Trọng Sinh Thập Niên: Quyết Tâm Không Sinh Đứa Thứ Tư - Chương 80
Cập nhật lúc: 16/04/2026 03:19
“Vợ cháu thì không cần phải lo lắng ạ.”
Khương Quảng Quân nói rồi cười, vợ anh lúc đi học thành tích đã tốt, sau khi xuống nông thôn cũng không hoàn toàn rời xa sách vở, vẫn thường xuyên đọc sách.
Nên anh thật sự không lo.
“Cùng lắm thì năm sau thi tiếp thôi ạ.”
“Cháu đúng là nghĩ thoáng thật đấy.”
Tào Vĩnh Niên hứ một tiếng, hôm qua ông nghe Hồng Hà nói, điểm số ước tính có thể được hơn ba trăm điểm, chỉ cần không có gì ngoài ý muốn thì chắc chắn đỗ đại học, chỉ là không biết sẽ được trường nào nhận thôi.
Nhưng ông không nói cho Khương Quảng Quân biết, tránh để anh cứ canh cánh trong lòng.
“Thôi được rồi, không lôi thôi với cháu nữa, đợi cháu về hai bác cháu mình cùng uống vài ly.”
Khương Quảng Quân cười rồi cúp điện thoại, sau đó nhìn vị cán bộ thôn đang trực, gật đầu chào, cán bộ thôn xua xua tay bảo anh đi đi.
“Anh, anh sắp được về thành phố rồi à?”
Khương Quảng Quân quay lại ruộng, Kiều Lương đưa bình nước qua, sau đó cứ nhìn chằm chằm vào Khương Quảng Quân, nhìn biểu cảm trên mặt thì không giống như chị dâu gọi điện tới.
Bởi vì mỗi lần chị dâu gọi điện, anh của cậu ta sẽ cười toác cả miệng ra, còn lúc này thì mím môi, tâm trạng cũng không tệ, nhưng không nhìn ra được anh đang nghĩ gì.
Khương Quảng Quân nhận lấy bình nước uống vài hớp, sau đó mới “ừ” một tiếng.
Cho dù thủ tục có làm chậm thế nào thì trước tháng Chín anh cũng phải về thành phố.
“Cậu cũng đừng vội, kỳ thi đại học đã thi được hai lần rồi, ngày thanh niên trí thức về thành phố còn xa nữa sao?”
Kiều Lương nghe xong mắt sáng lên, “Anh, ý anh là…?”
“Tôi chẳng nói gì cả, mau làm việc đi.”
Khương Quảng Quân vỗ vỗ vai cậu ta, cầm lấy chiếc liềm dưới đất loẹt xoẹt gặt lúa mạch, mấy chục năm rồi không làm việc đồng áng.
Dù anh đã cố gắng làm vừa sức nhưng mấy ngày nay trôi qua vẫn thấy ê ẩm khắp người.
Hiện tại chẳng qua là cậy mình còn trẻ khỏe, thể lực tốt nên gắng gượng, nhưng hôm nay chắc là có thể thu hoạch xong xuôi rồi.
Kiều Lương ở phía sau anh, hì hì cười vài tiếng, tiếp tục đi gặt lúa mạch.
Ý của anh Khương cậu ta đã hiểu rồi, sau này sẽ có chính sách thôi, sớm muộn gì cậu ta cũng được về thành phố, trong lòng bắt đầu tràn đầy mong đợi.
Không phải nói ở nông thôn không tốt, cậu ta hiện tại là tài xế máy kéo của đại đội, trừ những lúc bận rộn vụ mùa, bình thường căn bản không cần xuống ruộng làm việc, điểm công lại được cho nhiều.
Tự nuôi sống bản thân hoàn toàn không thành vấn đề, chỉ là anh Khương đi rồi, cậu ta ở lại đây còn có ý nghĩa gì nữa?
Những năm qua Kiều Lương không phải là không kết giao được những người bạn khác, nhưng duy chỉ có với Khương Quảng Quân là quan hệ sắt đ-á nhất.
