16/04/2026 04:08
Tần Hương Vân đã sớm dặn người chuẩn bị sẵn hàng hóa, chỉ chờ anh đến lấy, “Viên Viên bảo bối, sao cháu cũng tới đây?"
Thấy Viên Viên đi theo sau Khương Quảng Quân vào cửa, Tần Hương Vân lộ vẻ kinh ngạc, vội vàng tiến lên nắm lấy tay cô bé.
“Cô Tần, cháu ở nhà chán quá, đi theo ba ra ngoài chơi ạ."
Viên Viên mặc một chiếc váy mới màu hồng phấn, đeo túi chéo nhỏ, đội mũ che nắng, trông vô cùng đáng yêu.
Tần Hương Vân yêu chiều xoa đầu cô bé, tìm ra một đống đồ ăn vặt đưa cho, “Thi cử thế nào rồi?"
“Dạ tốt lắm ạ."
Thành tích của Viên Viên rất ổn định, lúc nào cũng nằm trong tốp ba của khối.
Tần Hương Vân thường xuyên hâm mộ không thôi, con gái Giao Giao nhà cô ấy học hành bình thường, chỉ thích khiêu vũ.
“Quảng Quân, em kiểm số lượng đi."
Khương Quảng Quân cũng không khách khí, dùng mười phút đếm kỹ mấy túi quần áo, thanh toán tiền, khuân xuống lầu, gửi đến công ty vận tải để vận chuyển đi.
Sau khi lấy được biên lai, anh không vội đi ngay mà dẫn Viên Viên đi dạo xung quanh, còn đến văn phòng của Cố Hiến Khoan ngồi một lát.
Cơ bản là anh đi đâu cũng mang con gái theo đó, mỗi ngày của Viên Viên đều trôi qua rất phong phú, cũng được mở mang tầm mắt.
Mãi cho đến giữa tháng bảy, kỳ thi đại học kết thúc, tất cả các trường học đều bắt đầu nghỉ hè, Khương Quảng Quân mới không đưa cô bé ra ngoài nữa.
Vu Hồng Hà cũng nói là làm, nghỉ hè ở nhà trông con, để Khương Quảng Quân đi làm việc.
Xưởng thức ăn chăn nuôi đã chuẩn bị hơn một tháng, nhà xưởng đã xây dựng gần xong.
Khương Quảng Quân đã đến xem, tiến độ rất nhanh, ước chừng nửa tháng nữa là có thể chính thức đưa vào sản xuất.
Ngày hôm đó, anh từ thôn Lâm Loan trở về, thấy thời gian còn sớm nên thuận đường ghé qua phía tây thành phố tìm Mạnh Cương.
Mạnh Cương thường ngày đều ở cửa hàng, chỉ khi vào vụ mùa mới về thôn vài ngày, bởi vì cửa hàng là do hai anh em cùng hùn vốn mở, vợ anh ta và em dâu cũng thường xuyên thay ca tới phụ.
Hôm nay vừa vặn là vợ Mạnh Cương - Chu Thúy ở đó, chị ta nhận ra Khương Quảng Quân, cũng biết Khương Quảng Quân đến vì việc gì.
“Chị dâu, anh Cương đâu rồi ạ?"
“Anh ấy đi giao hàng rồi, có khách quen gọi điện lấy đồ kho, chỗ đó không xa, một lát là về ngay."
Chu Thúy tiễn vị khách cuối cùng trong tiệm đi, lấy một chiếc ghế tới, “Giám đốc Khương, cậu ngồi đi, chị lấy nước ngọt cho cậu."
“Không cần đâu chị dâu, em không khát."
Khương Quảng Quân cũng không ngồi mà tùy ý nhìn quanh vài vòng.
Cửa hàng của anh em nhà họ Mạnh khá lớn, rộng khoảng bảy tám chục mét vuông, phía sau còn có một cái sân, có thể ở được.
Phía bên này gần ngoại ô, nhà cửa phổ biến đều rất rẻ.
“Chị dâu, gần đây có tình hình gì không?"
Khương Quảng Quân hỏi là về Phương Tĩnh.
“Không có, gần đây khá yên phận, người trong xưởng kem cơ bản đều biết những chuyện đó của cô ta, cô ta chẳng thân thiết với ai cả."
