Trọng Sinh Thập Niên: Quyết Tâm Không Sinh Đứa Thứ Tư - Chương 89

Cập nhật lúc: 16/04/2026 03:22

“Sau buổi họp lớp tân sinh viên, cuộc sống đại học chính thức bắt đầu.”

Vu Hồng Hà có tiết lúc bảy rưỡi, khi thức dậy vào buổi sáng Khương Quảng Quân đã đang nấu cơm rồi.

Cô rửa mặt xong đi gọi bọn trẻ dậy, người đàn ông này ở nhà thì cô thường khá rảnh rỗi.

Ăn cơm xong đi đưa con đi học, trường tiểu học trực thuộc và nhà trẻ ở hai hướng khác nhau nên hai người phân công nhau.

Vu Hồng Hà đưa Viện Viện, Khương Quảng Quân đưa Hạo Hạo và Hân Hân.

Viện Viện tan học sớm, họ không có thời gian nên nhờ dượng hai đón giúp, còn Hân Hân và Hạo Hạo nếu Khương Quảng Quân không đi công tác thì anh sẽ đi đón.

Buổi tối trường học có tiết tự học lúc sáu rưỡi, yêu cầu không có lý do chính đáng thì không được vắng mặt.

Vu Hồng Hà ăn cơm xong là phải đến lớp ngay, thời gian rất gấp gáp.

Tiết tự học kết thúc lúc chín giờ, sinh viên ngoại trú có thể rời đi từ tám rưỡi, Khương Quảng Quân chắc chắn là sẽ qua đón cô.

Về đến nhà thu dọn xong xuôi thì cũng đã mười giờ rồi.

Mỗi ngày tuy bận rộn nhưng rất trọn vẹn.

Sau một tuần, hai vợ chồng đã tìm ra quy luật, cuộc sống đi vào quỹ đạo xong thì bọn trẻ cũng dần thích nghi theo.

Đầu tháng mười, Tần Hương Vân kết hôn, Vu Hồng Hà đi một mình vì Khương Quảng Quân đi công tác không có nhà.

Cô ăn tiệc ở khách sạn quốc doanh về thì phát hiện căn nhà bên cạnh đã có người thuê mới.

Tần Hương Vân chuyển đến nhà số 6 ở, căn nhà cũ để trống.

Không ngờ nhà họ Tôn lại tìm được người thuê nhanh như vậy.

Cô nghe bà Cát nói là một gia đình bốn người, người đàn ông cũng là sinh viên đại học.

Chương 58 Bố ơi, con đ-ánh nh-au thua rồi.

Vu Hồng Hà vẻ mặt tò mò hỏi:

“Bà Cát ơi, anh ta học trường nào thế ạ?”

“Trường y, họ Hồ, bảo là ngày mai đi báo danh.

Hai vợ chồng đều không phải người Kinh thành, người đàn ông đó còn lớn hơn Khương Quảng Quân nhà cháu vài tuổi.”

Vu Hồng Hà gật đầu:

“Trường cháu khai giảng hơi sớm, rất nhiều trường để ưu tiên cho sinh viên ở vùng sâu vùng xa nên thời gian báo danh đều sắp xếp sau mùng 1 tháng 10.”

Cô vừa nói vừa lấy từ trong túi ra một túi kẹo cưới:

“Bà ơi, bà lấy thêm mấy cái nữa đi ạ.”

Lúc nãy ở khách sạn, Tần Hương Vân nhét cho cô một túi lớn, vừa hay mọi người đều có mặt nên chia nhau luôn.

“Được được, đây là kẹo cưới của Tiểu Tần với công an Lục mà, bà nhất định phải ăn thêm mấy cái để lấy may.”

Tần Hương Vân hôm nay kết hôn cả ngõ đều biết, trước đó đã phát kẹo cưới cho mọi người rồi.

Tuy nhiên kẹo mà, chẳng ai chê nhiều cả.

Bà Cát nhanh tay bốc lấy năm sáu cái, bà Từ cũng ghé lại gần, còn có bà Trịnh cùng mấy người hàng xóm cũ, Hám Tâm Di cũng ở đó, vô cùng náo nhiệt.