Vả lại quan hệ gia đình cậu ta phức tạp, cha không thương, mẹ không yêu, ông bà nội tuổi đã cao lại thân bất do kỷ, Khương Quảng Quân chính là trụ cột tinh thần của cậu ta, là anh ruột của cậu ta.
Anh ruột ở đâu thì cậu ta ở đó.
Khương Quảng Quân quay đầu nhìn cậu ta một cái, mỉm cười, cái thằng nhóc ngốc nghếch này, đối với anh là móc nối tâm can, sau này phải quan tâm cậu ta nhiều hơn một chút mới được.
Lại bận rộn thêm một ngày nữa, lúa mạch của đội sản xuất cuối cùng cũng gặt xong, mọi người tuy rất mệt nhưng tâm trạng đều rất tốt.
Tan làm về nhà, Khương Quảng Quân làm món mì nước bột trộn, làm thêm món nước sốt trứng ớt cho mình và Kiều Lương.
Cơm nước làm xong đã hơn bảy giờ tối, hơi nóng mùa hè mới bắt đầu dịu bớt.
Kiều Lương mặc áo ba lỗ quần đùi, một tay bưng chậu men, tay kia cầm đôi đũa, còn nắm thêm hai củ tỏi xanh, ngồi trên gốc cây ngoài cổng lớn, xì xụp ăn cơm.
Lâm Hải Dương đi tới.
“Lương t.ử, mới ăn cơm à?
Anh Khương đâu?”
Kiều Lương ngẩng đầu lên, giọng trầm đục nói:
“Ở trong nhà ấy.”
Anh của cậu ta ghét bên ngoài nhiều muỗi nên ăn cơm ở trong nhà.
Lâm Hải Dương nhấc chân bước vào phòng.
Khương Quảng Quân đặt đũa xuống, chào hỏi cậu ta vào ngồi, “Có việc gì thế Hải Dương?”
“Bố em bảo em sang đây, hỏi xem khi nào anh đi, nhà cửa định tính thế nào?”
“Còn phải mấy ngày nữa, nhà để lại cho Kiều Lương ở.”
Khương Quảng Quân đã tính kỹ từ sớm, trong nhà chẳng có đồ đạc gì đáng giá, chỉ có mấy gian nhà này, cứ để Kiều Lương ở trước đã.
Kiều Lương đã dọn ra khỏi điểm thanh niên trí thức rồi, giờ quay lại đó thì không hay lắm.
“Em cứ tưởng anh muốn bán, định hỏi giúp anh xem người trong thôn có ai muốn mua không.”
“Tạm thời không bán, đợi sau này nếu Kiều Lương cũng có thể về thành phố rồi tính sau.”
Khương Quảng Quân ước chừng cũng chẳng bao lâu nữa, nhiều nhất là một năm nửa năm thôi.
Tất nhiên những lời này không tiện nói với Lâm Hải Dương.
Lâm Hải Dương gật đầu, thực ra cậu ta cũng có ý muốn mua, cậu ta là con thứ trong nhà, sau này chắc chắn phải ra ở riêng.
Nhà này của Khương Quảng Quân mới xây được bảy năm, mua về là có thể ở ngay không cần sửa sang gì.
Người ta đã không muốn bán thì cậu ta cũng không tiện ép, nói chuyện một lúc rồi đi về.
Lúa mạch gặt xong rồi còn phải phơi mấy ngày, sau đó mới đ-ập lúa, đợi hạt lúa đ-ập xuống phơi khô, sàng lọc sạch sẽ rồi mới đem lên trạm lương thực công xã nộp nhiệm vụ.
Sau đó mới là chia lương thực, đến bước này thì vụ thu hoạch mùa hè mới thực sự kết thúc.
Thủ tục tiếp nhận công việc và giấy tờ chứng minh từ nhà máy cơ khí Bắc Kinh gửi tới cuối cùng cũng đã đến đại đội Nam Lĩnh vào hạ tuần tháng Tám.
Lâm Chính Quốc xem xong liền đưa cho Khương Quảng Quân, “Khi nào thì cậu đi làm thủ tục chuyển hộ khẩu?”
