Trọng Sinh Thập Niên: Quyết Tâm Không Sinh Đứa Thứ Tư - Chương 238
Cập nhật lúc: 16/04/2026 04:09
“Khương Quảng Quân thường xuyên tới, đã quen mặt với dân làng, rất nhiều người anh có thể gọi tên.”
Lại còn nhà ai nuôi gà mái già b-éo, nhà ai có cây mận ngọt, vườn rau nhà ai lớn nhất anh đều nắm rõ như lòng bàn tay.
Vu Hồng Hà cùng mấy người phụ nữ tìm dân làng mua không ít trái cây và các loại rau củ.
Những người đàn ông thì nhắm vào lũ gà nuôi trên sườn núi và lũ cá bơi dưới sông, lúc quay về thành phố ai nấy đều thu hoạch đầy ắp.
Bữa tối là do Kiều Lương sắp xếp, anh đưa bạn gái đi chơi một ngày, về thì phải tới tiệm đồ nướng xem thử, thuận tiện mời mọi người ăn cơm, mọi người lười về nhà nấu nướng nên đã đồng ý.
Địch Tuấn vẻ mặt khổ sở, kéo tay áo Khương Quảng Quân lải nhải:
“Anh ơi, số em khổ quá, cứ tưởng ông chủ thành anh rể họ thì từ nay về sau em được đổi đời, ai mà ngờ tính sai rồi, trở thành kẻ làm thuê mất tự do!
Anh ơi, cứu em với!"
Khương Quảng Quân rút tay ra, dùng sức b.úng vào trán cậu ta một cái, “Cái thằng nhóc này, một ngày không đ-ánh là đòi leo nóc nhà, mau đi bưng thức ăn đi!"
Địch Tuấn xoa trán, trong tiếng cười nhạo của mọi người, làm mặt quỷ với Điền Tâm Nhuế ở bên cạnh rồi chạy xuống lầu.
Chẳng mấy chốc cậu ta lại chạy lên.
“Anh ơi, dưới lầu có người tìm anh ạ."
Khương Quảng Quân nhìn cậu ta, “Ai tìm anh?"
Mà còn tìm tới tận nhà hàng thế này.
Địch Tuấn lắc đầu, “Em không biết ạ."
Khương Quảng Quân đứng dậy ra khỏi phòng bao, đi xuống dưới lầu, vừa nhìn đã thấy Sở Trăn phong độ ngời ngời đang đứng trước quầy bar.
“Cậu nhỏ, sao không lên trên ạ?"
“Quảng Quân, cậu tìm cháu nói chút chuyện."
“Chuyện gì cậu cứ nói ạ."
Khương Quảng Quân nhìn quanh, trong đại sảnh khách khứa rất đông, hơi ồn ào nên đã cùng Sở Trăn đi ra ngoài.
Chương 182 Hai triệu, Khương Quảng Quân chia làm ba lần đưa...
Lúc này đã hơn sáu giờ, mặt trời vẫn chưa lặn, con phố nơi tiệm xiên que tọa lạc người qua kẻ lại vô cùng náo nhiệt.
Khương Quảng Quân và Sở Trăn đi sóng vai nhau, chậm bước về phía bắc, đợi đến lúc người bên lề đường thưa thớt mới dừng lại.
“Cậu nhỏ, cậu mới tan làm ạ?"
Đứng dưới bóng cây, Sở Trăn gật đầu, “Sáng nay cậu gọi điện tới tiệm đồ kho nhưng cháu không có ở đó."
“Cháu về nông thôn rồi, vừa mới quay lại ạ."
Khương Quảng Quân đưa tay sờ vào thân cây bên cạnh, “Cậu nhỏ, cậu tìm cháu có chuyện gì thế ạ?
Gấp gáp vậy."
“Không phải chuyện của cậu, mà là một người bạn học của cậu, họ đang quay một bộ phim truyền hình, nhà tài trợ đã bàn bạc xong xuôi đột nhiên đổi ý, cậu ấy tìm cậu nhờ nghĩ cách giúp."
Khương Quảng Quân nghe xong là hiểu ngay, Sở Trăn đây là tới tìm anh để quyên góp đây mà.
