Trọng Sinh Thập Niên: Quyết Tâm Không Sinh Đứa Thứ Tư - Chương 50
Cập nhật lúc: 16/04/2026 03:12
“Hạo Hạo thích nhất là đi nhặt trứng gà.”
“Bố mẹ, hai người sang từ lúc nào thế ạ?”
Vu Hồng Hà đặt chiếc túi vải trên tay xuống, lấy kẹo hỷ trong túi ra.
Hạo Hạo lập tức chạy lại, bốc ngay lấy hai viên, đưa cho chị một viên trước rồi mình mới ăn.
“Mẹ vừa sang được một lát, con tham dự hôn lễ mà về nhanh thế à?”
Khương Phượng Thục cho gà ăn xong rồi đi vào phòng.
“Không tổ chức tiệc r-ượu mẹ ạ, sang nói chuyện một lúc rồi con về luôn, Quảng Bình đâu ạ?”
“Nó đi chơi rồi, không sang đây.
Trường học sắp khai giảng rồi mà ngày nào nó cũng mải chơi điên cuồng.”
Khương Phượng Thục phàn nàn một câu, mấy đứa con trong nhà chẳng có đứa nào thích học hành cả, đặc biệt là Quảng Quân, hồi nhỏ nghịch ngợm nhất, chẳng biết ở vùng Đông Bắc thế nào rồi.
“Hắt xì!”
Khương Quảng Quân hắt hơi một cái, anh đã quay về nơi mình từng đi thanh niên xung phong, một ngôi làng nhỏ hẻo lánh ở đại đội Nam Lĩnh, cực bắc tỉnh Long Giang.
Từ Bắc Kinh đến đây mất gần hai ngày đường, Khương Quảng Quân đã ba mươi năm không quay lại rồi, hôm qua còn có chút cảm giác bồi hồi khi về lại chốn cũ.
Nếu không phải còn chút ký ức chắc anh cũng chẳng tìm được đường về.
Đêm qua tuyết rơi, trong sân phủ một lớp tuyết dày.
Sáng ra anh dậy quét tuyết, rồi dọn dẹp lại nhà cửa, ngôi nhà là nhà vách đất trộn rơm, chỉ có ba gian, là do anh và Vu Hồng Hà tự tay xây khi kết hôn, đã ở được bảy năm rồi.
Tuy nhiên sân rất rộng, nhà anh ở hơi xa trụ sở đại đội một chút, hàng xóm xung quanh cũng không nhiều, ngày thường ít người qua lại, có chút hẻo lánh.
Đi về phía đông khoảng trăm mét có một con sông lớn, chính là nơi Vu Hồng Hà đã cứu người.
Hôm qua lúc quay về đi ngang qua đó anh còn đặc biệt liếc nhìn một cái, một đám trẻ con đang chơi đùa trên mặt băng.
“Anh Khương!”
Nghe thấy có người gọi mình, Khương Quảng Quân đặt chiếc chổi trên tay xuống nhìn người vừa tới rồi mỉm cười.
Đây là người bạn thân thiết nhất thời thanh niên xung phong của anh, Kiều Lương, kiếp trước cho đến tận lúc anh mất vẫn luôn là anh em tốt.
“Cao Lương, cậu mau dọn sang đây ở đi, anh ở một mình chán ch-ết đi được.”
Cao Lương là biệt danh của Kiều Lương.
Mấy ngày nay cũng chưa phải ra đồng làm việc, thời tiết quá lạnh, đội trưởng nói phải qua rằm tháng Giêng mới bắt đầu.
“Chị dâu không có nhà, chẳng phải không có ai quản anh sao, anh càng tự do tự tại chứ, em sang đây là thừa thãi rồi.”
Kiều Lương vóc dáng cao lớn vác hành lý vào trong sân.
“Thế không được, anh là đàn ông độc thân, dù sao cũng phải biết tự bảo vệ mình chứ.”
Khương Quảng Quân nói xong liền bật cười ha hả.
Chương 34 Cậu nhất định phải bảo vệ anh đấy.
Kiều Lương cũng cười theo:
“Coi như anh có ý thức đấy, nếu không coi chừng bị mấy bà góa phụ trong làng để mắt tới, đến bao vây cái cửa của anh chàng độc thân này đấy.”
