Trọng Sinh Thập Niên: Quyết Tâm Không Sinh Đứa Thứ Tư - Chương 253

Cập nhật lúc: 16/04/2026 04:12

Mễ Đồng Đồng mỉm cười gật đầu:

“Lúc nãy nhìn từ xa em thấy giống chị, em còn chẳng dám nhận cơ.”

Vu Hồng Hà nhìn cô ấy:

“Em đi một mình à?”

“Dạ không, em đi cùng chồng và con gái em, bố mẹ chồng và hai người bạn nữa ạ.”

Mễ Đồng Đồng chỉ về phía bãi cát đằng xa, phía đó có khoảng sáu bảy người.

Khoảng cách hơi xa nên Vu Hồng Hà không nhìn rõ lắm.

“Đồng Đồng, đây là mẹ chồng chị.

Mẹ ơi, cô ấy là Mễ Đồng Đồng, cháu gái của dì Thúy Hoa ạ.”

“Cháu chào bác ạ.”

Cái miệng của Mễ Đồng Đồng rất dẻo.

“Chào Đồng Đồng, cháu đang ở Thượng Hải phải không?”

Khương Phượng Thục nghe chị gái mình nói qua rồi, cô bé này thông minh lắm, năm bảy mươi chín đã thi đậu đại học danh tiếng rồi, lúc đầu Hồng Hà chính là bỏ tiền ra mua lại công việc của cô ấy đấy.

“Vâng, cháu vẫn luôn ở Thượng Hải ạ, dạo này cháu được nghỉ phép nên đưa con đi chơi vài ngày.”

Mễ Đồng Đồng dáng người cao ráo, làn da trắng trẻo, cô nhỏ hơn Vu Hồng Hà vài tuổi, con cái cũng sắp vào tiểu học rồi, người vẫn trẻ trung xinh đẹp như vậy, nhìn qua là biết những năm qua sống rất tốt.

“Chị Hồng Hà, chị đang ở nhà khách nào ạ, khi nào có thời gian chúng ta cùng đi ăn một bữa nhé?”

Bọn họ đã lâu không gặp rồi.

Vu Hồng Hà suy nghĩ một chút:

“Chị đang ở nhờ nhà một người bạn, hay là để chị để lại s-ố đ-iện th-oại cho em nhé, chúng ta liên lạc qua điện thoại được không?”

“Dạ được ạ.”

Mễ Đồng Đồng cũng để lại s-ố đ-iện th-oại của nhà khách nơi mình ở.

Thực ra cô biết tình hình gần đây của Vu Hồng Hà, học thẳng lên tiến sĩ, còn mở xưởng may, Khương Quảng Quân làm ăn cũng rất giỏi.

Mỗi năm tết về Bắc Kinh, cô đều nghe dì mình nhắc đến những thành tích khác nhau của cặp vợ chồng này, khen ngợi họ hết lời.

Chỉ là lúc này đều có bạn bè ở đây, không tiện lắm, cô trò chuyện với Vu Hồng Hà vài câu rồi quay về, tìm cơ hội khác sẽ nói chuyện tiếp.

Rất nhanh sau đó mặt trời sắp lặn, ánh hoàng hôn phản chiếu trên mặt biển lung linh sóng sánh.

Lũ trẻ chơi đến quên cả lối về, cho đến khi trời đã tối hẳn mới luyến tiếc rời đi.

Quay về biệt thự, phát hiện bố của Cố Ngạn Khoan vậy mà lại ở đây.

Cố Ngạn Khoan vô cùng ngạc nhiên:

“Bố, sao bố lại biết con ở đây?”

Anh ta đi mà không nói với gia đình.

“Hừ, tao là bố mày, muốn tìm thằng ranh con như mày mà còn không dễ sao!”

Thực tế là Cố Khải Hùng nhớ cháu trai rồi, gọi điện cho thông gia mới biết An An đến thành phố Q rồi, đúng lúc ông định đến nhà điều dưỡng gần đó thăm mấy ông bạn già nên tiện đường ghé qua luôn.

An An thấy ông nội liền chạy nhào tới, giọng nói non nớt:

“Ông nội.”

“Ôi!

Lại đây, ông nội bế nào.”

Cố Khải Hùng bế cậu cháu út lên đùi mình.

Cố Ngạn Khoan là con út của ông, còn nhỏ hơn cả đứa cháu đích tôn của ông hai tuổi.