Vụ mùa đã kết thúc, đội sản xuất hiện tại không có việc gì mấy, thời tiết lại nóng, xã viên đều được nghỉ ngơi, không phải đi làm.
“Càng sớm càng tốt ạ.”
Khương Quảng Quân đáp.
Lâm Chính Quốc gật đầu, lập tức viết giấy giới thiệu cho anh.
Văn kiện từ trên huyện vừa xuống sáng nay, yêu cầu xây dựng trạm thủy điện.
Mấy ngày nữa ông phải dẫn đội đi làm công ích bắt buộc rồi, giờ viết xong giấy giới thiệu trước để tránh mấy ngày nữa Khương Quảng Quân không tìm thấy người.
Khương Quảng Quân cầm giấy giới thiệu, ngay trong ngày hôm đó đã đến công xã để làm giấy chứng nhận chuyển hộ khẩu.
Anh đi theo diện tiếp quản công việc để về thành phố, hiện tại lại đang ở trạng thái ly hôn, cộng thêm thủ tục đầy đủ nên việc làm hộ khẩu diễn ra rất thuận lợi.
Từ công xã trở về anh bắt đầu dọn dẹp đồ đạc, lương thực chia năm ngoái không còn bao nhiêu nữa, đều để lại cho Kiều Lương.
Lúa mạch chia năm nay, phần lớn đã đổi thành phiếu lương thực, những đồ đạc lặt vặt khác trong nhà cũng để lại cho Kiều Lương tất cả.
Buổi tối, anh còn mời mấy người bạn thân thiết ăn một bữa cơm.
Vì phải kịp thời gian lên huyện bắt tàu hỏa, sáng sớm ngày hôm sau, Khương Quảng Quân đã rời khỏi nhà.
Kiều Lương dừng chiếc máy kéo ở đầu thôn.
Đại Tráng thở hổn hển đuổi theo, “Chú Khương, chú sắp đi rồi ạ?”
Trong giọng nói mang theo sự lưu luyến đậm nét.
Mà ở phía sau Đại Tráng còn có Lâm Hải Dương, bác gái nhà họ Lâm, Diêu Ái Liên cùng một nhóm thanh niên trí thức đều đến tiễn anh.
“Đúng vậy, chú phải về thành phố rồi, Đại Tráng phải học tập thật tốt nhé, sau này cố gắng thi vào Bắc Kinh, lúc đó nhất định phải đến nhà chú chơi đấy.”
Đại Tráng dùng lực gật đầu, “Vâng ạ.”
Khương Quảng Quân xoa xoa đầu cậu bé, sau đó xua tay chào mọi người, quay người lên máy kéo, nhanh ch.óng ra khỏi thôn.
Anh không hề quay đầu lại, nhưng anh không biết rằng, rất nhiều thanh niên trí thức đã đỏ hoe cả mắt.
Thành tích thi đại học đã có rồi.
Chỉ nhìn điểm số, đại đội Nam Lĩnh lần này số người đỗ đại học vẫn ít ỏi vô cùng.
Nghe nói Khương Quảng Quân sắp về thành phố tiếp quản công việc, đám thanh niên trí thức này từng người một ghen tị đến nổ mắt.
Nhưng thì có ích gì chứ?
Ngay lúc bọn họ đang hậm hực bất bình thì Khương Quảng Quân đã lên tàu hỏa.
Chiếc tàu hỏa vỏ xanh kêu lình xình lình xình, uốn lượn chạy trên đường ray.
Không phải ngày lễ tết nên trên xe không có nhiều người, Khương Quảng Quân ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ.
Cửa sổ xe mở toang, có làn gió từ từ thổi vào, mang theo vài phần mát mẻ.
Anh nhìn phong cảnh không ngừng lùi xa ngoài cửa sổ, cảm thán bản thân mình sắp rời xa nơi đã sinh sống suốt mười năm này rồi, cũng không biết sau này có cơ hội quay lại nữa không.
Khương Quảng Quân lắc đầu cười cười, anh cũng không phải hạng người ủy mị, ở Bắc Kinh còn có người nhà đang chờ đợi anh, anh sớm muộn gì cũng phải rời đi thôi.