Em họ của Chu Thúy cũng làm việc trong xưởng kem đó, cái mối quan hệ họ hàng xa xôi này, ai mà ngờ tới chứ?
Khương Quảng Quân nói, “Làm phiền chị rồi chị dâu."
Từ lúc biết Phương Tĩnh đến xưởng kem, anh đã âm thầm tìm người để mắt tới.
Người đàn bà đó không phải hạng vừa, nói không chừng lúc nào đó lại gây ra chuyện gì.
“Phiền hà gì chứ, chỉ là chuyện nhỏ thôi, chúng ta không hại người, nhưng cũng không thể để người khác bắt nạt, đề phòng một chút là đúng."
Chu Thúy tuy học vấn không cao nhưng có những đạo lý lại rất hiểu rõ.
Khương Quảng Quân gật đầu, anh sẽ không để tay mình vấy bẩn đi làm những chuyện phạm pháp, nhưng cũng không muốn dễ dàng tha cho Phương Tĩnh, tạm thời cứ theo dõi trước, sau đó tùy lúc tìm việc cho cô ta làm, nếu không rảnh rỗi quá cô ta lại dễ suy nghĩ lung tung.
Nếu như giống Trịnh Lam kia có gia đình có con cái, có điều lo ngại thì trước khi làm việc gì cô ta cũng sẽ phải suy nghĩ kỹ.
Nhưng không vội, cứ từ từ.
Khương Quảng Quân đang suy nghĩ thì Mạnh Cương đã về, trên tay ôm một quả dưa hấu lớn.
Thấy anh ở đó, Mạnh Cương lập tức bảo Chu Thúy bổ dưa.
Chương 178 Mẹ, mẹ thương Hạo Hạo đến tận xương tủy rồi...
Khương Quảng Quân và Mạnh Cương sóng vai ngồi xổm dưới gốc cây du già mọc rất tươi tốt ngoài cửa tiệm, cúi đầu ăn dưa hấu trong tay.
Trên phố, những người qua đường đều liếc nhìn bọn họ một cái, may mà không có xe chạy qua, không bị bụi bay mù mịt.
“Dưa này ngọt thật đấy!"
Lại còn được ướp nước đ-á, mùa hè nóng nực, ăn một miếng thế này thật là giải nhiệt.
“Phụt~" Khương Quảng Quân nhổ hạt dưa trong miệng ra, nghiêng đầu hỏi:
“Anh Cương, thời tiết nóng thế này, đồ kho chắc không dễ bán nữa nhỉ?"
“Không đâu, bán chạy lắm, mỗi ngày đều bán được cả trăm cân, có rất nhiều khách quen, giá tôi định cũng thấp, lại còn bán kèm thêm một ít trái cây rau củ nhà trồng, kem, nước ngọt với b-ia các thứ."
Thu nhập rất khấm khá.
Khương Quảng Quân gật đầu, anh thấy rồi, cửa tiệm này sắp biến thành tiệm tạp hóa luôn rồi, trên kệ bày biện rất nhiều thứ lặt vặt, ngay cả xơ mướp rửa bát cũng có.
“Dũng t.ử đâu?"
“Nó về thôn rồi, ở nhà có nuôi lợn, ở tiệm cũng không cần nhiều người thế này."
“Cậu ấy nuôi mấy con lợn?"
“Năm con, toàn là lợn đen cả."
“Anh Cương, hai anh em anh chưa từng nghĩ đến việc làm riêng sao?"
“Cũng có nghĩ tới, chỉ là chưa có nghề nghiệp nào thích hợp.
Ông chủ, hay là cậu bày mưu tính kế cho chúng tôi với?"
Mạnh Cương nhìn Khương Quảng Quân, người này đầu óc linh hoạt, cách kiếm tiền cứ hết cái này đến cái khác.
Anh ta chỉ có mỗi cậu em trai Mạnh Dũng, từ nhỏ đã như hình với bóng, tình cảm đặc biệt tốt, vợ anh ta và em dâu quan hệ cũng không tệ, hai chị em dâu chưa bao giờ đỏ mặt cãi nhau.