Cháu cố của ông cũng đã học đại học rồi, cho nên đừng nhìn An An mới có hai tuổi mà vai vế lớn lắm đấy.

“Bố, đây là mẹ của Quảng Quân, dì Khương của con ạ.”

Cố Khải Hùng gật đầu:

“Chào bà em, đại danh của bà tôi đã được nghe như sấm bên tai rồi.”

Khương Phượng Thục xua tay:

“Năm đó chẳng qua là vì mưu sinh, bất đắc dĩ mới bước chân vào nghề thợ mộc thôi ạ.”

“Nhưng tay nghề của bà còn vượt xa nhiều đấng mày râu, thật khiến người ta nể phục.”

Cố Khải Hùng chân thành khen ngợi.

Khương Phượng Thục mỉm cười khách sáo.

“Chào bác ạ.”

Khương Quảng Quân và Vu Hồng Hà vội vàng bảo con cái chào hỏi, họ không tiếp xúc với cụ nhiều lần, chỉ gặp qua trong đám cưới của Cố Ngạn Khoan và Khám Tâm Di cùng với tiệc đầy tháng của An An thôi.

“Chào ông nội Cố ạ!”

“Tốt lắm, Quảng Quân này, Hồng Hà này, đưa lũ trẻ qua đây ngồi, Thanh Thanh cũng qua đây nữa.”

Cố Khải Hùng vẫy tay, ông năm nay bảy mươi chín tuổi, lưng không còng gối không mỏi, tinh thần vẫn rất minh mẫn, chỉ là ông nửa đời binh nghiệp, g-iết địch vô số, khí thế trên người nếu bộc lộ hết ra thì vô cùng đáng sợ, rất nhiều người thấy ông đều phát khiếp.

Khám Thanh Thanh chính là khá sợ người ông này.

Hơn nữa đúng là cha nào con nấy, Cố Ngạn Khoan trông cứ như được đúc ra từ một khuôn với ông vậy.

“Hôm nay mấy đứa chơi có vui không?”

“Vui lắm ạ, biển chơi vui cực kỳ luôn.”

Hân Hân nói nhiều nhất.

An An vỗ tay nhỏ phụ họa theo:

“Ông nội cũng đi cùng nữa.”

“Được rồi, ngày mai ông nội đi bắt cua cho cháu nhé, khà khà.”

Cố Ngạn Khoan bĩu môi:

“Bố, cháu nội bố mới có hai tuổi thôi, cua nó kẹp tay đấy.”

“Hừ hừ, tao biết rồi.”

Cố Khải Hùng trợn mắt, ông cả đời thô lỗ quen rồi, làm sao mà để ý đến mấy cái này chứ?

Vả lại con trai thì phải nuôi cho bướng bỉnh một chút, nếu không thì cứ như đàn bà con gái vậy, chẳng có tiền đồ gì cả!

Có điều An An sinh non, từ nhỏ sức khỏe không được tốt, tất nhiên là không thể lơ là được, cho nên con trai nói ông mới không phản bác lại.

Mọi người đều không nhịn được cười, hai cha con nhà này thường xuyên như vậy.

Lúc ăn cơm tối, Cố Khải Hùng đột nhiên hỏi Khương Quảng Quân:

“Quảng Quân này, công ty bảo vệ của cậu bây giờ thế nào rồi?”

“Tốt lắm bác ạ, nghiệp vụ nhiều đến mức làm không xuể, cháu chỉ có thể chọn lọc mà làm thôi.”

Khương Quảng Quân làm việc có nguyên tắc, không phải nghiệp vụ nào cũng nhận.

Cụ gật đầu:

“Có còn thiếu nhân thủ không?

Tôi tìm cho cậu mấy người nhé?”

“Được ạ, bác có bao nhiêu người?”

“Cậu có thể tiếp nhận được bao nhiêu?”

Năm nay tinh giản biên chế quân đội, rất nhiều binh lính sau khi phục viên không kịp sắp xếp công việc, Cố Khải Hùng cứ đau đáu mãi chuyện này.

“Một trăm ạ?”

“Được.”

Cố Khải Hùng hài lòng mỉm cười, sau đó nhìn con trai mình.

Cố Ngạn Khoan xua tay:

“Bố, con vừa mới tiếp nhận hai trăm người rồi, tạm thời thực sự không cần nữa, để sau một thời gian nữa đi ạ.”