Về mảng phim ảnh anh chẳng hiểu gì cả, kiếm tiền thì đúng là kiếm tiền thật nhưng đó cũng phải là chuyện của mười năm sau, bây giờ tivi còn chưa phổ biến đến từng nhà, tỷ lệ người xem có thể tưởng tượng được.
Vả lại chút tiền trong tay anh cũng chẳng đủ để vung vẩy, Sở Trăn e là tìm nhầm người rồi.
“Cậu nhỏ, cậu cũng đề cao cháu quá rồi, tiền thì cháu cũng có chút ít nhưng thật sự chưa nhiều đến mức có thể mang đi đầu tư phim ảnh được đâu ạ."
Khương Quảng Quân uyển chuyển từ chối.
Sở Trăn đã lường trước được điều này, nên nghe anh nói vậy, trên mặt chẳng hề có chút khó xử nào sau khi bị từ chối.
“Cậu cũng chỉ là giúp bạn hỏi thử thôi, không có ý gì khác, cháu lượng sức mà làm."
Tiếp đó anh chuyển phong thái.
“Cháu cũng đừng khiêm tốn quá, với thực lực kinh tế của cháu hiện nay sớm đã vượt qua đại đa số chúng ta rồi, đúng chuẩn một phú hào đấy."
Lời này Khương Quảng Quân không dám nhận, anh có tự tri chi minh, với chút gia sản này của anh trong mắt những thế gia và những phú hào thực sự thì chẳng qua chỉ là hạt cát trong sa mạc mà thôi, căn bản không đáng để nhắc tới.
“Quảng Quân, họ đang rất gấp đấy, cháu cân nhắc xem sao.
Thực ra chi phí sản xuất một bộ phim truyền hình không cao như cháu tưởng đâu."
“Họ quay một tập hết bao nhiêu tiền ạ?"
“Bình thường thì khoảng ba năm vạn thôi, bộ này của họ chất lượng cao, tiêu tốn nhiều hơn một chút, một tập khoảng tám vạn đến mười vạn."
Sở Trăn nói xong liền nghiêng đầu tránh ánh hoàng hôn rọi vào mặt, nhờ vậy mà một nửa thân hình anh như được nhuộm một lớp vàng kim, trông rất đẹp mắt.
Anh trêu chọc:
“Giờ cháu vẫn thấy mình không có thực lực để làm nhà đầu tư sao?"
Khương Quảng Quân gãi gãi đầu, “Cháu thật sự không hiểu, thiếu hụt kinh phí của họ là bao nhiêu ạ?"
“Khoảng ba bốn triệu đấy."
“Nhiều thế ạ?
Thế thì cháu thật sự lực bất tòng tâm rồi.
Vả lại cháu có lợi ích gì không ạ?
Tiền bỏ ra không thể trôi sông trôi biển được chứ?"
“Có thể l.ồ.ng ghép quảng cáo, chi tiết các cháu cứ bàn bạc."
Sở Trăn chỉ là tới hỏi thử thôi, không hy vọng Khương Quảng Quân đồng ý ngay.
“Cậu nhỏ, cậu để cháu cân nhắc chút đã ạ, gần đây cháu vừa đầu tư vào một xưởng gia công thức ăn chăn nuôi nên tiền mặt trong tay không còn nhiều."
Khương Quảng Quân vẫn còn chút do dự.
Anh biết bộ phim truyền hình này sau này sẽ rất nổi tiếng, bây giờ đầu tư đúng là một cơ hội, nhưng thực lực không cho phép mà.
“Được, cháu cứ thong thả mà cân nhắc, cậu đi liên hệ với người khác nữa xem sao."
Sở Trăn nhìn đồng hồ, thời gian không còn sớm nữa, phải về nấu cơm cho con trai thôi.
“Cậu nhỏ, Cố Hiến Khoan đang ở trên lầu đấy, cậu không lên hỏi anh ấy ạ?"
Sở Trăn lắc đầu, “Cậu tìm cậu ấy thà tìm cháu còn hơn."
Anh với Cố Hiến Khoan chẳng qua chỉ là quen biết xã giao, chuyện thế này không tiện mở lời, vả lại theo anh biết, Cố Hiến Khoan mùa xuân năm nay vừa mới mở rộng tuyến vận tải mới, hiện tại mới được nửa năm, đã thu hồi vốn hay chưa còn chưa biết chắc nữa, thôi thì bỏ đi.