Người trong làng đều biết vợ Khương Quảng Quân đã ly hôn với anh và mang theo các con về thành phố rồi, hiện giờ anh là một gã độc thân già.
Có không ít người bàn tán sau lưng, nói đủ điều chẳng ra làm sao.
Khương Quảng Quân biết nhưng chẳng thèm quan tâm, anh cầm chiếc chổi định vụt cái gã kia.
“Cậu đừng có ăn nói xằng bậy, anh là hạng người như thế sao?”
Góa phụ nào chứ, anh chẳng thèm để mắt tới đâu.
Bảo Kiều Lương dọn sang ở cùng chính là vì thấy ở một mình buồn tẻ quá.
Vả lại môi trường ở khu thanh niên xung phong không tốt, mười mấy người ở chung một sân, đông người thì lắm chuyện, thường xuyên cãi vã ồn ào, lộn xộn lắm.
Ai có điều kiện mà chẳng muốn dọn ra ngoài ở riêng.
Kiều Lương thì đúng là cầu còn chẳng được.
Anh ta lách người né tránh chiếc chổi của Khương Quảng Quân, đừng thấy anh ta cao lớn vạm vỡ mà lầm, thực ra mới có hai mươi ba tuổi, vẫn còn là một chàng trai thuần khiết, chưa từng có đối tượng nào, chẳng qua chỉ là mồm mép tép nhảy vài câu cho vui thôi.
“Anh Khương, đây chẳng phải lời em nói đâu, là người trong làng nói đấy, ai bảo điều kiện của anh tốt quá làm chi.”
Vừa có ngoại hình lại có nhà cửa, chẳng trách dễ bị người ta dòm ngó.
Khương Quảng Quân:
“Cho nên cậu nhất định phải bảo vệ anh đấy.”
Người ta thường nói trước cửa nhà góa phụ lắm chuyện thị phi, anh là đàn ông độc thân thì chuyện thị phi cũng chẳng ít đâu.
Kiều Lương cười hì hì, anh ta là người khá thô kệch, có lẽ là do già trước tuổi, vóc dáng còn cao hơn Khương Quảng Quân một hai phân.
Năm mười lăm tuổi anh ta đã xuống nông thôn rồi, lúc đầu được phân đến đại đội khác, vì nhỏ tuổi nên thường xuyên bị bắt nạt.
Có một lần Khương Quảng Quân bắt gặp, liền dẫn một đám thanh niên xung phong đ-ánh nh-au với những người dân ở đó một trận, lúc ấy gây ra chấn động khá lớn, đến cả các đồng chí ở văn phòng thanh niên xung phong huyện cũng phải xuống giải quyết.
Cũng may là không có án mạng, chỉ bị trầy da tróc vẩy một chút, bị phê bình giáo d.ụ.c vài câu rồi chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, chỉ có điều Kiều Lương không thể ở lại đại đội đó được nữa nên đã chuyển sang Nam Lĩnh.
Cũng từ đó mà trở thành bạn tốt của Khương Quảng Quân.
Nhưng ai mà ngờ được tám năm trôi qua, cậu thiếu niên nhỏ tuổi hay bị bắt nạt và hay đỏ mắt ngày nào giờ đã lớn phổng phao thành một gã hán t.ử vùng Đông Bắc rồi.
Khương Quảng Quân lắc đầu, cái gã này chẳng biết lớn kiểu gì nữa, ước chừng bố mẹ anh ta giờ mà gặp chắc cũng chẳng dám nhận con.
Hai người vừa nói vừa cười, giậm giậm tuyết trên chân rồi đi vào nhà, Kiều Lương đặt hành lý xuống liền lấy chậu múc nước giúp dọn dẹp vệ sinh.
Khương Quảng Quân về Bắc Kinh thăm thân nhân một đi là cả tháng trời, chính anh ta là người giúp trông nom nhà cửa, thường xuyên qua dọn dẹp.
Sân vườn không lộn xộn cũng không có nhiều tuyết đọng, chỉ có lớp tuyết rơi đêm qua thôi, nhưng trong nhà thì không ổn, bụi bặm phủ một lớp mỏng, phải lau chùi kỹ càng mới được.
Vả lại ngôi nhà này lâu ngày không có người ở trông có vẻ quạnh quẽ lạnh lẽo, thêm một người ở mới thấy náo nhiệt.