Cố Khải Hùng hừ một tiếng, không nói gì thêm, chuyện này không thể cưỡng ép được, ông sẽ tìm cách khác.

Lũ trẻ chơi ở bãi biển cả buổi chiều đều mệt lử cả rồi, ăn cơm tối xong là lăn ra ngủ.

Ông cụ đúng là nói được làm được, sáng sớm ngày hôm sau đã dẫn họ đi đ-ánh bắt hải sản.

Khương Quảng Quân và Cố Ngạn Khoan đi theo, anh lính cần vụ của cụ cũng đi cùng, An An còn nhỏ quá không đi được nên ở nhà đợi ông nội bắt cua về.

Vu Hồng Hà ở lại cùng với Khám Tâm Di ở nhà, đúng lúc có thể đứng trên tầng ngắm cảnh bình minh, Khương Phượng Thục cũng đi đ-ánh bắt hải sản rồi.

“Chị Hồng Hà, chị không giận sao?”

Khám Tâm Di nhìn mặt trời đang nhô lên, bất thình lình hỏi một câu như vậy.

Buổi sáng gió có chút se lạnh, Vu Hồng Hà quấn chiếc khăn choàng, vẻ mặt đầy khó hiểu nhìn cô ấy:

“Chị giận cái gì cơ?”

“Chuyện mở chi nhánh xưởng may ấy ạ, chị là cổ đông lớn nhất, có quyền quyết định nhất định.”

“Chuyện này có gì mà phải giận chứ, chị và Tần Hương Vân quen biết nhau bao nhiêu năm rồi, hiểu rõ tính tình nhau lắm, cô ấy bây giờ không có ý đồ gì khác đâu, chỉ là không tán thành ý kiến của chị thôi, cũng không phải cố ý nhắm vào chị, xuất phát điểm là vì tốt cho xưởng, không cần thiết phải sinh sự.”

Khám Tâm Di gật đầu, cô cũng thấy Tần Hương Vân là người khá tốt, không có tư tâm gì:

“Nhưng mà chị Hồng Hà, nếu chị nhất định muốn mở chi nhánh thì em ủng hộ chị.”

Cho dù chỉ là vì tình cảm cá nhân, vào thời điểm then chốt cô cũng sẽ chọn đứng về phía Vu Hồng Hà.

Vả lại Cố Ngạn Khoan có nói, không tiến ắt sẽ lùi, làm ăn mà quá cẩn thận chưa chắc đã là chuyện tốt.

Xưởng may đi được đến ngày hôm nay không dễ dàng gì, mọi người cứ dĩ hòa vi quý không xảy ra mâu thuẫn là tốt nhất.

“Cảm ơn em Tâm Di, nhưng chị không muốn cưỡng ép can thiệp vào công việc của xưởng, cũng không muốn nảy sinh ngăn cách với Tần Hương Vân.”

“Cũng đúng, chị có công ty công nghệ, Khương Quảng Quân có công ty bảo vệ, căn bản là không thiếu tiền.”

Khám Tâm Di cười nói.

“Không ổn đâu, năm ngoái đầu tư vào phim truyền hình hai triệu đồng, cộng thêm ba triệu vào công ty công nghệ, trong tay chị đã rỗng tuếch rồi.”

Vu Hồng Hà nói thật lòng, Khương Quảng Quân lại mới mua thêm mấy căn nhà, giờ đây tiền gửi tiết kiệm trong nhà thực sự không còn nhiều nữa rồi.

“Chị Hồng Hà nếu chị cần dùng tiền thì em có đây.”

Khám Tâm Di không chút do dự nói, Cố Ngạn Khoan không dùng đến tiền của cô, hai năm nay cô cũng tích cóp được không ít.

“Không cần đâu, hiện tại vẫn còn xoay xở được.”

Vu Hồng Hà cảm kích đưa tay ra ôm lấy Khám Tâm Di.

Có lẽ vì chưa bao giờ lăn lộn trên thương trường nên cô ấy vẫn cứ đơn giản và trực tính như vậy, thật tốt.

Chương 194 Cô ấy vốn dĩ không cùng một thế giới với chúng ta...

Lúc này, vầng thái dương từ từ nhô lên, trời đã sáng hẳn, cậu bé An An đã ngủ dậy, cậu bé lăn một vòng rồi ngồi bật dậy, nhìn dáo dác khắp phòng:

“Mẹ ơi!”