Nhưng trong nhà con cái đông, lại dần lớn khôn, cứ bám lấy một cái tiệm nhỏ thế này cho hai nhà thì chắc chắn không ổn.
“Đã muốn làm riêng thì làm sớm đi, đừng lề mề nữa, em mở thêm một tiệm đại lý nữa rất đơn giản."
Bắc Kinh lớn thế này, Đồ kho Vĩnh Hưng vẫn chưa bao phủ hoàn toàn.
“Vậy để tôi bàn bạc với Dũng t.ử xem ai sẽ đi tiệm mới."
Mạnh Cương dừng lại một chút, lại nói:
“Ông chủ, cái cô họ Phương kia chúng tôi vẫn đang để mắt tới, cậu cứ yên tâm."
“Chỗ cô ta thuê không xa chỗ này, lúc rảnh tôi lại đi dạo qua đó một vòng."
Xưởng kem anh ta thường xuyên đến lấy hàng, có rất nhiều người quen, người đàn bà đó muốn làm chuyện xấu thì căn bản không giấu được.
Thật là, sinh viên đại học tốt đẹp không làm lại cứ thích đi phạm pháp, còn đ-âm sâm vào xe của ông chủ anh ta, đúng là tìm ch-ết.
“Anh làm việc thì em yên tâm, nhưng vẫn phải cẩn thận một chút, người đàn bà đó tâm địa độc ác lắm."
Mạnh Cương gật đầu, nhưng trong lòng lại khinh thường, cô ta có độc ác đến đâu thì cũng phải có cơ hội mới ra tay được chứ, người để mắt tới cô ta đâu chỉ có mình anh ta.
Mạnh Cương là người rất thực thà, không có mấy cái tâm cơ lắt léo, nhưng dù sao cũng làm ăn nhiều năm, người không hề ngu ngốc.
Chính vì vậy, Khương Quảng Quân mới bảo anh ta để mắt tới Phương Tĩnh.
“Anh Cương, xưởng thức ăn chăn nuôi sắp tuyển người rồi, người nhà anh có ai muốn đi thì bây giờ có thể đăng ký, em để lại cho anh năm suất, người ở nơi khác đến sẽ bao ăn bao ở."
Mắt Mạnh Cương lập tức sáng lên, “Ông chủ, để cháu trai với cháu ngoại tôi đi, hai đứa nhỏ này một đứa mười tám một đứa mười chín, đều chưa có công việc chính thức, đang ở nhà làm ruộng."
“Được, chỉ cần đủ mười tám tuổi là không vấn đề gì, nhưng đi rồi thì bắt buộc phải nghe lời, đứa nào nghịch ngợm phá phách là không được đâu."
“Ông chủ cứ yên tâm, con cháu nhà tôi đều bổn phận cả, không có đứa nào lém lỉnh đâu."
“Vậy tuần sau các anh đi tìm Tào Kỳ Sơn, nghe anh ấy sắp xếp."
“Tốt tốt, cảm ơn ông chủ."
Mạnh Cương vui mừng xoa xoa tay, vậy mà lại cho anh ta hẳn năm suất.
Bây giờ mới có hai đứa, còn dư ba suất nữa cho ai đây?
Anh ta phải suy nghĩ cho kỹ, đáng tiếc con trai nhà mình mới mười lăm, còn đang đi học, không đi được.
Về phần tiền lương, Mạnh Cương không hỏi, Giám đốc Khương làm việc xưa nay vốn phóng khoáng, tiền lương sẽ không thấp đâu.
Ngồi xổm nửa ngày, chân tê rần, Khương Quảng Quân đứng dậy, vận động vài cái, sau đó tùy tay ném vỏ dưa hấu đã ăn xong vào thùng r-ác bên lề đường.
Lau miệng, chào tạm biệt Mạnh Cương, anh lái xe đến chợ hoa chim cá ở phía tây thành phố.
Mua cho con gái út ít thức ăn cho cá vàng và rùa nhỏ, thấy có bán chim, anh lại mua hai con vẹt yến phụng.
Tay trái Khương Quảng Quân xách l.ồ.ng chim, tay phải cầm thức ăn cho cá, đi theo sau một nhóm các ông cụ, thong thả bước về phía trước, đi tới cửa hàng hoa, quả nhiên, ông cụ nhà họ Tào đang ở đây.