Sở Trăn đi rồi.
Khương Quảng Quân quay lại phòng bao, các món đã gọi lần lượt được bưng lên, lũ trẻ đói bụng rồi nên không đợi được mà đã ăn rồi.
Vu Hồng Hà thắc mắc nhìn anh, “Ai tìm anh thế?"
“Sở Trăn."
Chẳng đợi vợ truy hỏi tiếp, Khương Quảng Quân chủ động kể lại mục đích Sở Trăn tới tìm anh.
Vu Hồng Hà nghe xong im lặng một hồi, đang định lên tiếng thì Cố Hiến Khoan đã hỏi trước một câu, “Đạo diễn họ Dương phải không?"
“Chắc là vậy ạ, em cũng chưa hỏi kỹ.
Anh Khoan, anh có hứng thú à?"
Cố Hiến Khoan liếc nhìn anh một cái, “Trong túi anh có mấy đồng bạc chẳng lẽ chú không ước lượng ra được sao?"
Khương Quảng Quân nhún vai, “Em đâu có thói quen tính toán tiền của người khác đâu."
Mọi người lập tức bật cười, hai người này thật thú vị, rõ ràng đều là đại giám đốc mà cứ thi nhau than nghèo kể khổ.
Chơi cả một ngày mọi người đều có chút mệt mỏi, ăn cơm xong liền ai về nhà nấy.
Buổi tối, Khương Quảng Quân đang mơ mơ màng màng sắp ngủ thì nghe thấy tiếng Vu Hồng Hà đang nằm trong lòng mình khẽ thầm thì.
“Quảng Quân, bộ phim đó sẽ rất nổi tiếng đấy."
Khương Quảng Quân theo thói quen ừ một tiếng, sau đó tỉnh táo lại, “Vợ ơi, em nói gì cơ?"
Vu Hồng Hà vẫn chưa ngủ, mắt vẫn đang mở, nhờ có rèm cửa che chắn nên ánh sáng trong phòng rất mờ mảo, Khương Quảng Quân nhìn không rõ biểu cảm trên khuôn mặt cô.
“Em nói là, em nhớ trong giấc mơ bộ phim đó quay rất kinh điển, sau này nổi tiếng suốt mấy chục năm trời, người lớn trẻ con đều thích xem."
“Nhưng tiền trong tay chúng mình có hạn."
“Hai triệu cũng không đủ sao anh?"
Khương Quảng Quân nghe xong liền ngồi bật dậy, “Đó là đại bộ phận gia sản của chúng mình đấy!"
Hơn nữa kiếp trước không có họ thì bộ phim đó sau này cũng quay xong mà, chắc chắn là đã tìm được nhà tài trợ khác rồi.
“Thế thì đã sao?
Không bỏ con săn sắt sao bắt được con cá rô!
Tạm thời cũng không dùng tới, để trong sổ tiết kiệm thì sinh được bao nhiêu lãi chứ?"
Khương Quảng Quân nghĩ cũng phải, chi tiêu hàng tháng của nhà họ chẳng qua chỉ vài trăm tệ, trong đó chiếm phần lớn vẫn là tiền xăng xe, chi phí sinh hoạt chẳng tốn bao nhiêu.
Khoản thu vào, chỉ riêng thu nhập từ tiệm đồ kho đã vô cùng khả quan, bình thường dùng không hết xài không cạn.
Dù có mang hết tiền tiết kiệm trong tay đi đầu tư thì cũng chẳng ảnh hưởng gì tới họ, lợi ích nhận được trong tương lai lại rất nhiều.
Khương Quảng Quân ôm mặt Vu Hồng Hà, hôn mạnh một cái, “Vẫn cứ là vợ anh có khí phách nhất!"
Vu Hồng Hà đẩy anh ra, “Anh bớt nịnh nọt em đi, chẳng lẽ anh không động lòng sao?"
Khương Quảng Quân cười nói:
“Tất nhiên là động lòng rồi, nhưng anh lo em không đồng ý, tiền trong nhà một nửa là do em kiếm được mà."
Hai triệu, thật sự không phải ai cũng nỡ bỏ ra đâu.
Vu Hồng Hà khẽ trách:
“Cái gì mà của anh của em, phân chia rõ ràng thế làm gì?"