Nghe thấy động tĩnh, Khám Tâm Di vội vàng đi vào phòng, bế cậu bé vào nhà vệ sinh để đi tiểu, sợ cậu bé tè ra giường mất.

“Bố đâu rồi ạ?”

“Bố đi bắt hải sản rồi, lát nữa sẽ về thôi.”

An An mếu máo:

“Bắt cua.”

“Đúng rồi, ông nội cũng đi rồi, đi bắt cua cho An An đấy, được rồi, chúng ta rửa mặt mũi, thay quần áo, sau đó xuống dưới xem dì Hồng Hà đang làm gì nhé.”

An An gật đầu cái rụp, ngoan ngoãn mặc cho mẹ sắp xếp, Khám Tâm Di động tác cũng nhanh nhẹn, loáng cái đã sửa soạn xong xuôi.

Đến khi hai mẹ con sửa soạn xong đi xuống lầu thì Vu Hồng Hà đã bắt đầu bận rộn trong bếp rồi.

Cô đầu tiên nấu một nồi cháo kê, sau đó nhào bột để hấp bánh bao, bột đã được ủ từ tối hôm qua rồi nên phải nhanh ch.óng nhào nặn.

Trong biệt thự có người giúp việc nấu ăn, tay nghề cũng khá ổn, nhưng mà đông người thế này, sao nỡ để một mình cô ấy làm việc chứ, vả lại cũng bận rộn không xuể.

Khám Tâm Di thì không thạo nấu nướng cho lắm, cô vừa trông An An vừa phụ giúp những việc lặt vặt.

“Chị Hồng Hà, bánh bao này chị gói đẹp thật đấy.”

Từng cái bánh tròn trịa, nếp gấp vô cùng đều đặn, kích thước mỗi cái đều y hệt nhau, cứ như là được làm từ khuôn ra vậy.

“Chị chẳng qua là làm nhiều nên quen tay thôi.”

Vu Hồng Hà vừa nói vừa mỉm cười, chẳng hề e dè mà kể lại:

“Em cũng biết nhà mẹ đẻ chị trọng nam khinh nữ mà, chị lại là con gái lớn, bên dưới có hai đứa em trai sàn sàn nhau, chị năm tuổi đã bắt đầu học làm việc nhà, bảy tuổi đã biết hấp bánh màn thầu, mười sáu tuổi đi thanh niên xung phong, cho dù sau này gả cho Khương Quảng Quân, anh ấy là đàn ông đại trượng phu, tính tình lại vô tâm vô tính, những năm đầu cũng toàn là dựa vào bản thân chị thôi, người khác càng chẳng trông mong gì được.”

Có điều sau khi về thành phố, Khương Quảng Quân cứ như biến thành một con người khác vậy, việc gì cũng tranh làm, lại còn biết quan tâm chăm sóc người khác, chắc là do tuổi tác lớn rồi, lại có ba đứa con nên thấu hiểu được nỗi vất vả của cô.

Khám Tâm Di gật đầu, lúc cô đi thanh niên xung phong cũng chịu không ít khổ cực, may mà tất cả đã qua rồi:

“Khương Quảng Quân nhà chị như vậy là tốt lắm rồi, dì Khương tính tình cũng khá tốt, em chưa thấy dì ấy nổi giận bao giờ.”

“Ừm, mẹ chồng chị là người khá sảng khoái, tính tình cứ như đàn ông vậy, không thích nói năng rườm rà, cũng rất cởi mở, có chuyện gì cứ giải thích rõ ràng với bà là bà sẽ không can thiệp vào nữa.”

Về thành phố bấy nhiêu năm, Vu Hồng Hà đã sớm nắm bắt được tâm tính rồi, mẹ chồng cô chính là một con hổ giấy thôi, nhìn thì có vẻ đáng sợ vậy thôi chứ thực ra không phải vậy.

Khám Tâm Di mỉm cười, mẹ chồng cô tính tình còn tốt hơn, cả đời thanh tao dịu dàng, cực kỳ dễ chung sống, đối xử với cô cũng rất tốt.

Vừa nói chuyện vừa làm việc, đợi đến khi bánh bao gói xong, đặt vào nồi để hấp thì những người đi bắt hải sản cũng đã về tới nơi.

Khương Quảng Quân và Cố Ngạn Khoan, cùng với anh lính cần vụ của cụ ông, trên tay mỗi người đều xách một chiếc xô, nhìn qua thì thấy thu hoạch được không ít.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.