Lúc này, trong ngõ vang lên tiếng hát trong trẻo của bọn trẻ:

“Đã sẵn sàng chưa,

Luôn luôn sẵn sàng

Chúng ta đều là đoàn thiếu nhi cộng sản

Những người chủ tương lai,

Nhất định là chúng ta

Tít tít tà tít tà...

Này các người anh em nhỏ,

Này các người chị em nhỏ

Tương lai của chúng ta là vô tận......”

Hạo Hạo mặc một bộ quân phục màu xanh lá cây do mẹ sửa lại, trên đầu đội mũ có ngôi sao năm cánh, thắt lưng thắt chiếc dây lưng cũ của bố, tay cầm một cây thương hồng kỳ.

Đạo cụ dùng để biểu diễn ở nhà trẻ.

Cô út của cậu bé dùng bìa các tông để làm, đầu thương có một vòng tua rua làm bằng len màu đỏ rực, vô cùng đẹp đẽ và sống động.

Diễn xong tiết mục là cô út tặng luôn cho cậu bé.

Hạo Hạo coi như báu vật, mấy ngày nay thường xuyên mang ra múa may.

Cậu bé còn tập hợp những đứa trẻ xấp xỉ tuổi mình trong ngõ lại để tổ chức huấn luyện quân sự.

Vu Hồng Hà sơ qua đếm thử, có khoảng mười hai mười ba đứa trẻ, ngay cả Hân Hân cũng bị lôi vào cho đủ quân số, mặt nhỏ nghiêm nghị đứng cuối hàng, muốn tìm mẹ nhưng anh trai không cho.

Hạo Hạo chào kiểu quân đội với bà Từ, trông cũng ra dáng lắm, rất giống thật.

Là dượng hai dạy cho đấy.

Bà Từ đang đóng vai thủ trưởng suốt cả buổi sáng, lúc này vẫn đang phối hợp một cách nghiêm túc.

Mọi người nhìn thấy đều không nhịn được cười.

Vu Hồng Hà đưa tay lên đỡ trán, cô mấy ngày nay cũng vậy, bị ép đóng vai thủ trưởng hàng trăm lần rồi, thằng nhóc này đúng là bị mê hoặc rồi.

Bọn trẻ trong ngõ đều học theo Hạo Hạo.

Tuần trước buổi liên hoan mùng 1 tháng 10 của các nhà trẻ toàn quận, rất nhiều người đã đi xem.

“Mấy đứa nhỏ này giỏi thật đấy, chẳng hề sợ sân khấu chút nào.

Hồng Hà à, tiếc là hôm đó cháu không đi được.”

Bà Từ chép miệng hai cái.

Hôm đó Vu Hồng Hà bận học ở trường không đi được, Khương Quảng Quân và dượng hai đi xem, về đều bảo biểu diễn rất đặc sắc, họ xem cho đến tận lúc kết thúc.

Hạo Hạo đóng vai một tiểu đội trưởng trong vở kịch nói, từ đầu đến cuối chỉ có hai câu thoại.

“Báo cáo thủ trưởng, tiểu đội ba đã tập trung đầy đủ, xin chỉ thị!”

“Vào hàng!”

“Rõ!”

Lúc chào kiểu quân đội, tư thế của Hạo Hạo vô cùng chuẩn, giọng nói dõng dạc, thân hình nhỏ nhắn đứng thẳng tắp.

Lúc đó còn có một vị lãnh đạo dẫn đầu hô to một tiếng:

“Tốt!”

Ngay sau đó dưới khán đài là một tràng pháo tay.

Tào Vĩnh Niên không khỏi cảm thán với Khương Quảng Quân:

“Thằng bé này là một mầm non làm lính tốt đấy, sau này hãy bồi dưỡng cho tốt vào.”

Khương Quảng Quân mỉm cười nhưng không lên tiếng.

Hạo Hạo kiếp trước chẳng có chút chí tiến thủ nào, cứ thế sống mòn qua ngày, chẳng làm nên trò trống gì.

Bây giờ mới năm tuổi, tương lai thế nào khó nói trước, nhưng anh chắc chắn sẽ không để con trai mình lại trở nên như kiếp trước, làm người thì luôn phải có chút trách nhiệm.

Tuy nhiên dù sao cũng đều là trẻ con, đứa lớn nhất mới sáu tuổi, lúc biểu diễn xảy ra đủ mọi tình huống nhưng bọn trẻ đều rất tâm huyết.