Tiền của hai người đều để chung một chỗ mà.
“Vả lại anh cũng chưa hỏi em mà, sao biết em không đồng ý?"
Nói xong liền giật lấy cái khăn tắm bị anh kéo đi đắp lên người mình, “Thôi được rồi, mau ngủ đi."
Khương Quảng Quân nằm xuống lại, theo thói quen rúc vào chăn của vợ, ôm người vào lòng.
Ngày mai anh phải đi tìm Sở Trăn bàn bạc kỹ mới được.
Vu Hồng Hà trở mình ngủ thiếp đi, đã quyết định xong thì những chuyện khác cô chẳng quản nữa, mặc kệ người đàn ông kia muốn xoay xở thế nào thì xoay xở.
Sở Trăn không ngờ Khương Quảng Quân lại tìm tới anh nhanh như vậy, cũng chẳng hỏi anh nghĩ thông suốt thế nào, liền nhanh ch.óng liên hệ với vị đạo diễn kia, hẹn gặp bàn bạc chi tiết, sau đó ký hợp đồng.
Hai triệu, Khương Quảng Quân chia làm ba lần đưa.
Khoản tiền đầu tiên tám mươi vạn, ngay ngày ký hợp đồng xong là đã vào tài khoản rồi, giải quyết được nhu cầu cấp bách của đối phương.
Khoản thứ hai phải đợi đến tháng mười, cũng là tám mươi vạn, khoản thứ ba thì phải đợi đến cuối năm rồi.
Phần kinh phí còn thiếu hụt nghe nói vị đạo diễn kia đã liên hệ được với nhà tài trợ khác rồi.
Khương Quảng Quân làm vậy là không muốn quá phô trương, dù sao anh cũng chỉ là một hộ kinh doanh cá thể bán đồ kho, chẳng có bối cảnh gì, đột nhiên bỏ ra hai triệu không biết sẽ khiến bao nhiêu người đỏ mắt ghen tỵ, dù có như vậy cũng khiến rất nhiều người kinh ngạc đến rớt cả hàm.
Ngay cả Cố Hiến Khoan sau khi biết chuyện cũng phải giơ ngón tay cái lên, khen một tiếng:
“Giám đốc Khương, chú quả là có thủ b.út lớn đấy!"
Khương Quảng Quân lại thản nhiên đáp lại anh một câu:
“Em đây là đang cố đ-ấm ăn xôi đấy thôi, gia đáy đều phơi sạch ra rồi.
Anh Khoan à, tiếp theo em phải há miệng hớp gió mà sống qua ngày rồi."
Cố Hiến Khoan hứ một tiếng, chẳng tin chút nào, cái tên này làm việc xưa nay vốn thận trọng, không bao giờ làm chuyện gì không nắm chắc mà để mình rơi vào thế bị động cả.
Sự thực đúng là như vậy, Khương Quảng Quân còn dự trù sẵn cả tiền đi tỉnh Đông lấy táo vào tháng mười nữa kìa.
Anh còn dự định tranh thủ thời gian đi một chuyến tới miền Đông Bắc.
Cách đây một thời gian, lúc từ thôn Lâm Loan quay về, anh đã đưa Hân Hân tới nhà họ Tào bái phỏng.
Tào lão rất thích Hân Hân, cảm thấy cô bé có linh tính, đã dạy cho cô bé rất nhiều kiến thức chuyên môn về sinh vật.
Hân Hân còn học được cách tự làm tiêu bản côn trùng, Khương Quảng Quân còn sắm cho cô bé một cái tủ để chuyên đựng những món đồ quý giá này.
Ông cụ còn đưa cô bé cùng tới bảo tàng xem triển lãm hóa thạch sinh vật cổ, một đứa trẻ bé nhỏ mà đôi mắt sáng rực lên, tràn đầy khát vọng khám phá.
Cái vẻ mặt tập trung đó khiến Khương Quảng Quân cũng phải tự thấy không bằng, lại càng thêm tự hào.
Cô con gái út bé nhỏ của anh, không còn phải chịu ấm ức như kiếp trước, phải học chuyên ngành mà mình không thích nữa, bây giờ là thích cái gì thì học cái đó, anh sẽ luôn luôn ủng hộ con bé!