Hai người vừa làm việc vừa trò chuyện, Khương Quảng Quân nhắc đến chuyện anh bán thịt lợn.
“Anh, đúng là em nên cùng anh về đó mới phải.”
Nghe nói Khương Quảng Quân bán thịt lợn và gà sống kiếm được không ít tiền, Kiều Lương thấy rất hối hận.
“Anh cũng là bị dồn vào đường cùng thôi, chị dâu cậu mua công việc đã tiêu gần hết tiền trong nhà rồi, anh phải nghĩ cách để lại cho mẹ con họ ít tiền để phòng thân chứ.”
Những chuyện này Khương Quảng Quân cũng chẳng giấu giếm Kiều Lương làm gì, người này là người tin cậy được, trước đây hai người cũng chẳng ít lần cùng nhau bàn mưu tính kế kiếm tiền nên hiểu rõ gốc rễ của nhau.
“Nếu em mà về cùng thì anh Khương sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều, biết đâu còn kiếm được nhiều hơn nữa.”
Kiều Lương vẫn thấy có chút tiếc nuối.
“Đợi lần sau đi, anh nhất định sẽ đưa cậu theo.”
Khương Quảng Quân xem xét qua ba gian phòng một lượt, thấy cuối cùng cũng sạch sẽ rồi, chỉ có điều bụng thấy đói quá, sáng ra anh mới chỉ húp bát bột mì xào dầu thôi.
Đúng là rời xa vợ là không ổn chút nào, ăn cơm cũng chẳng đúng bữa được, lại còn phải tự mình động tay động chân.
Khương Quảng Quân mở tủ bếp ra xem, chẳng có đồ ăn gì sẵn cả, nhưng lương thực thì khá nhiều.
Anh bốc hai vốc cà tím khô ngâm vào nước ấm cho nở, sau đó nhào một chậu bột ngô để làm bánh ngô áp chảo.
Hôm qua lúc quay về, trong hộp cơm vẫn còn dư không ít thịt kho, trời lạnh nên cũng không hỏng, vừa hay cho vào cùng cà tím khô để hầm, nhìn qua thấy mỡ màng bóng loáng.
Kiều Lương tự giác lại gần nhóm lửa:
“Anh, một tháng không gặp mà em thấy anh sao trở nên đảm đang thế?”
Bữa cơm này làm trông có vẻ bài bản ra phết, sao trước đây anh ta không phát hiện ra nhỉ?
“Cũng chẳng còn cách nào khác, về nhà giúp vợ thái rau cả tháng trời nên tay nghề cũng được luyện ra rồi.”
Khương Quảng Quân gọt vỏ hai củ khoai tây, rửa sạch, cầm con d.a.o thái băm băm, khoai tây thái ra thành những sợi vừa nhỏ vừa đều.
Kiều Lương chậc chậc hai tiếng, cười trêu chọc:
“Đúng là chị dâu em có khác, xem chị ấy rèn luyện anh kìa, giờ thành đầu bếp bậc thầy luôn rồi.”
“Thầy giỏi mới có trò ngoan chứ lị.”
Khương Quảng Quân không nhịn được cười, vừa thái khoai tây vừa nói:
“Cậu cũng nên học tập anh mà rèn luyện đi, để sau này lấy vợ còn biết đường mà thái rau giúp vợ.”
“Hì hì, em thì thôi đi, vợ em chắc vẫn còn đang ở trong bụng mẹ vợ em cơ, biết bao giờ mới lấy được vợ đây?”
Kiều Lương hai mươi ba tuổi rồi, cái tuổi này ở đây có người lấy vợ sớm là con cái đã gọi bố rồi, vậy mà anh ta đến một đối tượng cũng chưa có.
Anh ta tuy vóc dáng vạm vỡ nhưng ngoại hình bình thường, bù lại được cái chăm chỉ làm việc, đi làm lúc nào cũng đạt điểm công tối đa, hai năm qua trong làng có không ít người giới thiệu đối tượng cho anh ta, cũng có những cô gái chủ động bật đèn xanh nhưng chẳng có ai lọt được vào mắt xanh của anh ta cả.
Chịu ảnh hưởng từ gia đình nên anh ta không mấy mặn mà với việc kết hôn, bố mẹ anh ta ly hôn từ sớm, anh ta lớn lên cùng ông bà nội, chứng kiến quá nhiều mặt không tốt giữa các cặp vợ chồng nên đối với chuyện hôn sự của mình anh ta luôn không mấy tích cực.
