Trọng Sinh Thập Niên: Quyết Tâm Không Sinh Đứa Thứ Tư - Chương 94
Cập nhật lúc: 16/04/2026 03:24
Khương Phượng Thục giật lấy chiếc khăn mặt, ném cho Lý Xương Thuận, “Mau đi rửa mặt đi, mồ hôi đầy trán kìa.”
Đừng thấy Lý Xương Thuận nhà bà đã năm mươi hai tuổi, tóc mai cũng bạc đi không ít, nhưng lại rất sạch sẽ, gọn gàng, cũng không có thói quen xấu gì, không hút thu-ốc, chỉ thỉnh thoảng mới uống chút r-ượu, trên người không có mùi lạ.
Tính tình lại tốt, lương bổng cũng không thấp, nếu không thì năm xưa góa phụ Vưu cũng đã không nhắm vào ông.
“Phượng Thục, bà bảo sao bà ta lại đi xa đến thế nhỉ, ngay tại ngã tư đường phía trước nhà Quảng Quân đấy.”
Lý Xương Thuận đầy vẻ thắc mắc.
Bên này là phía Nam thành phố, bên kia là phía Bắc thành phố, người bình thường không có việc gì ai lại chạy xa đến thế?
“Còn vì cái gì nữa, đi bán chứ sao!”
“Bán gì cơ?”
“Ông bảo bán cái gì, nhìn cái bộ dạng đờ đẫn của ông kìa!”
Khương Phượng Thục gõ một cái vào trán ông.
Lý Quảng Bình đang làm bài tập ở trong phòng nghe thấy, không nhịn được mà cười “hê hê hê” lên.
Bố cậu sao mà ngây ngô thế không biết.
“Anh cười cái gì, lo mà làm bài tập đi, sang năm mà không đỗ vào cấp ba thì đi đạp xích lô nhé!”
Lý Quảng Bình lập tức nín bặt, không dám cười nữa.
Lý Xương Thuận cười hì hì hai tiếng, “Thôi, đừng mắng con, là tôi chưa kịp phản ứng thôi mà.”
Khương Phượng Thục hít hít mũi, “Lý Xương Thuận, ông uống r-ượu à?”
Lúc nói chuyện phả ra mùi r-ượu.
“Tôi uống với Quảng Quân, chỉ có hai ly thôi, không uống nhiều đâu.”
Lý Xương Thuận đứng dậy cởi áo khoác, đi múc nước rửa mặt.
Ông không phải sợ góa phụ Vưu kia, mà là không muốn rước lấy phiền phức, người đàn bà đó tâm kế rất thâm sâu.
Ông là người luôn biết tự lượng sức mình, biết đầu óc mình đơn giản, không phải đối thủ của góa phụ Vưu, lo lắng lỡ như lúc nào đó không chú ý lại trúng kế của đối phương, cho nên mỗi lần nhìn thấy bà ta là ông đều tránh càng xa càng tốt, chạy càng nhanh càng tốt.
Những chuyện còn lại cứ để cho vợ ông xử lý là xong.
Khương Phượng Thục lườm ông một cái, không nói gì, đợi trời tối hẳn mới xắn tay áo đi ra ngoài.
Lý Xương Thuận nhìn thấy thế, liền lặng lẽ đi theo sau.
Hơn một tiếng đồng hồ, Vưu Liễu mới vất vả lắm mới đi bộ từ phía Bắc thành phố về tới nơi, cảm giác như hai chân sắp rụng rời ra rồi.
Nhìn thấy Khương Phượng Thục đang đứng ở cổng lớn, bà ta biết ngay là hỏng bét rồi, đây là đang chặn đường bà ta đây mà.
Trong lòng bà ta không khỏi thầm mắng, Lý Xương Thuận đúng là đồ sợ vợ, có chút chuyện cỏn con thế này cũng phải đi báo với vợ!
“Chị Khương.”
Vưu Liễu giả vờ như không có chuyện gì, mỉm cười trước.
“Về rồi đấy à?
Bà ngày nào cũng đi sớm về khuya thế này, vất vả thật đấy.”
Vưu Liễu nghe ra ý châm chọc trong lời nói của bà, nhưng một câu cũng không dám cãi lại, vội vàng giải thích:
“Chị Khương, em có làm cái gì đâu.”