“Ồ, Tiểu Khương, cậu nhóc này cũng có nhã hứng quá nhỉ, còn đi dạo chim nữa cơ đấy."
Tào Chính cười hì hì, thấy trên tay anh xách l.ồ.ng chim liền trêu chọc một câu.
“Không có ạ, em mua cho con gái út chơi, con bé thích nuôi động vật nhỏ, còn thường xuyên đi bắt sâu nữa."
“Điều này chứng tỏ đứa trẻ có lòng nhân hậu, có khát vọng khám phá những điều chưa biết, cậu phải bồi dưỡng cho tốt, đừng để mai một, lúc nào rảnh thì dẫn con bé tới đây chơi."
Tào Chính cuối cùng nói.
Khương Quảng Quân cũng có ý định này, Hân Hân sắp lên lớp ba rồi, kiến thức mà anh và Vu Hồng Hà truyền đạt cho con bé thực sự có hạn, nếu có thể mời được giáo viên chuyên nghiệp hướng dẫn thì không còn gì bằng.
“Bác Tào, khi nào thì bác dẹp tiệm ạ?"
Lúc này thời gian đã không còn sớm, người trong chợ rõ ràng đã thưa dần.
“Về nhà cũng không có việc gì, ở lại thêm lát nữa, đợi thằng hai nhà tôi tan làm đã."
Thằng hai là con trai út của ông, mỗi ngày tan làm đều sẽ qua đây giúp ông dẹp tiệm.
Khương Quảng Quân cũng không có việc gì nên cùng ông cụ trò chuyện thêm một lát, hai người từ hoa chim cá cảnh đến chuyện cơm áo gạo tiền, chuyện trên trời dưới đất không có gì là không bàn tới.
Có người tới mua đất trồng hoa, Khương Quảng Quân qua giúp đỡ, còn dùng cái miệng “nói hươu nói vượn" của mình bán được thêm hai chậu hoa.
Tào Chính thu tiền xong, cười nói:
“Cái cậu nhóc này, đúng là sinh ra để làm ăn, người ch-ết cũng bị cậu nói cho sống lại được."
Khương Quảng Quân khiêm tốn cười cười, “Cũng là do hoa của bác Tào trồng tốt, em chẳng qua là học lỏm rồi bán lại thôi ạ."
“Vậy cậu có muốn làm học trò của tôi, học trồng hoa cỏ không?"
Khương Quảng Quân xua tay, “Bác Tào, cái này em thật sự không làm được, hôm nào em dẫn con gái tới, bác dạy con bé đi ạ."
Tào Chính cười một cách đầy ẩn ý, không phải ai cũng có tư cách làm học trò của ông đâu.
Có người trò chuyện, thời gian trôi qua rất nhanh, đã hơn năm giờ rồi, con trai út nhà họ Tào vẫn chưa tới, chắc là có việc gì vướng chân rồi.
Khương Quảng Quân giúp dẹp tiệm xong, lại đưa ông cụ về nhà, lúc về đến nhà thì Vu Hồng Hà đã nấu xong cơm tối, đang cùng các con đợi anh về khai cơm.
Hân Hân thấy ba mua hai con chim, cơm cũng chẳng ăn được mấy miếng, cứ dán mắt vào nhìn không thôi.
“Quảng Quân, Tiểu Khải gửi thư tới, nói là Lý Quảng Anh sinh một đứa con gái, anh em bọn họ đã đi rồi."
Vu Hồng Hà đưa bức thư nhận được hôm nay cho Khương Quảng Quân, “Ngày mai anh mang sang cho mẹ xem đi."
Dù thế nào đi nữa thì cũng là con gái ruột, không thể nói đoạn tuyệt quan hệ là hoàn toàn không quan tâm được.
Khương Quảng Quân nhận lấy thư, cẩn thận đọc một lượt, thành tích thi cử của hai đứa nhỏ rất tốt, xếp hạng trung thượng trong lớp, công việc làm ăn nhỏ của Trương Thiết Sơn cũng có thể nuôi sống gia đình, mọi thứ đều đang phát triển theo hướng tốt đẹp, như vậy là được rồi.