“Dù sao thì cũng phải lập gia đình mới được, nếu không sau này già đi sẽ cô đơn lắm.”
Kiều Lương kiếp trước chính là không kết hôn.
Kiếp này Khương Quảng Quân muốn khuyên bảo thêm, mong anh ta sau này lấy được một người vợ tốt, đừng có sống cô độc như kiếp trước.
Trong lúc trò chuyện Khương Quảng Quân đã nấu xong bữa cơm, bưng lên bàn, hai người xếp bằng ngồi trên giường lò ăn cơm.
“Nếm thử món thịt kho do chị dâu cậu làm đi.”
Món thịt này trên tàu hỏa anh cũng chẳng dám ăn nhiều.
Thực sự là quá thơm, làm mấy người ngồi cùng toa cứ thèm rỏ dãi ra, cứ nhìn chằm chằm vào anh, còn dư lại nửa hộp cơm anh đem hầm cùng cà tím khô, trông b-éo ngậy bắt mắt lắm.
“Ừm, thơm!
Thơm quá đi mất!”
Kiều Lương gắp một miếng thịt bỏ vào miệng, vừa ăn vừa khen nức nở.
Anh ta bao năm nay chẳng ít lần sang nhà anh Khương ăn chực nên đã quên mất khái niệm khách sáo là gì rồi.
“Mấy gã khốn ở khu thanh niên xung phong ấy, mỗi lần có món gì có chút hơi mỡ là cứ như muốn xông vào cướp vậy, em gắp được hai đũa là chẳng còn gì luôn.”
Năm nay Tết mới được một bữa sủi cảo có thịt, mà cũng chẳng được ăn cho thỏa thích.
Kiều Lương vóc dáng cao nên sức ăn cũng lớn, muốn ăn no đã không dễ, muốn ăn ngon lại càng khó hơn.
Đám thanh niên xung phong từ Bắc Kinh đến đây ngoài Khương Quảng Quân và Kiều Lương ra thì còn có một nữ thanh niên xung phong nữa nhưng đã lấy chồng từ sớm rồi.
Những thanh niên xung phong khác đều là những người đến sau, thời gian chưa lâu, có một số người hay so đo tính toán nên mối quan hệ cũng bình thường, ngày thường nếu không có việc gì Khương Quảng Quân và Vu Hồng Hà rất ít khi đến khu thanh niên xung phong.
Đồ ăn ở khu thanh niên xung phong rất kém, ngày nào cũng không phải là bánh ngô thì là cơm cao lương, ăn đến mức dạ dày muốn thắt nút lại luôn, Kiều Lương cứ mong ngóng Khương Quảng Quân quay lại để giúp anh ta cải thiện bữa ăn.
“Ngon thì cậu cứ ăn nhiều vào, anh những ngày qua cái bụng chẳng hề chịu thiệt chút nào đâu.”
Anh tự mình bán thịt lợn thì sao có thể để bản thân chịu thiệt được.
Kiều Lương cũng chẳng khách sáo, một mình đ-ánh chén gần hết chỗ thịt kho, bánh ngô cũng xơi tái bốn cái, ăn xong quẹt miệng một cái.
“Lát nữa em sẽ chuyển lương thực sang đây.”
“Được, sau này hai anh em mình góp gạo thổi cơm chung.”
Khương Quảng Quân vừa nãy đã xem qua rồi, số lương thực trong nhà mình anh ăn thì đủ, chứ thêm Kiều Lương nữa là không đủ rồi.
“Anh, đại đội mình sắp mua máy kéo rồi đấy.”
“Đó là chuyện tốt mà.”
Những đại đội giàu có khác đã có máy kéo từ lâu rồi.
Đại đội Nam Lĩnh quá nghèo, nhưng mấy năm nay đã khá hơn nhiều rồi, chắc cũng đủ khả năng mua rồi.
“Nhưng máy kéo mua về rồi thì cho ai lái đây?
Người trong làng chẳng ai biết lái cả.”
Khương Quảng Quân xoa cằm:
“Cậu có muốn lái không?
Anh dạy cậu.”
Chẳng phải chỉ là cái máy kéo thôi sao, đến xe tải anh còn biết lái thì máy kéo có gì khó đâu chứ?