Bà ta thật sự rất sợ Khương Phượng Thục, lúc nãy trên đường mệt quá nên mới định thử xem Lý Xương Thuận có thể chở bà ta một đoạn hay không thôi.
“Bà còn muốn làm cái gì nữa?
Vưu Liễu, thỏ còn không ăn cỏ gần hang, bà ở bên ngoài làm cái gì tôi không quản, cũng chẳng muốn quản, nhưng nếu bà dám nuôi ý đồ với người nhà tôi, thì đừng trách tôi đ-ập vỡ bát cơm của bà!”
Vẻ mặt Khương Phượng Thục lạnh băng, “Từng này tuổi đầu rồi, chừng mực chút đi!”
Góa phụ Vưu cúi đầu, không dám nhìn bà.
Mụ đàn bà này đúng là một con chằn tinh, chọc giận lên là một bạt tai có thể khiến bà ta ngã nhào luôn.
Bà ta đã sớm được lĩnh giáo rồi.
Nhưng bà ta có chút không hiểu nổi, Lý Xương Thuận một người tính tình tốt như vậy, sao lại cứ một mực chung thủy với cái mụ đàn bà dữ như cọp này nhỉ?
Bà ta kém ở chỗ nào chứ?
Là vóc dáng hay là nhan sắc?
Nếu có thể có một người đàn ông để nương tựa, thì ai thèm đi quyến rũ hết người này đến người khác chứ?
Chẳng qua cũng là vì miếng cơm manh áo thôi.
Nghĩ đoạn, trên khuôn mặt thanh tú của Vưu Liễu thoáng qua một tia oán độc.
Khương Phượng Thục túm lấy cổ áo bà ta, nhấc bổng người lên, Vưu Liễu sợ tới mức mặt cắt không còn giọt m-áu, định giải thích nhưng Khương Phượng Thục hoàn toàn không cho cơ hội.
Chát!
Chát!
Chát!
Khương Phượng Thục tát bà ta liên tiếp mấy cái.
“Bà đang hận ai đấy hả!”
Coi bà là đồ mù chắc, không nhìn ra sao?
Bà vẫn luôn nhìn chằm chằm vào đấy nhé!
“Không, không phải, em đang hận bố mẹ em, không liên quan gì đến anh chị cả, thật đấy ạ.”
Vưu Liễu không màng đến cái đau trên mặt, lắp bắp giải thích, bà ta dáng người không cao, trông lại yếu đuối mỏng manh, trước mặt Khương Phượng Thục chẳng khác nào một con gà con, hoàn toàn không có sức chống trả.
“Tốt nhất là như thế!”
Khương Phượng Thục nói xong liền quẳng bà ta xuống đất, lại đ-á thêm mấy cái nữa, rồi kéo Lý Xương Thuận đang lén lút nhìn ở cửa đi về.
Vưu Liễu ôm mặt, thút thít khóc lóc, bà ta càng khóc càng thấy tủi thân, lại không khỏi nhớ về những ngày tháng trước kia.
Mọi chuyện đều thuận buồm xuôi gió, cơm ngon áo đẹp, ăn uống không phải lo nghĩ gì.
Mặc dù mới được vài năm thì Đỗ Đại đã chán bà ta, chê bà ta không còn tươi mơn mởn nữa, ném bà ta cho lão già họ Đỗ.
Lúc đầu bà ta cũng có chút bài xích, lão Đỗ có thể làm bố bà ta được rồi.
Nhưng không cần tốn bao nhiêu tâm kế là có thể dễ dàng lấy lòng lão Đỗ, bà ta cũng đành cam chịu.
Dù sao thì cuộc sống vẫn cứ là sung túc.
Không ngờ Đỗ Đại đột nhiên lại không xong đời, những ngày đó bà ta nơm nớp lo sợ, nếu không phải còn có chút dính dáng đến lão Đỗ kia thì Đỗ Đại chắc chắn sẽ khai bà ta ra.
Nhưng Đỗ Đại đã bị t.ử hình rồi.
Lão Đỗ tay trắng, sau đó dứt khoát chuyển đi chỗ khác không thấy tăm hơi đâu, nửa năm qua cuộc sống của bà ta thật sự không dễ dàng gì.