Cuối cùng nhà trẻ Tân Miêu có hai tiết mục đều giành được giải nhất.

Trong đó có vở kịch nói mà Hạo Hạo tham gia.

Lãnh đạo lên sân khấu trao giải, còn đặc biệt bắt tay với Hạo Hạo, chụp ảnh lưu niệm.

Lúc đó hiệu trưởng Hà vui mừng đến nỗi miệng không khép lại được.

Buổi biểu diễn kết thúc, để làm phần thưởng, Hạo Hạo đã nhận được cây thương hồng kỳ hằng mong ước.

Thế là bị mê mẩn luôn, ngày nào cũng diễn kịch nói trong ngõ.

Vu Hồng Hà cùng các bà ăn kẹo, trò chuyện, sẵn tiện xem bọn trẻ diễn kịch, cũng khá là thảnh thơi.

Người phụ nữ của nhà thuê mới đi ra.

Tay cô ta dắt một cậu bé khoảng bốn năm tuổi, phía sau còn có một bé gái, trông xấp xỉ Viện Viện.

Bà Cát rất nhiệt tình, dù sao cũng là người thuê nhà của bà, chủ động giới thiệu với mọi người.

Người phụ nữ này tên là Mã Mỹ Hà, chồng cô ta tên là Hồ Tuấn Kiệt, có hai đứa con, một đứa tên Tiểu Nguyệt, một đứa tên Nhị Bảo.

“Đến đây nào các cháu, ăn kẹo đi.”

Bé gái có chút nhát gan, bà Cát đưa kẹo cho mà không dám nhận, cứ nép sau lưng mẹ, cũng không nói lời nào.

Mã Mỹ Hà vẻ mặt không kiên nhẫn:

“Ăn đi.”

Cô bé lúc này mới rụt rè nhận lấy.

Hồ Nhị Bảo không có hứng thú với kẹo, cậu bé chạy qua xem bọn Hạo Hạo diễn kịch.

Trong mắt tràn đầy vẻ hào hứng, rõ ràng cũng muốn tham gia, nhưng vì chưa quen nên bọn trẻ không thèm để ý đến cậu bé.

Kết quả cậu bé xông lên giật phắt lấy cây thương hồng kỳ trên tay Hạo Hạo:

“Tôi cũng muốn chơi!”

Hạo Hạo sững sờ một chút:

“Cậu là ai vậy, sao lại cướp thương hồng kỳ của tôi, mau trả lại cho tôi!”

Vừa nói cậu bé vừa định giật lại.

Hồ Nhị Bảo né tránh không đưa.

“Đưa đây!”

Hạo Hạo cũng không phải dạng vừa, trực tiếp lao tới.

Hai đứa trẻ cao xấp xỉ nhau nhưng Hồ Nhị Bảo trông vạm vỡ hơn Hạo Hạo, vẻ mặt bướng bỉnh.

Thấy Hạo Hạo cứ đòi cướp lại, cậu bé liền vứt cây thương xuống đất, còn lấy chân giẫm lên hai cái.

Hạo Hạo cuống lên, hét lên một tiếng “A!" rồi lao tới xô Hồ Nhị Bảo ngã xuống đất.

Tuy nhiên Hồ Nhị Bảo sức khỏe lớn, nhanh ch.óng phản kích lại, đè Hạo Hạo xuống dưới.

Hai đứa trẻ đ-ánh nh-au chỉ diễn ra trong nháy mắt, đợi đến khi người lớn phản ứng lại thì Hân Hân đã lon ton chạy tới, tì lên vai Hồ Nhị Bảo c.ắ.n một cái thật mạnh.

“A!”

Hồ Nhị Bảo đau quá hét to, lập tức buông Hạo Hạo ra, quay người định đ-ánh Hân Hân.

Bà Từ ở gần đó, bà bế thốc Hân Hân ra:

“Không được làm thế nhé.”

Viện Viện chắn trước mặt Hồ Nhị Bảo:

“Không được đ-ánh em gái!”

Hạo Hạo lồm cồm bò dậy, chỉ tay vào Hồ Nhị Bảo:

“Cậu là đồ trẻ hư, chúng tôi không chơi với cậu nữa!”