Bây giờ chẳng qua là một mình ngồi xe có chút cô đơn mà thôi.
Sáng ngày hôm sau, tàu hỏa về đến ga.
Khương Quảng Quân vừa ra khỏi cửa soát vé đã thấy Vu Hồng Hà đang vẫy tay ở phía trước, “Quảng Quân!”
Vu Hồng Hà đặc biệt xin nghỉ phép đến đây, hôm nay không đi làm, kỳ nghỉ luân phiên của nhà trẻ đã kết thúc rồi.
“Vợ ơi.”
Khương Quảng Quân mang theo bao lớn bao nhỏ chen ra khỏi đám đông, đặt lên chiếc xe ba bánh ở một bên.
Sau đó quay người nhanh ch.óng ôm chầm lấy Vu Hồng Hà, rồi lập tức buông ra.
Vu Hồng Hà má hơi ửng hồng, cô nhìn quanh bốn phía, thấy không có ai chú ý đến bọn họ mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
“Vợ ơi, em ngồi lên đi, anh chở em về nhà.”
“Được.”
Vu Hồng Hà cười ngồi lên xe, “Sao mà nhiều đồ thế này anh?”
Tổng cộng sáu chiếc túi hành lý lớn nhỏ, nhưng lại không có chăn màn.
Vu Hồng Hà nói xong liền đ-ánh giá Khương Quảng Quân, người đàn ông này g-ầy đi rất nhiều cũng đen đi không ít, nhưng ánh mắt anh sáng quắc, xem ra nửa năm qua ở nông thôn sống cũng không tệ.
“Toàn là đồ mọi người tặng cả đấy.
Vợ ơi, thành tích thi đại học của em có chưa?”
“Có rồi anh, em được 409 điểm.”
Nhiều hơn hơn hai mươi điểm so với mức cô tự ước tính trước đó.
“Xem ra đại học chắc chắn đỗ rồi.”
“Vâng, khám sức khỏe xong rồi, giờ chỉ đợi giấy thông báo thôi.”
“Vẫn là vợ anh giỏi nhất, cái đám người ở điểm thanh niên trí thức kia, ngày nào cũng không làm việc, chỉ ôm khư khư cuốn sách mà chẳng thi được bao nhiêu điểm, còn cứ tí nha tí nhố.”
Khương Quảng Quân cuối cùng nói với vẻ rất khinh thường.
“Chúng ta chẳng thèm chấp bọn họ.”
Vu Hồng Hà cười nói:
“Cứ để họ ghen tị đi.”
Khương Quảng Quân gật đầu, cũng cười theo, hai người dọc đường nói chuyện về đến nhà.
“Ối chà, tiểu Khương về rồi đấy à!”
Vừa đến đầu ngõ, bác gái Từ đang ngồi buôn chuyện với người ta liền cười đón tới.
“Bác Từ, bác vẫn khỏe chứ ạ?”
“Khỏe khỏe, tiểu Khương này cậu cuối cùng cũng về rồi.”
Bác gái Từ cười hì hì.
Khi chiếc xe ba bánh đẩy vào trong viện.
“Bố ơi!”
Hạo Hạo là người chạy tới đầu tiên, ôm chầm lấy chân Khương Quảng Quân.
Khương Quảng Quân khom lưng bế cậu bé lên.
“Hi hi…
Bố về rồi!”
Hạo Hạo vui mừng hớn hở.
Viện Viện dắt em gái đi tụt lại phía sau.
Khương Quảng Quân xoa đầu con gái lớn, cô bé đã cao thêm rồi, sau đó lại bế luôn cả con gái út lên.
“Bố… bố.”
“Ơi!”
Khương Quảng Quân hôn lên má con gái út một cái, đã nửa năm rồi mà cái con bé này thế mà vẫn còn nhớ anh cơ đấy.
Thực ra là vì bà dì thường xuyên cầm ảnh ra dạy, Hân Hân đương nhiên biết đó là bố mình.
“Nhìn xem, tiểu Khương vừa về cái là trong nhà náo nhiệt hẳn lên.”
Bác gái Từ ở bên cạnh trêu chọc.