Gã thợ cắt tóc kia là một tên keo kiệt, vợ ở nhà lại quản rất c.h.ặ.t, trên người chẳng moi ra được bao nhiêu tiền của, bà ta liền muốn đổi sang một người tình khác.
Nhưng bà ta thật sự không có ý định nhắm vào Lý Xương Thuận, ông ấy không có tiền, bà ta cũng không dám.
Chẳng ngờ vẫn bị dạy dỗ một trận.
Mặt bà ta đau quá, trên người cũng đau.
Vưu Liễu khóc một lúc rồi lồm cồm bò dậy đi về nhà.
Trời đã tối, trong ngõ không có mấy người, nhưng vẫn có người nhìn thấy cảnh tượng lúc nãy, chán ghét chỉ trỏ vào bà ta.
Từ nay về sau bà ta quyết định phải tránh xa người nhà họ Khương ra, thật sự là chọc không nổi, Khương Phượng Thục quá dã man, nói động thủ là động thủ ngay.
Chiều thứ Năm, Khương Quảng Quân xin nghỉ nửa buổi, Viện Viện ngày đầu tiên đến lớp vẽ, Dư Hồng Hà không có thời gian, anh phải đưa con gái đi.
Bình thường là từ ba giờ rưỡi đến bốn giờ rưỡi, một tiếng đồng hồ, Chủ nhật học buổi lớn, một tiếng rưỡi, tan học về vừa vặn đón hai đứa nhỏ.
Khương Quảng Quân xách cặp sách giúp con gái, dụng cụ vẽ gửi ở tủ đồ trong lớp, ở nhà còn một bộ để luyện tập, không cần phải mang đi mang về.
“Con gái lớn, ngày đầu tiên đi học cảm thấy thế nào?
Có thích không?”
Viện Viện gật đầu, “Dạ tốt lắm ạ, bố ơi, con thích vẽ lắm, thầy Diệp giảng rất nhiều kiến thức mà ở trường không được học.”
“Thích là tốt rồi.”
Thầy Diệp là người có kinh nghiệm, chắc chắn biết cách dẫn dắt trẻ em nhập môn, lo lắng của anh là dư thừa rồi.
Hai cha con nhanh ch.óng về đến nhà.
Khương Quảng Quân bảo Viện Viện sang tìm Khám Thanh Thanh làm bài tập, anh đi đến nhà trẻ, hôm nay thời gian hơi gấp, đợi anh đón hai đứa nhỏ về thì Dư Hồng Hà đã quay lại rồi.
Cơm đã cắm, thức ăn là cô mua ở căng tin trường, một món mặn hai món rau, không cần nấu nữa, như vậy cho tiện.
Khương Quảng Quân để hai đứa nhỏ chơi trong sân, anh kiểm tra lại xe đạp của vợ, bơm thêm hơi cho lốp xe.
Mấy bà thím trong ngõ đang tán gẫu, lúc này đang bàn tán về hai vợ chồng nhà sát vách.
Không biết là chột dạ hay sợ hãi mà kể từ hôm bị Lục Xuyên cảnh cáo, Hồ Tuấn Kiệt đã mấy ngày liền không dám lộ mặt, Mã Mỹ Hà cũng im hơi lặng tiếng, không nghe thấy tiếng bà ta la lối mắng c.h.ử.i nữa.
Bà Cát tin tức khá linh thông, bà nói với mọi người:
“Hồ Nhị Bảo vẫn chưa được đi nhà trẻ đâu, hỏi mấy chỗ liền người ta đều không nhận.”
Chuyện Mã Mỹ Hà đi kiện cáo mặc dù không tuyên truyền rộng rãi nhưng rất nhiều người vẫn biết, ví dụ như mấy nhà trẻ ở gần đây.
Cho nên phụ huynh khó chiều như vậy thì ai muốn dây vào chứ?
Đương nhiên là bớt việc nào hay việc nấy, trực tiếp từ chối nhận.
“Tiểu Hồ chuyển vào ký túc xá trường ở rồi.”
Bà Từ vừa đón đứa cháu nội về, đầy vẻ tò mò hỏi:
“Hai người bọn họ một người đi học, một người m.a.n.g t.h.a.i không đi làm, thế thì sống bằng cái gì chứ?”