Mã Mỹ Hà không vui rồi, cô ta trừng mắt lên, mở miệng c.h.ử.i bới ngay:

“Cái thằng ranh con này, mày mắng ai đấy!”

Còn giơ tay định tát vào mặt Hạo Hạo.

Vu Hồng Hà nhanh ch.óng nắm c.h.ặ.t cổ tay cô ta:

“Trẻ con đ-ánh nh-au, người lớn các người xen vào làm gì!”

Mở miệng là c.h.ử.i bới lại còn kèm theo từ ngữ thô tục, đúng là chẳng có chút văn hóa nào, mọi người không khỏi cau mày.

Mã Mỹ Hà ánh mắt đầy vẻ hung dữ, ưỡn bụng ra định đ-âm vào người Vu Hồng Hà.

Bà Cát vội vàng ngăn cô ta lại:

“Ơ kìa Tiểu Mã, cô điên rồi à?

Trong bụng cô còn đang m.a.n.g t.h.a.i đấy!”

Vừa nói bà vừa nháy mắt với Vu Hồng Hà.

Vu Hồng Hà buông tay ra, lùi lại vài bước.

Cô toát mồ hôi hột, người đàn bà này tuyệt đối là cố ý.

Biết rõ mình m.a.n.g t.h.a.i mà còn dùng bụng đ-âm vào cô, đúng là thâm độc.

Một khi xảy ra chuyện gì thì cô sẽ bị ăn vạ cho mà xem.

Mọi người cũng bắt đầu lên tiếng chỉ trích.

“Đúng vậy đấy Tiểu Mã, cô biết rõ mình m.a.n.g t.h.a.i sao còn dùng bụng đ-âm vào cô giáo Vu chứ?”

“Cô ta chắc chắn là cố ý rồi, mở miệng là c.h.ử.i thề, thật chẳng có văn hóa gì cả!”

“Cát Vạn Lan à, nhà bà sao lại rước cái loại người thuê này về thế, đứa trẻ thì như thổ phỉ ấy.”

“Đúng thế, bọn trẻ đang chơi vui vẻ thì bị nó phá hỏng hết cả, vả lại trẻ con trong ngõ chúng ta từ trước tới nay có bao giờ đ-ánh nh-au đâu.”

Nghe mọi người chỉ trích, Mã Mỹ Hà tức đến đỏ cả mặt:

“Mọi người đều bênh vực nhà nó!”

“Chúng tôi là nói theo lẽ phải!”

Hám Tâm Di cũng không nhìn nổi nữa, Hạo Hạo là đứa trẻ ngoan biết bao.

“Mẹ ơi, thương hồng kỳ của con.”

“Không sao đâu, về nhà mẹ sửa lại cho.”

Vu Hồng Hà phủi bụi đất trên người con trai.

Thằng nhóc này không biết đ-ánh nh-au, vừa nãy bị Hồ Nhị Bảo đè lên người đ-ấm cho mấy phát.

Hồ Nhị Bảo cũng đang gào khóc t.h.ả.m thiết, Hân Hân c.ắ.n rất mạnh.

Mã Mỹ Hà cởi áo cậu bé ra, trên vai có hai hàng dấu răng đỏ hỏn.

“Cô họ Vu phải không, nhìn xem con nhà cô c.ắ.n con tôi thế này này, đúng là đồ ch.ó!

Bé tí tẹo đã biết c.ắ.n người rồi!”

“Là con trai cô cướp đồ trước, nếu không tự dưng con bé sao lại c.ắ.n người khác chứ!”

Vu Hồng Hà có chút tức giận, người đàn bà này không biết lý lẽ.

Cách một lớp áo, răng Hân Hân còn chưa mọc hết, có c.ắ.n mạnh đến mấy thì cũng ra cái gì đâu chứ?

Sao không nói con trai cô ta đ-ấm Hạo Hạo đi?

“Một cái đồ chơi rách nát bằng giấy mà coi như bảo bối ấy!

Con trai tôi bị thương rồi, cô mau bồi thường tiền đi, chúng tôi đi bệnh viện!”

Mã Mỹ Hà không chịu nhường nhịn một bước, cô ta vẻ mặt kiêu ngạo lườm Vu Hồng Hà:

“Chẳng phải chỉ là một giáo viên thôi sao, có gì ghê gớm chứ, chồng tôi còn là sinh viên đại học đây này!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.