Bà Cát nói:
“Hồ Tuấn Kiệt là đi học đại học có hưởng lương, đơn vị cũ vẫn trả lương cho anh ta, sinh hoạt chắc chắn là không phải lo rồi.”
Trước khi cho thuê nhà, bà đã nghe ngóng kỹ càng rồi, nếu không cả hai vợ chồng đều không có nguồn thu nhập thì bà nào dám cho bọn họ thuê chứ?
Còn sợ bọn họ nợ tiền nhà không trả nữa ấy chứ.
“Ồ, hóa ra là vậy.”
Lúc này mọi người đều đã rõ.
“Mã Mỹ Hà trong tay cũng có tiền đấy, nhìn cái điệu bộ hống hách thường ngày của cô ta là biết ngay, có điều cô ta sẽ không dễ dàng bỏ tiền ra đâu, hai vợ chồng này mỗi người đều đang thủ sẵn một cái túi riêng.”
Bà Cát bĩu môi.
“Mã Mỹ Hà lúc này không có nhà à?”
Mọi người cười ồ lên, chắc chắn là không rồi, nếu không bọn họ cũng không dám bàn tán về người ta như thế.
“Cô ta đi từ sáng sớm đã dắt theo Hồ Nhị Bảo đi rồi, bỏ mặc đứa con gái nhỏ ở nhà, chẳng ai ngó ngàng tới.”
Bà Cát thở dài một tiếng.
Mã Mỹ Hà không có nhà, lại không có cơm thừa, Tiểu Nguyệt buổi trưa chỉ có thể chịu đói.
Bà Cát thấy con bé đáng thương, liền cho củ khoai lang để lót dạ, bánh bao thì bà chẳng nỡ cho đâu, lương thực quý giá như thế, nhà bà bình thường còn phải ăn uống tiết kiệm đấy.
“Hôm nay tôi mới hỏi ra, Tiểu Nguyệt đã tám tuổi rồi mà vẫn chưa được đi học đâu, con bé là con của Hồ Tuấn Kiệt với vợ trước đấy, Mã Mỹ Hà lấy là người đã qua một đời vợ.”
Mọi người nghe xong, ai nấy đều xôn xao hẳn lên.
“Hóa ra con bé không phải con ruột của Mã Mỹ Hà, hèn gì cô ta chẳng quan tâm chút nào cả!”
“Không phải chứ, cô ta dù gì cũng là một cô gái tân đàng hoàng, sao lại đi lấy người đã qua một đời vợ?”
“Cứ như hạng cô ta thì lấy được người qua một đời vợ là may rồi!
Cái anh Hồ Tuấn Kiệt kia cũng thế, con cái vứt cho mẹ kế rồi chẳng thèm đoái hoài gì đến, đúng là không xứng làm bố.”
“Cả hai vợ chồng đều chẳng phải hạng tốt lành gì!”
Mấy bà thím bàn tán, giọng nói nhất thời không kìm chế được, ngày càng lớn hơn.
Khương Quảng Quân ở bên này nghe thấy rất rõ ràng.
Anh khẽ mỉm cười, Mã Mỹ Hà không có nhà, tâm trạng của các bà thím trong ngõ cũng thoải mái hơn hẳn.
Kết quả là đang nói chuyện thì Mã Mỹ Hà về, xách nách bao lớn bao nhỏ, Hồ Nhị Bảo còn đang cầm cái đùi gà gặm dở.
Mọi người vừa nhìn thấy hai mẹ con bà ta là tản ra ngay lập tức, Khương Quảng Quân cũng dắt xe đạp về sân, quay người đóng c.h.ặ.t cửa lớn lại.
Mã Mỹ Hà lườm một cái sắc lẹm, lũ người nịnh hót, coi thường bà ta từ dưới quê lên, đợi khi nào tìm được nhà bà ta sẽ dọn đi ngay!
Chỉ có điều tìm nhà đâu có dễ như bà ta tưởng, nửa tháng trôi qua rồi vẫn chưa tìm được chỗ nào thích hợp, Hồ Tuấn Kiệt thì trốn tiệt ở trường không về, cứ hễ về là hai người lại cãi nhau.
Dư Hồng Hà chán ghét vô cùng, buổi trưa có thời gian cũng không thèm về nhà nghỉ ngơi nữa, ở lại thư viện đọc sách.
